Virtus's Reader
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ

Chương 1077: CHƯƠNG 1040. VỞ KỊCH THIẾT KẾ MẤY CHỤC NĂM

- Ồ???

Nghe Thái Thủ tướng nói vậy, trong lòng Thạch Trung Ngọc có chút

kinh ngạc.

- Vậy có nghĩa là, nếu như giữa Trung-Nhật có nổi lên quan hệ

lợi ích, thì quốc gia có thể sẽ gạt mọi thù hận trước đó sang một

bên sao?

- Ha ha, về mặt lý thuyết thì có thể nói là như vậy, nhưng mà. .

.

Thái Thủ tướng đẩy đẩy gọng kính, rất chân thành nói tiếp.

- Dân tộc nào cũng sẽ không buông tha cho mối thù của họ được,

cừu hận này đã khắc sâu vào trong xương tủy, suốt đời sẽ không quên

được. Mà việc cậu giết Deuku Oda, chính là ngòi nổ để làm cho những

cừu hận này bùng nổ lên.

- Những việc này tôi cũng hiểu được.

Thạch Trung Ngọc gật gật đầu.

- Vậy, sau đó thì sao? Ý của ngài là nói, những quốc gia kia

cũng sẽ tham dự vào chuyện này sao?

- Đúng vậy.

Thái Thủ tướng gật gật đầu.

- Cho dù là không có một cái lý do nào thích hợp, bởi vì cậu đã

khéo léo chuyển việc này thành việc xử lý chuyện trong nhà, thi

hành gia quy, cho nên những quốc gia kia cũng không có lý do gì để

phát động chiến tranh nữa. Nhưng mà, bọn họ cũng sẽ không trơ mắt

ếch ra nhìn chúng ta tiêu diệt Nhật Bản. Chiến tranh đã trở thành

kết cục nhất định phải xảy ra rồi, như vậy bây giờ vấn đề là phải

xem xem nên chia cắt miếng bánh Nhật Bản này như thế nào.

- Bây giờ Nhật Bản là một quốc gia có tài nguyên rất phong phú,

bọn họ chắc chắn không muốn chúng ta độc chiếm Nhật Bản đúng

không?

Thạch Trung Ngọc nghe tới đây thì đã hiểu ra được phần nào, giờ

mới thấy suy nghĩ của mình vẫn còn quá ngây thơ, quá đơn thuần

rồi.

- Ừm, đó chính là yếu tố quan trọng nhất.

Thái Thủ tướng nói tiếp.

- Nếu như các nước khác cũng tham dự vào chuyện này, như vậy thì

trận chiến này có thể bởi vì Nhật Bản chiến bại mà chấm dứt hay

không đây.?

- Chẳng lẽ Nhật Bản chiến bại rồi mà bọn họ còn muốn làm cái gì

nữa sao?

Thạch Trung Ngọc có chút kinh ngạc hỏi.

- Ha ha, dù sao thì giữa các quốc gia hoặc nhiều hoặc ít đều sẽ

có chút thù hận mà.

Thái Thủ tướng cười nói.

- Chỉ cần trong cuộc chiến, loại cảm xúc này bởi vì có một vài

phần tử bất hảo kích động thì chắc chắn sẽ bùng phát lên thôi. Như

vậy, mặc cho Nhật Bản chiến bại thì những trận chiến khác lại bắt

đầu.

- Thế chiến lần thứ ba? !

Khi liên tưởng đến cụm từ này, Thạch Trung Ngọc cũng có chút lo

lắng rồi. Nếu như tiến công Nhật Bản, thì có thể lấy danh nghĩa là

đại nghĩa của dân tộc, nhưng nếu vì thế mà dẫn đến thế chiến lần

thứ ba, thì hậu quả này hắn không có cách nào gánh vác nổi. Một

trọng trách rất nặng , có thể nói, nếu như thế chiến lần thứ ba nổ

ra, Thạch Trung Ngọc tất nhiên sẽ phải gánh chịu tội danh là người

gây hấn gây nên chiến tranh, thậm chí còn có thể từ anh hùng dân

tộc biến thành tội nhân cyar toàn bộ nhân loại.

- Đúng vậy, thế chiến lần thứ ba.

Thái Thủ tướng đẩy gọng kính, có chút lo lắng nói tiếp.

- Trận chiến này mà nổ ra, thì không biết đến lúc nào mới chấm

dứt, hơn nữa, đáng sợ hơn chính là.

Thái Thủ tướng nuốt nuốt nước miếng, có chút khủng hoảng

nói.

- Thế chiến lần thứ ba rất có thể sẽ dẫn đến bùng nổ chiến tranh

hạt nhân.

- Chiến tranh hạt nhân.

Nghe thấy cụm từ này, Thạch Trung Ngọc đã rơi vào trầm mặc. Đây

chính là loại vũ khí có tính sát thương kinh khủng nhất mà nhân

loại nghiên cứu ra, Phạm vi ảnh hưởng và lực sát thương là vô cùng

vô cùng khủng bố. Bây giờ số lượng đầu đạn hạt nhân trên toàn cầu

tính bình quân ra thì tương đương với mỗi người binh lính sẽ có

được mấy tấn mìn TNT hạng nặng, cái này cũng đã đủ để nổ tung Địa

Cầu mấy ngàn lần rồi.

- Giống như cuộc chiến bây giờ giữa Ấn Độ và Pakistan, thoạt

nhìn thì không căng thẳng lắm, nhưng mà, lại thật sự rất là nguy

hiểm.

Thái Thủ tướng nói.

- Mặc dù hai quốc gia đều không có nghiên cứu chế tạo ra được vũ

khí hạt nhân, nhưng mà vẫn có thể mua được bằng con đường khác.

Theo ước tính dự đoán, thì cả Ấn Độ và Pakistan có được ít nhất

cũng phải chừng 400 đầu đạn hạt nhân, số lượng này cũng đã đủ để nổ

tung Địa Cầu 5 lần rồi ấy chứ.

Thạch Trung Ngọc rơi vào trầm mặc. Hắn không nghĩ tới hành động

của mình vậy mà có thể tạo thành hậu quả nghiêm trọng như vậy,

bộc phát chiến tranh hạt nhân, việc này quả thực tựu là hắn không

thể nào tưởng tượng nổi. Mặc dù nói, không có vị lãnh đạo của quốc

gia nào sẽ phát rồ cho nổ đạn hạt nhân cả, nhưng mà cũng không thể

chắc chắn là họ không bao giờ dùng được. Độc lập tự do của đất nước

đã sắp mất rồi, còn giữ đạn hạt nhân làm cái gì?

- Vậy, vậy tôi phải làm như thế nào bây giờ? Đến Nhật Bản chịu

đòn nhận tội?

Thạch Trung Ngọc có chút chán nản nói, mặc dù ngoài miệng nói

như vậy, nhưng ý nghĩ trong lòng hắn cũng không phải như vậy.

- Hả, nếu như cậu tới Nhật Bản chịu đòn nhận tội, thế thì mặt

mũi chúng ta cũng mất sạch luôn rồi, cả nước cũng bị dìm xuống bùn

luôn.

Thái Thủ tướng khẽ cười nói.

- Ta phải suy nghĩ vì cái ghế của ta nữa chứ, ta cũng không có

đần đến mức làm ra một cái quyết định ngu xuẩn như vậy đâu. Với

lại, bây giờ trong mắt của dân chúng thì cậu chính là một vị anh

hùng dân tộc rồi. Chỉ cần hôm nay vừa nói đem cậu giao ra ngoài,

chỉ sợ không đến một tiếng đồng hồ thì Địa An Môn đã bị những dân

chúng bạo động đập nát luôn ấy chứ.

- Tôi có lực ảnh hưởng lớn như vậy sao?

Thạch Trung Ngọc có chút chút kinh ngạc, có vẻ như mình bây giờ

ngoại trừ là đệ nhất cao thủ thì cũng không có cái gì mà.

- Ha ha, không nên xem thường chính mình thế chứ.

Trần lão nói tiếp nói.

- Cũng không nên xem thường lực lượng cừu hận của một dân tộc bị

đè nén.

- Sao mà tôi cứ có cảm giác hình như là mọi người đang tận lực

áp chế dân chúng vậy?

Thạch Trung Ngọc có chút kỳ quái hỏi.

- Hả???

Nghe thấy hắn hỏi như thế, Trần lão cười khổ một tiếng.

- Tên nhóc cậu đúng là đã đoán đúng rồi.

- Nhân dân là không thể nào bị nô dịch vĩnh cửu, dân tâm cũng

không có khả năng bị áp chế vĩnh cửu. Giống như thuốc nổ mà bị đèn

nén quá sức vậy, nén càng chặt, đợi đến lúc bộc phát ra thì uy lực

lại càng lớn.

Trần lão chậm rãi nói.

- Đợi cho sự phẫn nộ trong lòng của nhân dân càng ngày càng lớn

mạnh, thì chú sư tử đang ngủ say cũng mạnh mẽ tức giận càng ngày

càng mạnh. Đến lúc đó, uy thế bạo phát ra. Đoán chừng là chúng ta

muốn ngăn chặn chiến tranh cũng không thể được.

- Con giun xéo lắm cũng quằn.

Thạch Trung Ngọc bừng tỉnh đại ngộ gật đầu.

- Cho nên mọi người mới có thể dễ dàng tha thứ cho những hành vi

của mấy tên người Nhật Bản kia như vậy.

- Những thông tin nói về người Nhật kia, cũng là do Trần lão cố

ý hạ lệnh tuyên truyền đấy. Chính là muốn đổ thêm một chút dầu vào

ngọn lửa thù hận trong lòng của dân chúng.

Thái lão khẽ cười nói.

- Nếu vậy thì, lần này Thủ tướng Nhật Bản muốn đi tham quan bảo

tàng thảm sát Nam Đô chắc chắn cũng là các người cố tình đúng

không.

Thạch Trung Ngọc chớp chớp mắt rồi lại nói tiếp.

- Hành đồng cam chịu và khuất nhục như thế, chắc chắn sẽ khiến

cho quần chúng nổi giận.

- Sau đó lại đổ thêm dầu vào lửa, đoán chừng, nếu như tôi không

giết Deuku Oda, cũng sẽ có người ra tay có đúng không.

Thạch Trung Ngọc tiếp tục nói.

- Lúc ấy tôi đã thấy có chút khó hiểu rồi, sao mà phòng ngự an

toàn cho một người lãnh đạo cấp quốc gia mà lại mỏng đến thế.

- Ha ha, xem ra tiểu tử cậu cũng rất thông minh đấy.

Thái lão khẽ cười.

- Đến lúc đó chúng ta lại thuận nước đẩy thuyển, để những phần

tử vây cánh ở Nhật Bản kêu gào phát động chiến tranh.

- Chẳng những giữ vững địa vị quốc gia, thắng được dân tâm mà

còn thuận tiện tiêu diệt luôn kẻ thù truyền kiếp của dân tộc.

Thạch Trung Ngọc lập tức lắc lắc đầu, mấy vị chính khách này,

quả thực chính là mấy lão hồ ly ngàn năm rồi. Vì tiêu diệt một kẻ

thù, mà sẵn sàng dùng thời gian lâu như vậy để dựng nên một vở

kịch.

- Nhưng mà không ngờ người giết chết Deuku Oda lại là cậu, điểm

mấu chốt nhất trong kế hoạch của chúng ta cứ như vậy bị làm loạn

hết lên rồi.

Trần lão nói xong cũng có chút bất đắc dĩ rồi.

- Vốn định chỉ dùng một tay lính đánh thuê người nước ngoài giết

chết tên Deuku Oda kia. Không nghĩ tới tiểu tử cậu chẳng những giết

người, mà lại còn làm quang minh chính đại như vậy nữa chứ.

- Ha ha, vậy xin lỗi nhé.

Thạch Trung Ngọc có chút ngượng ngùng gãi gãi đầu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!