Đại hội đại biểu nhân dân cả nước lâm thời được chức ở phòng hội
nghị nhân dân, đại hội đại biểu nhân dân cả nước lâm thời này là
việc mà toàn bộ người dân trong nước đều đoán được sẽ diễn ra, cũng
không có gì ngoài ý muốn. Nhưng mà, về việc hội nghị sẽ thảo luận
những gì, đây chính là điều mà nhân dân cả nước đều quân tâm, không
chỉ có nhân dân cả nước, có thể nói nhân dân toàn bộ thế giới vào
lúc này đều đang theo dõi Hoa Hạ, theo dõi động tác kế tiếp của Hoa
Hạ là gì. Chiến tranh hay là cầu hòa?
Mà bên phía Nhật Bản, sau khi biết được tin tức, ba tiếng đồng
hồ sau đã gửi thông điệp đến chính phủ Hoa Hạ, yêu cầu giao ra
người đã giết chết Thủ tướng Deuku Oda. Nhưng mà, đại sứ quán Hoa
Hạ tại Nhật Bản đã sớm đóng cửa, hơn nữa đồng thời đã có không ít
nhân viên công tác làm việc tại Nhật bắt đầu rút về Hoa Hạ. Kẻ đần
đều có thể nhìn ra Hoa Hạ và Nhật Bản sắp xảy ra chuyện lớn rồi,
lúc này mà còn ở lại trung tâm chiến tranh, thì chẳng khác nào tự
tìm đường chết cả. Đến lúc đó chiến tranh bắt đầu, những tên khốn
nạn không bằng súc sinh kia chắc chắn sẽ xông vào đại sứ quán, đến
lúc đó chết như thế nào cũng không biết ấy.
Trong đại hội, Thái Thủ tướng đẩy nhẹ mắt kính.
- Tôi đề nghị, tuyên chiến với Nhật Bản, không biết các vị đại
biểu có ý kiến gì không?
Đại hội lần này không cho phép phóng viên tham dự, tình huống
bên trong như thế nào người ngoài căn bản không thể biết được. Tối
thiểu có hơn 3000 binh sĩ tinh anh vây quanh cực kỳ chặt chẽ phòng
hội nghị lại, không cho phép bất luận kẻ nào tới gần.
Mà Thạch Trung Ngọc, lão Quỷ, lão Kỷ và ông cụ Cơ đã ngồi ở một
góc khuất bên cạnh, quan sát sự việc đang diễn ra trong đại hội.
Còn thìm Lương thì sau khi ăn cơm đã ra sân bay để bay về biệt thự
chỗ mấy người Cơ Như Nguyệt rồi. Dù sao đến lúc này, rất có thể sẽ
có sát thủ đến gây bất lợi cho các cô ấy. Thím Lương tới đó sớm thì
Thạch Trung Ngọc cũng yên tâm hơn một ít.
- Vì sao cứ nhất định phải chiến tranh? Không thể dùng cách khác
để giải quyết hòa bình sao?
Một người đại biểu nhân dân nhấc tay lên tiếng nói.
- Vậy ông muốn dùng cách gì đây? Cầu hoà sao?
Thái lão nhìn người nọ với ánh mắt lạnh lùng, làm cho người đại
biểu vừa lên tiếng lập tức hoảng hốt.
Cầu hoà, mặc dù hắn cũng muốn thế, nhưng mà lời này hắn cũng nói
không nên lời, cho dù muốn nói, cũng không thể là người đầu tiên
nói được.
Thái lão vừa nói xong, hội trường lập tức rơi vào im lặng. Mấy
ngàn đại biểu ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, đều không nói lời nào.
Lúc này ai mở miệng nói cầu hòa trước thì người đó chính là người
chết đầu tiên.
- Nếu không ai có ý kiến gì nữa, vậy thì biểu quyết đi!" Trần
lão cầm ly trà lên, chậm rãi uống một ngụm rồi nói tiếp.
- Về lệnh tuyên chiến với Nhật Bản, có muốn thông qua hay không,
mọi người biểu quyết đi."
Mọi người nghe thế lập tức thở phào nhẹ nhõm, chỉ là biểu quyết
thì tốt rồi.
Trên màn hình bên cạnh, hai cột trên biểu đồ viết đồng ý và
không đồng ý, lập tức bắt đầu tăng dần lên. Nhưng mà, rõ ràng có
thể thấy được, cột không đồng ý tăng nhanh hơn nhiều so với cột
đồng ý. Hiển nhiên, đám người này đều không muốn bởi vì chiến tranh
mà mất đi ích lợi của mình, còn việc làm như thế nào để không phải
nổ ra chiến này, thì việc này bọn họ chẳng thèm quan tâm. Dù sao
thì mình có tiền là mình có quyền.
Từ khi quốc gia được phát triển trong hòa bình, những tâm tư cầu
an nhàn, cầu hoà bình này đã sớm xâm nhập vào suy nghĩ của rất
nhiều người. Bọn họ đã quen với cuộc sống hòa bình rồi, nên không
một ai muốn phải sống trong chiến tranh. Hơn nữa điều quan trọng
nhất chính là, chiến tranh lại không có lợi đối với bọn họ. Mặc dù
cũng biết nếu như không đánh trận chiến này, quốc gia sẽ phải trả
cái giá rất đắt, nhưng mà đây là quốc gia trả giá mà, cũng chẳng
liên quan gì đến bọn hắn.
Giống như một tên cướp cướp ngân hàng từng nói.
- Tiền là của quốc, còn mạng là của mình, các ngươi xem mà làm
đi.
Nhìn thấy cột không đồng ý cao hơn một quãng dài so với cột đồng
ý, Trần lão thở dài một hơi, nói khẽ với Hứa Chấn Quốc bên
cạnh.
- Xem ra, là ông đã đoán đúng rồi.
- Hừ, một đám sâu mọt, cái kết quả này chính là một người nhân
dân bình thường đều có thể đoán ra được, chỉ là bọn họ lại không
thể tin được lãnh đạo đất nước của mình đã mục rữa đến loại tình
trạng này rồi mà thôi.
Hứa Chấn Quốc phẫn nộ nói, nguyên nhân mà quân nhân chán ghét
chính trị cũng chính là ở chỗ này. Chỉ vì một chút lợi ích nho nhỏ
mà tranh cãi là chuyện thường thấy, nhưng mà đối với những quân
nhân như bọn họ, những tài nguyện mà bọn họ cần không hề nhiều bằng
các chính khách, hay là các quan viên kia. Nhưng mà, thứ mà bọn họ
phải trả giá, lại đau đớn và nhiều hơn đám chính khách kia cả trăm
lần. Quân nhân, luôn luôn là trụ cột của một quốc gia.
Mấy vị Thường ủy nhìn thấy số liệu này, trong lòng cũng là một
hồi thở dài. Mặc dù bọn họ cố tình vì quốc gia, nhưng mà cũng chỉ
có thể điều tiết khống chế ở quy mô nhỏ mà thô, chuyện này quy mô
quá lớn, phải trải qua nhiều người, nên cơ cấu bộ máy cũng rất dễ
bị mục ruỗng. Vô địch quốc ngoại hoạn giả, quốc hằng vong, chính là
chỉ tình huống này. (Vô địch quốc ngoại hoạn giả, quốc hằng vong: ý
nói một quốc gia dù có mạnh đến thế nào đi nữa mà có những thành
phần sâu mọt đục phá thì sớm hay muộn quốc gia đó cũng sẽ bị tiêu
diệt)
- Nếu đã không đồng ý tuyên chiến, vậy các người muốn làm cái
gì?
Trần lão nâng gọng kính, ánh mắt lạnh như băng nhìn chăm chú mấy
ngàn người đại biểu nhân dân ngồi phía dưới.
- Cắt đất cầu hoà? Mại quốc cầu vinh sao?
Tràng diện lại rơi vào một lần yên tĩnh nữa, không có ai nói
chuyện. Chỉ có giọng nói của Trần lão vang lên trong hội
trường.
- Được rồi, tiến hành biểu quyết một lần nữa đi.
Trần lão lạnh lùng nói.
- Biểu quyết lần thứ hai.
Bộ phận thư ký lại một lần nữa bắt đầu tính toán, nhưng mà kết
quả, vẫn không có bao nhiêu khác biệt. Chỉ là bên không đồng ý ít
đi vài trăm người, chỉ có vài trăm người mà thôi.
- Xem ra các ngươi là thật sự muốn Hoa Hạ của chúng ta phải nhục
nhã cúi đầu trước một đất nước nhỏ bé, cắt đất cầu hoà rồi hả?
!
Trần lão hung hăng đập bàn một cái, trong lòng đã tức giận đến
cực điểm. Mặc dù ông đã nghĩ tới kết quả này, nhưng mà khi tận mắt
nhìn thấy thì vẫn cảm thấy vô cùng tức giận.
- Quốc gia đang trong thời kì phát triển, chiến tranh sẽ gây ra
nhiều bất lợi đối với quốc gia.
Một đại biểu tỏ vẻ đau lòng nói, biểu lộ như thể mình rất quan
tâm đến sự phát triển của đất nước.
- Như vậy, cầu hoà là có lợi đối với quốc gia rồi hả?
Thái lão bình thản hỏi lại.
- Giao người kia giao ra không phải là được rồi sao, tôi nghĩ
người Nhật cũng sẽ không làm khó chúng ta đâu!
Một người đại biểu khác lên tiếng.
Lập tức có nhiều người cũng nhao nhao phụ họa theo, hiển nhiên
là cách này làm cho rất nhiều người đồng ý. Chỉ sợ đây cũng là cách
tốt nhất lúc này rồi.
Nhưng mà, Trần lão lại hừ nhẹ một tiếng, giao ra Thạch Trung
Ngọc sao? Thế còn không bằng cứ giao luôn người làm Chủ tịch như
ông đây ra luôn đi cho rồi. Với lại, người Hoa Hạ phạm pháp ở quốc
gia mình, thì quốc gia mình xử lý, sao có thể giao cho một đất nước
khác xử lý được chứ? Nếu làm vậy thì sau này làm sao có mặt mũi để
gặp người dân của đất nước mình được nữa.
Cũng may mà đại hội đại biểu lần này không để cho phóng viên
vào, bằng không thì với biểu hiện của đám đại biểu, không biết sẽ
làm cho dân chúng kia thất vọng cỡ nào nữa. Chỉ sợ còn sinh ra bạo
động nữa chứ không đùa.
- Nếu như ngươi cho rằng ngươi có đủ năng lực để bắt hắn, vậy
ngươi cứ việc đi đi!
Hứa Chấn Quốc vỗ bàn hung ác nói.
- Tầm quan trọng của cường giả Tiên thiên không cần ta phải nói
chắc mọi người cũng biết chứ! Ta hôm nay cũng nói thẳng ra luôn cho
các người biết đây! Đối với một quốc gia, cho dù là phải nổ ra
chiến tranh, cho dù là sắp diệt quốc rồi, cũng tuyệt đối không thể
động thủ với Tiên thiên cường giả của quốc gia mình!
Lời nói của Hứa Chấn Quốc làm cho những âm thanh ầm ĩ lập tức
yên tĩnh lại, nhưng mà vẫn có người nhịn không được phản bác
nói.
- Chẳng lẽ tính mạng của một người lại quan trọng hơn sinh mạng
của hàng triệu hàng chục triệu người sao? !