Thạch Trung Ngọc phát hiện, nếu như ơ trong tình huống đột ngột,
mình nhất thời kích động, thì vẫn chưa thể khống chế lực lượng của
mình một cách hoàn hảo được. Cho nên mới phải một cước liền đem sát
thủ kia cho đạp chết, Thạch Trung Ngọc chỉ có điều bắt đầu là muốn
một cước đem sát thủ kia cho đạp chóng mặt đấy.
- Được tồi, chuẩn bị một chút, triệu tập mấy vị đại biểu rồi
chuẩn bị họp thôi.
Trần lão không để ý nói.
- Chắc là sau khi biết được tin tức, tất cả mọi người đang chạy
về Bắc Kinh rồi. Có lẽ buổi chiều là có thể tổ chức hội nghị
rồi.
- Ừm, tôi sẽ đi chuẩn bị tài liệu trước, sau đó viết bài tổng
động viên.
Thái Thủ tướng đẩy gọng kính rồi gật đầu đáp.
- Lần đầu tiên tôi làm một bài tổng động viên thế này đấy, ha
ha, cảm thấy thật là kỳ diệu.
- Ha ha, ông cứ chậm rãi mà làm đi nhé, tôi thì chỉ cần ra lệnh
cho mấy tên nhóc kia, tuyệt đối là còn xịn sò hơn nhiều so với mấy
cái tổng động viên của ông.
Hứa Chấn Quốc khẽ cười nói.
- Nhưng mà, tôi chắc chắn trong số mấy người đại biểu nhân dân
toàn quốc sẽ có rất nhiều người về phe cầu hòa đấy.
Trần lão chậm rãi nói, khẽ thở dài một tiếng
- Con người ở thời kỳ hòa bình nhân và con người ở thời kì chiến
đấu khác nhau nhiều lắm.
- Ha ha, nếu như thông qua không được mệnh lệnh tuyên chiến, ông
đây sẽ trực tiếp xuất binh, bao vây luôn cái phòng hội nghị ấy
lại.
Hứa Chấn Quốc nói xong, sắc mặt liền trầm xuống.
- Trong thời kỳ chiến tranh, cơ cấu trung ương không cần một đám
suốt ngày lải nhải, thảo luận cái này thảo luận cái kia, lại còn
phải thông qua bỏ phiếu mới có thể giải quyết vấn đề.
Trần lão khẽ gật gật đầu, đồng ý với quan điểm của Hứa Chấn
Quốc. Trong tình hình chiến đấu căng thẳng, đó chính là một giây
đồng hồ đều phải tận dụng để làm được những thứ có thể làm trong
hai giây, một mệnh lệnh mà lại muốn thông qua mấy trăm mấy ngàn
người thảo luận rồi cho ý kiến, thì cuộc chiến này cũng đừng đánh
nữa.
- Tôi sẽ đề nghị, giao cho ông quyền quản lý quân sự cao
nhất.
Thái lão khẽ nói.
Quyền quản lý quân sự cao nhất, đây chính là tương đương với
việc đem tất cả quân quyền đều cấp cho Hứa Chấn Quốc rồi, cho dù
Hứa Chấn Quốc muốn khởi binh tạo phản, cũng không ai có thể ngăn
lại.
- Ha ha, nếu đưa quyền sử dụng đạn hạt nhân cho ta thì còn tốt
hơn nữa!
Hứa Chấn Quốc cười to nói, một vị tướng không có khuôn sáo trói
buộc mới có thể phát huy được sức mạnh lớn nhất của một quân đội,
thậm chí còn có thể vượt qua được 100% khả năng ấy chứ.
- Ông cứ ở đó mà mơ đi, tôi cũng không muốn lại có thêm một nơi
khắp nơi đều là phóng xạ, là tỉnh Nhật Bản đâu.
Trần lão khẽ cười nói.
- Tỉnh Nhật Bản? Ha ha, cái tên hay đấy.
Hứa Chấn Quốc cười toe toét nói.
Thạch Trung Ngọc thấy mấy người này chưa gì đã bắt đầu nói đến
chuyện đặt tên cho Nhật Bản rồi thì lập tức bất đắc dĩ lắc đầu.
Trong mắt của những cường quốc, thì nơi chật hẹp nhỏ bé như Nhật
Bản, thật sự là không đáng để nhắc tới.
Mặc dù công nghiệp buôn bán trong nước và kinh tế của Nhật Bản
đều phát triển rất mạnh, nhưng mà diện tích đất vẫn luôn là điểm
hạn chế bọn sự phát triển của họ. Mặc dù nói, chiến tranh thời buổi
bây giờ, chất lượng là quan trọng hơn, nhưng mà nếu như một quốc
gia có số lượng binh lính cực kỳ nhiều thì hoàn toàn có thể áp chế
được cái gọi là chất lượng của quốc gia khác rồi, vả lại, về mặt
chất lượng thì Hoa Hạ cũng không hề thua kém so với Nhật Bản.
Trên vùng lãnh thổ rộng hơn chín triệu sáu trăm km2 này còn che
dấu rất nhiều điều bí mật đấy.
Đi ra khỏi phòng họp, phát hiện lão Kỷ, lão Quỷ và thím Lương
đang ngồi trên ghế dài ở bên ngoài, không biết đang nói với nhau
chuyện gì đó. Nhìn thấy Thạch Trung Ngọc đi ra, lão Kỷ cười ha ha
nói.
- Thằng bé này, sau này cháu nên khống chế lực đạo lại một chút
đi nhé.
- Dạ, làm sao vậy?
Thạch Trung Ngọc có chút ngượng ngùng gãi gãi đầu, vẻ mặt vô tội
nói.
-Thật ra cháu chỉ muốn đá cho hắn ngất đi thôi mà.
- Ha ha, cái thằng bé này.
Thím Lương cười to nói.
- Cả người từ trên xuống dưới, gãy xương và dập xương tổng cộng
27 chỗ, nội tạng toàn bộ tổn hại, trái tim đã biến thành một cục
thịt nát luôn rồi. Cháu còn không biết xấu hổ nói là chỉ là muốn
đánh ngất hắn nữa hả.?
Có nghiêm trọng như vậy sao, Thạch Trung Ngọc có chút buồn bực.
Mặc dù mình đá trúng phần ngực của hắn thật, nhưng thật sự là mình
không hề dùng sức mà.
- Được rồi, đừng nói chuyện này nữa.
Giọng nói âm trầm của lão Quỷ vang lên.
- Sắp khai chiến chứ?
-Ừm.
Ông cụ Cơ gật gật đầu, có chút hưng phấn nói.
- Vãn là một đao của tên nhóc này chém thật đẹp!
- Ha ha, được rồi, vậy tiếp theo đây chúng ta phân chia công tác
như thế nào đây?
Lão Kỷ nhìn Thạch Trung Ngọc gật gật đầu, sau đó hỏi.
Ông cụ Cơ lập tức nhìn Thạch Trung Ngọc rồi nháy mắt ra hiệu.
Thạch Trung Ngọc sững sờ một chút, nhưng ngay lập tức đã hiểu ý,
cười hì hì nói với thím Lương.
- Thím Lương ơi, cháu muốn nhờ thím chăm sóc cho mấy bà vợ của
cháu một chút.
Thím Lương lập tức lườm hắn một cái.
- Đừng nói là cháu muốn ta đóng giả người giúp việc đến ở đấy
nhé?
- Ặc, thím cũng biết rồi à?
Thím Lương vừa nói như vậy, Thạch Trung Ngọc liền có chút kinh
ngạc, kỳ quái nhìn về phía ông cụ Cơ, ý là đang hỏi có phải ông đã
nói trước với thím Lương hay không?
Ông cụ Cơ lắc đầu, thím Lương là người có chỉ số thông minh hơn
260 cơ đấy, nhưng mà những lúc bình thường đều là tùy tiện thoải
mái, hoàn toàn giống như hình ảnh của một bà bán rau ngoài chợ, chỉ
số thông minh của một thiên tài ấy đã hoàn toàn bị bà che dấu đi
rồi. Nhưng mà vấn đề này, ông cũng không nhất thiết phải nói với
Thạch Trung Ngọc.
- Được rồi, nể mặt tên nhóc nhà cháu đã làm ra cống hiến lớn như
vậy cho quốc gia, thím Lương ta sẽ giúp cháu lần này.
Thím Lương thấy Thạch Trung Ngọc có vẻ khó xử, trong lòng lập
tức vui vẻ.
- Ha ha, vậy cám ơn thím Lương nhiều lắm.
Thạch Trung Ngọc nói nhanh.
- Ừm, thìm Lương đi bảo vệ mấy cô vợ của Tiểu Thạch Đầu, còn lão
Kỷ và lão Quỷ vẫn là ở lại đây đi. Mặc dù nói ba tên cường giả Tam
hoa tụ đỉnh đều bị Tiểu Thạch Đầu giết rồi, nhưng mà cũng không thể
khẳng định Nhật Bản không còn cường giả Tiên thiên nào.
Ông cụ Cơ nói nhanh.
Lão Kỷ và lão Quỷ nghe vậy cũng gật gật đầu, đồng ý với sự sắp
xếp của ông cụ Cơ.
- Vậy còn ông?
Lão Kỷ hỏi ngược lại.
- Đừng nói với ta là ông với Tiểu Thạch Đầu cùng đi Nhật Bản đấy
nhé!
- Ha ha, ông đúng là hiểu ta đấy lão Kỷ.
Ông cụ Cơ cười to.
- Hừ, cút đi cái đồ đáng ghét này, chuyện tốt lúc nào cũng chính
mình làm, chuyện nhàm chán như vậy lại để cho chúng ta làm, đúng là
đáng ghét mà!
Lão Kỷ lắc đầu, rất là khinh bỉ hành vi của ông cụ Cơ. Nhưng mà,
trong mấy người bọn họ thì ông cụ Cơ chính là người mạnh nhất,
chuyện lớn nguy hiểm như thế này thì ông đi là thích hợp nhất rồi,
hai người bọn họ ở lại đây cũng để phòng ngừa vạn nhất.
- Ha ha.
Ông cụ Cơ đắc ý cười lớn một tiếng,
- Thôi được rồi, trước đi ăn cơm đã, ăn cơm. Sau đó tới phòng
hội nghị xem trò vui.
- Xem trò gì?
Lão Kỷ kỳ quái hỏi.
Ông cụ Cơ hừ nhẹ một tiếng.
- Ông cho rằng những người đại biểu kia có thể tất cả đều đồng ý
lệnh tuyên chiến sao? Ta chắc chắn là có không ít người không muốn,
không thích khai chiến đấy. Ha ha, khai chiến thì chắc chắn sẽ phá
hư lợi ích của không biết bao nhiêu người, những đám sâu mọt kia có
thể đồng ý mới là lạ.
- Hả? Vậy thì đúng thật là có trò hay để xem rồi.
Lão Kỷ gật gật đầu, ý vị thâm trường cười nói.
- Ha ha, đoán chừng cái tên Hứa Chấn Quốc kia sớm đã có kế hoạch
rồi.
Lão Quỷ khẽ cười nói.
- Mượn thời cơ này, trực tiếp giành lấy quyền quản lý quân sự.
Nhưng mà như vậy cũng tốt, vào thời kỳ chiến tranh, nếu như một cái
mệnh lệnh mà còn bị hết người nọ đến người kia thắc mắc rồi ngăn
cản, thế thì làm sao mà đánh trận cho được.
- Đúng vậy.
Ông cụ Cơ cũng gật đầu đồng ý.
- Nhưng mà, sau cuộc chiến tranh này, trong nước chắc chắn cũng
sẽ phải thanh tẩy lại một lần mới được. Những tên ngồi không ăn bám
kia, cũng nên hạ vị rồi.
- Thời kì hòa bình rất dễ dàng xuất hiện sâu mọt, nhưng một khi
đến thời kỳ đặc biệt, đám sâu mọt ấy mặc dù vẫn có thể phát huy một
chút xíu tác dụng, nhưng mà so với đại cục vẫn vô cùng nhỏ, gần như
là bằng không, cho nên chắc chắn phải loại bỏ đám sâu bọ ấy đi.