- Hoa Hạ của chúng tôi muốn tuyên chiến với Nhật Bản!
Thái Thủ tướng vừa nói ra, lập tức tất cả phóng viên ở đây đều
xôn xao. Mặc dù bọn họ đã dự đoán được kết quả này, nhưng mà lúc
chính tai mình nghe được quyết định này, sự khiếp sợ trong lòng vẫn
dâng lên đến tột đỉnh. Hơn nữa nhìn tình huống bây giờ bên trong
phòng hội nghị, có vài người phóng viên cảm thấy chắc chắn quyết
định tuyên chiến này tuyệt đối không hề được thông qua một cách đơn
giản.
- Tiếp theo, mọi người sẽ có 10 phút thời gian để đưa ra câu
hỏi.
Sau khi Thái Thủ tướng tuyên cáo mệnh lệnh, sắc mặt rất bình
tĩnh nhìn về phía các phóng viên.
Phần đông phóng viên lập tức đều giơ tay lên, Thái Thủ tướng tùy
ý chọn một người phóng viên.
- Xin hỏi một chút, không biết quý quốc lần này thông qua mệnh
lệnh này đã trải qua quá trình như thế nào? Là đã có sự chuẩn bị từ
trước hay là gặp chuyện không may rồi mới đưa ra quyết định?"
- Mệnh lệnh là sau khi xảy ra sự việc mới được thông qua, về
phần quá trình như thế nào. Thì chỉ cần nhìn tình huống hiện tại
chắc là mọi người đã hiểu được phần nào rồi chứ.
Thái Thủ tướng trả lời lấp lửng.
- Nhìn tình hình này, có phải là đã phá hủy thể chế của quý quốc
hay không? Muốn thi hành quân chủ tập quyền hay sao? ! Hay là quý
quốc muốn phục hồi đế chế phong kiến!
Một người phóng viên không có hảo ý khác tiếp tục truy vấn.
- Việc này, chẳng qua là một vài biện pháp đối với việc quản lý
quốc gia mà thôi, cũng là một ít sự chuẩn bị đối với chiến tranh mà
thôi. Không nghiêm trọng đến mức như mọi người nói đâu, Hoa Hạ vẫn
là một nước chủ nghĩa xã hội, dân chủ.
- Xin hỏi một chút, đối với hung thủ đã giết hại Thủ tướng Nhật
Bản, quý quốc định xử lý như thế nào?
Một người phóng viên khác lại vội vàng hỏi.
Thái Thủ tướng nghe xong câu hỏi, đẩy đẩy gọng kính, rất tùy ý
nói.
- Bây giờ chúng tôi đã khai chiến với Nhật Bản, vậy thì đối với
chúng tôi, người Nhật chính là kẻ thù rồi. Giết kẻ thù, đương
nhiên là phải khen ngợi biểu dương rồi.
Lời này của Thái Thủ tướng, lập tức làm cho các phóng viên bó
tay rồi, Deuku Oda bị giết rồi mấy tiếng sau mới tuyên bố khai
chiến mà, hơn nữa chính vì cái chết của Thủ tướng Nhật Bản là
nguyên nhân khai chiến, việc này giải thích như thế làm sao có thể
thuyết phục được bọn họ. Nhưng mà Thái Thủ tướng vừa nói như vậy,
những phóng viên này cũng thể phản bác được cái gì nữa, đây đã là
thái độ của quốc gia rồi, ta chính là muốn bao che hắn đấy, các
ngươi muốn thế nào?
- Thái Thủ tướng, chiến tranh lần này, quý quốc cảm thấy mình sẽ
giành được thắng lợi sao?
Một phóng viên người Mỹ hỏi.
- Cuộc chiến giữa gà trống và côn trùng, có thể gọi là chiến
tranh sao?
Thái Thủ tướng hỏi ngược lại. Nhìn trên bản đồ, Nhật Bản xác
thực giống như là một con sâu nhỏ bên cạnh con gà trống to lớn là
Hoa Hạ.
- Thái Thủ tướng, đối với ảnh hưởng của cuộc chiến tranh lần
này, quý quốc có từng nghĩ tới chưa?
Tay phóng viên người Mỹ kia tiếp tục hỏi.
Thái Thủ tướng khẽ cười một tiếng,
- Hoa Hạ chúng tôi chẳng qua chỉ là muốn thanh lý môn hộ mà
thôi, có thể tạo thành ảnh hưởng gì sao?
Tay phóng viên người Mỹ kia cũng bó tay rồi, Thái Thủ tướng trực
tiếp đem trận chiến tranh này biến thành giải quyết việc nhà, bọn
họ cũng không trả xen vào nói cái gì, những chuyện liên quan đến
chính trị này, bọn họ không thể tùy tiện nói lung tung, nếu không
chắc chắn sẽ bị bắt lại. Nhẹ thì bỏ tù, nặng thì không khéo còn kéo
cả nước mình vào một cuộc chiến không đáng có.
- Được rồi, thời gian đã hết!
Thái Thủ tướng nhìn xung quanh, nói với đám phóng viên.
- Thời gian trả lời phỏng vấn tới đây kết thúc. Hoan nghênh các
vị lần khánh công hội sắp tới của Hoa Hạ lại tới tham gia.
Thái Thủ tướng đã hạ lệnh đuổi khách rồi, đám phóng viên mặc dù
vẫn còn rất nhiều vấn đề muốn hỏi, nhưng mà cũng chỉ có thể nhịn
xuống mà thôi. Nếu không nhỡ đâu bị những binh lính này dùng súng
đưa ra ngoài, thì xấu hổ chết mất.
- Thật sự là một đám người thú vị.
Thạch Trung Ngọc từ trong góc đi ra, cười nói với Thái Thủ
tướng.
- Lâu dần cũng thành quen ấy mà, bất quá những ông vua không
ngai này cũng có chút đáng ghét, nếu biết cách vận dụng sẽ làm cho
quốc gia được tán dương, dùng không tốt, thì chính là một mối tai
họa.
Thái Thủ tướng gỡ kính xuống xoa xoa mắt.
- Bây giờ chúng tôi cũng chuẩn bị khởi hành đây.
Thạch Trung Ngọc gật đầu nói.
- Đi nhanh như vậy sao? Chiến tranh còn chưa bắt đầu mà.
Thái Thủ tướng có chút kinh ngạc nói.
- Ha ha, đi trước thưởng thức một chút cảnh quan của Nhật Bản,
chứ không sau này lại không có cơ hội thưởng thức được hương vị của
một Nhật Bản nguyên vẹn nữa rồi, nếu thế thì cũng có chút đáng
tiếc.
Thạch Trung Ngọc sờ lên cái mũi, cười nói.
- Sau này, sẽ biến thành tỉnh Nhật Bản mất rồi.
Ông cụ ở bên cạnh cười to, lần này rốt cục Hoa Hạ cũng có thể
hãnh diện một lần rồi. Trước kia trên mặt trận quốc tế luôn bị
Nhật Bản đè ép, ông cụ đã cực kỳ khó chịu rồi. Nhưng mà dù sao ông
cũng đã lớn tuổi, nên cố kỵ nhiều chuyện. Không giống Thạch Trung
Ngọc, tuổi trẻ nhiệt huyết, mạnh dạn đi đầu, tràn ngập nhiệt
huyết.
Sau khi chào Thái Thủ tướng, Thạch Trung Ngọc và ông cụ Cơ lên
xe đi về phía Liên Vân Cảng.
- Ông, sao không đi máy bay hay là đi thuyền?
Thạch Trung Ngọc kỳ quái hỏi.
- Sao lại phải đi theo kiểu nhập cư trái phép này làm gì.
- Ha ha, bây giờ đã là trạng thái đối địch rồi, làm gì có máy
bay cho cháu đi? Thuyền cũng không có đâu, bây giờ cũng chỉ có nhập
cư trái phép mới có thể đem chúng ta đưa qua bên đấy thôi? Chẳng
nhẽ cháu lại muốn lên đên trên biển hơn mười ngày à?
Ông cụ Cơ hỏi ngược lại.
- Cháu thấy thế cũng vui mà, ha ha.
Thạch Trung Ngọc cười cười.
- Nhưng mà chắc chắn cũng có những người của đại sứ quán Nhật
Bản tại Hoa Hạ cũng muốn về nước chứ? Hơn nữa nhiều người Nhật ở
Hoa Hạ chắc chắn cũng sẽ muốn trở về mà.
Ông cụ Cơ nghe vậy thì hơi sững sờ.
- Đúng vậy, ý của cháu là chúng ta xen lẫn vào trong những người
này?
- Không sai, chắc chắc quốc gia sẽ đồng ý để những người này trở
về đấy, hơn nưa còn ước gì bọn họ nhanh chóng trở về đi ấy, dù sao
để những người này ở lại trong nước làm gián điệp cũng không
ổn.
Thạch Trung Ngọc nói,
- Chúng ta cứ giả dạng làm người Nhật sống ở Hoa Hạ rồi đi cùng
họn họ là được rồi.
- Haha, nghe ổn đấy, để ta gọi điện thoại.
Ông cụ Cơ cười to nói, ý tưởng này nghe cũng rất thú vị.
Ông nhanh chóng gọi điện thoại cho Cơ Như Liệt, để cho hắn hỗ
trợ tiến hành chuyện này.
- Năm giờ chiều hôm nay có một chuyến bay đi Nhật Bản đấy, là
nhóm người Nhật ở Hoa Hạ thứ hai được về nước. Tổng cộng có ba đợt,
khoảng chín giờ đêm thì toàn bộ sẽ rút lui hết.
Ông cụ Cơ cúp điện thoại rồi nói.
- Xem ra những người kia cũng là ước gì được trở về càng sớm
càng tốt, ha ha, mặc dù nói Nhật Bản là quốc gia của bọn họ, nhưng
mà chiến tranh lần này, địa điểm tác chiến chắc chắn chính là tại
địa bàn của nước Nhật. Trở về chẳng khác nào là tự tìm đường
chết.
Thạch Trung Ngọc khẽ cười nói.
- Đúng vậy. Nhưng mà, lá rụng về cội mà, nhất là vào những thời
điểm đặc biệt như thế này nữa, ai cũng muốn nhanh chóng trở về với
tổ quốc của mình. Cho dù mình không thể giúp được cái gì đi nữa thì
vẫn muốn trở về.
Ông cụ Cơ gật gật đầu nói, sau đó lại thở dài.
- Cũng không biết những người chạy khỏi Hoa Hạ sang bên đó sinh
sống, bây giờ họ có trở về hay không.
- Hừ, những người kia làm sao mà nỡ trở về.
Thạch Trung Ngọc hừ lạnh một tiếng.
- Cháu nghĩ, nên ban bố một cái pháp lệnh, những thành phần nào
mà muốn rời khỏi đất nước ra nước ngoài làm việc thì sẽ tước đoạt
quốc tịch của bọn họ.
- Cái thằng bé này, chiêu này cũng quá độc ác.
Ông cụ Cơ lắc đầu.
- Nhưng mà những người kia cũng là có chút đáng giận thật.