- Lão tử thực hoài nghi các ngươi có phải là não bị úng nước
hay là bị kẹp cửa nữa!
Hứa Chấn Quốc chửi ầm lên.
- Chẳng lẻ còn muốn ta phải nói thẳng vào mặt hay sao! Muốn làm
cho thể diện của quốc gia đều mất hết hay sao hả! ?
Cường giả Tiên thiên có thể nói là thần hộ mệnh của một quốc
gia, nhưng đồng thời cũng là những người làm cho quốc gia đau đầu
nhất. Làm cho chính phủ là vừa yêu vừa hận. Một quốc gia có cường
giả Tiên thiên tọa trấn có thể bảo vệ quốc gia bình an, làm cho
các cường giả Tiên thiên của các nước khác không dám xâm nhập,
nhưng lại vừa hận là không có cách nào có thể quản lý được cường
giả Tiên thiên, pháp luật hay cái gì ước thúc đều không có tác dụng
gì với cường giả Tiên thiên, làm cho chính phủ rất là mất mặt.
Nhưng nếu như giao Thạch Trung Ngọc ra, thì những thứ cường giả
Tiên thiên khác còn có thể bảo hộ quốc gia này hay sao, vạn nhất
gặp chuyện không may, người phải giao ra kế tiếp có phải hay không
chính là mấy người lãnh đạo bọn họ rồi. Việc này chẳng khác nào tự
chui đầu vào rọ, với lại, có thể bắt được Thạch Trung Ngọc hay
không đều là cả một vấn đề.
- Nếu vậy, các vị lãnh đạo muốn làm gì? Dù sao thì chúng ta cũng
kiên quyết không đồng ý tuyên chiến với Nhật Bản. Căn cứ vào hiến
pháp của Hoa Hạ, trên hai phần ba đại biểu không đồng ý thì pháp
lệnh không được thông qua, như vậy thì pháp lệnh này sẽ không được
phép thi hành.
Tay đại biểu kia tiếp tục nói.
- Nếu như, những đại biểu bỏ phiế không đồng ý, không còn là đại
biểu thì sao đây nhỉ!
Hứa Chấn Quốc lạnh giọng nói.
- Sao nào, ông còn định dùng vũ lực hay sao hả! Ông muốn tạo
phản có phải không!
Tay đại biểu kia lớn tiếng kêu lên.
- Lời của Hứa Thượng tướng ra thấy rất có khả nghi âm mưu tạo
phản, tôi đề nghị tạm thời huỷ bỏ chức vị Tổng tư lệnh tam quân của
Hứa Thượng tướng!
Tên khốn này, cứ làm như đây là thiên hạ của hắn vậy, rất là
hung hăng càn quấy.
- Không cần ngươi đề nghị!
Hứa Chấn Quốc hừ nhẹ một tiếng.
- Bây giờ ta tự động rời bỏ chức vị Tổng tư lệnh tam quân.
- Hừ, coi như ngươi còn thức thời!
Tên đại biểu kia cười nói, một lời đã kích được một Thượng tướng
từ chức, làm hắn cảm thấy vô cùng đắc ý.
- Nhưng mà.
Hứa Chấn Quốc khẽ cười nói.
- Bây giờ ta là..
- Chỉ huy cấp cao nhất của tác chiến đối với Nhật Bản.
Trần lão gõ nhẹ lên bàn.
- Vệ binh! ! !
Hứa Chấn Quốc hô to một tiếng. Vừa dứt lời, 3000 binh sĩ vây
quanh bên ngoài hội trường trong nháy mắt nối đuôi nhau đi vào, tai
lase của súng ngắm trong tay bọn họ nhắm ngay trên người của mấy
nghìn vị đại biểu đang ngồi trong hội trường. Chưa tới nửa phút
đồng hồ, toàn trường đều nằm trong sự khống chế của bọn họ.
- Hứa Chấn Quốc, ông muốn làm gì!
Một thường ủy lập tức cả kinh kêu lên.
Trần lão vỗ bàn nhẹ nhẹ, nói qua micro.
- Không cần khẩn trương. Bây giờ ta đã giao hữu tất cả quân
quyền cho Hứa Chấn Quốc Thượng tướng rồi, hiện tại tác chiến với
Nhật Bản đều do hắn chỉ huy. Đồng thời, các vị đang ngồi ở đây,
trước tiên cứ ở đây nghỉ ngơi cho khỏe. Mỗi ngày đều sẽ có người
đúng giờ đưa cơm, điều hòa ở đây cũng sẽ mở liên tục cho các vị
thoải mái mát mẻ.
- Chuyện này...
Mấy vị thường ủy lập tức đã hiểu chuyện gì xảy ra, hóa ra là Chủ
tịch đã sớm có chuẩn bị, xem ra là nhất định phải tuyên chiến với
Nhật Bản rồi đây.
- Cứ như vậy là xong rồi hả?
Thạch Trung Ngọc lắc đầu ngán ngẩm.
- Ha ha, thế cháu còn muốn như thế nào nữa? Bây giờ là tình
huống khẩn cấp, Trần lão cũng không có thời gian để dây dưa ở đây
mãi, giải quyết chuyện này càng sớm thì càng có nhiều thời gian để
bố trí chiến đấu.
Lão Kỷ khẽ cười nói.
- Được rồi, xem xong trò hay rồi. Đợi chút nữa chắc là mở họp
báo với đám phóng viên rồi.
- Vâng, vậy, bây giờ chúng ta đi hay là sao ạ?
Thạch Trung Ngọc quay sang hỏi ông cụ Cơ.
- Ha ha, không vội.
Ông cụ Cơ khoát khoát tay.
- Đợi thêm vài ngày cũng không sao, trận chiến này nếu như kết
thúc nhanh quá, thì mấy tên quân nhân kia cũng không có đất dụng võ
nữa rồi. Cứ để cho bọn họ được tôi luyện trong chiến tranh một
chút đi, mặc dù sẽ có người chết, nhưng mà những kinh nghiệm có
được, những sự rèn luyện có được lại rất đáng giá đấy.
- Đúng vậy, với lại, đất nước Nhật Bản nhỏ bé kia, chỉ có mấy
trăm nghìn quân tự vệ thì có thể làm được trò trống gì.
Lão Kỷ khẽ cười một tiếng.
- Cũng không biết sao mà quân đội chỉ có một nhúm người như thế,
mà bọn họ lấy đâu ra lá gan ấy cơ chứ.
- Lực lượng vũ trang của Hoa Hạ trên danh nghĩa ước chừng chắc
có khoảng 5 triệu quân đúng không ạ?.
Thạch Trung Ngọc gật gật đầu hỏi lại.
- Đúng vậy, giải phóng quân bây giờ có lẽ có khoảng hơn 3
triệu, cảnh sát vũ trang, quan binh cái gì đấy thêm vào nữa, cũng
xấp xỉ tầm 5 triệu.
Lão Kỷ nói.
- Nhưng mà, cháu cũng đừng quên chúng ta còn có quân dự bị nữa
kìa.
- Quân dự bị? Bọn họ cũng sẽ ra trận sao?
Thạch Trung Ngọc kinh ngạc hỏi.
- Ha ha, không phải là họ cũng ra trận, mà là đang tính tổng lực
lượng chiến đấu có thể tham gia, ước chừng khoảng 20 triệu
quân.
Lão Kỷ cười nói.
- Những số liệu này còn đã được tinh giản rồi đấy, nếu như dựa
theo nghĩa rộng mà nói, từ 18 tuổi đến 55 tuổi đều là quân dự
bị.
- Ha ha, thế chẳng phải là có mấy tỷ người rồi sao.
Thạch Trung Ngọc cười nói.
- Nhiều như vậy người, chỉ cần đứng trên đất của Nhật Bản thôi,
đoán chừng cả Nhật Bản đều bị nhấn chìm xuống mặt biển luôn ấy
chứ.
- Ha ha
Mấy người lập tức cười to, vì quốc gia cường đại mà cười. Nhưng
là trong lòng cũng có một chút bi ai, bởi vì số lượng binh lực thì
khổng lồ như vậy, nhưng mà tinh anh chân chính, quân đội công nghệ
cao kỹ thuật cao, lại ít như vậy. Trong chiến tranh hiện đại, yếu
tố công nghệ và kỹ thuật góp phần rất lớn dẫn đến chiến thắng, cũng
không giống như thời đại trước đây, ai nhiều quân hơn thì sẽ
thắng.
Nếu như chỉ cần dựa vào nhiều người, thế thì Hoa Hạ với dân số
hiện tại, cũng đủ sức xưng bá toàn bộ đại lục Á Âu luôn rồi.
Mặc dù năm đó lão Mao từng nói, không có một cái nào quốc gia có
thể chính thức đánh bại Hoa Hạ, với dân số của Hoa Hạ thì chỉ cần
mỗi người nhổ một ngụm nước bọt cũng đủ để nhấn chìm đối phương
rồi.
Nhưng mà, nếu chiến tranh mà phải phụ thuộc vào nhân dân như
vậy, tuyệt đối không phải hy vọng của một quốc gia, việc ấy đại
biểu cho một quốc gia kinh tế suy thoái, quốc gia suy bại. Đến lúc
đó, chắc hẳn rơi vào tình huống quốc gia ngấp nghé ngưỡng cửa sụp
đổ.
Binh sĩ bao vây hội trường đột nhiên xông vào, lập tức làm cho
đám phóng viên đang vây xung quanh trong lòng đại động, đã không có
người ngăn cản cho nên bọn họ nhao nhao xông vào. Tình huống này,
rất có thể đã xảy ra chuyện gì lớn rồi.
Kết quả, đám phóng viên xông vào nhìn thấy tình huống bên trong
thì bắt đầu choáng váng rồi, những binh sĩ sắc mặt nghiêm nghị
đang cầm súng trong tay, nguyên một đám đại biểu sợ sệt trốn tránh
ánh mắt của đám binh sĩ giống như tội phạm vậy, làm cho những phóng
viên này cũng được mở rộng tầm mắt, lần đầu tiên nhìn thấy đám đại
biểu này lộ ra trạng thái hoang mang lo sợ như thế.
Nhưng nhìn tình hình này, hình như là các binh sĩ đã khống chế
các đại biểu lại rồi, vậy, đây rốt cuộc là muốn làm cái gì?
Các phóng viên mẫn cảm đã ngửi được một mùi khói thuốc súng nồng
đậm nơi đây cho nên cũng rất thức thời không nhao nhao lên hỏi han
gì.
- Các vị phóng viên của các nhà đài tin tức truyền thông.
Trần lão lên tiếng chào hỏi trước.
- Tiếp theo chúng ra sẽ bắt đầu họp báo.
Thái lão gật gật đầu, nâng gọng kính, ánh mắt quét qua đám đại
biểu đang hoảng hốt dưới đài, trong lòng cảm thấy cực kì sảng
khoái. Bao nhiêu lần thường ủy bọn họ đã quyết định rồi, lại bị đám
người này ngoài nóng trong lạnh, hết lí do nọ đến lí do kia, làm
cho rất nhiều biện pháp hữu hiệu cũng không thể quán triệt thực thi
được, thậm chí là bị lệch ra khỏi định hướng ban đầu nữa. Bây giờ
thì tốt rồi, tâm trạng quả thật là sảng khoái.
- Bây giờ, tôi sẽ tuyên bố, kết quả của đại hội đại hội đại biểu
nhân dân lâm thời.
Thái lão đối diện với ánh đèn flash của mấy trăm người phóng
viên, vẻ mặt nhẹ nhõm tươi cười.
- Hoa Hạ, tuyên chiến với Nhật Bản!
Lời này, vừa được Thái lão nói ra, lập tức làm cả nước sôi sục.
Giống như một cơn đại địa chấn vậy, tất cả địa phương, từ quê lên
thành phố đều là trong nháy mắt bộc phát ra tiếng hô hào hưởng ứng
mãnh liệt.