- Đất nước cho bọn họ mọi thứ, kết quả nuôi rặc một đám sói mắt
trắng (vô ơn), hừ, nhưng bọn họ không chĩa mũi nhọn về phía đất
nước của mình thì xem như cũng được đi. Có một vài người khác trái
lại dứt khoát giúp đỡ ngoại quốc bẫy nước mình, quả đúng là thứ rác
rưởi. - Thạch Trung Ngọc nói đến đây, trong lòng toàn là lửa
giận.
- Không còn cách nào, quan trọng là vì nước mình hiện giờ không
lớn mạnh bằng, không giàu có bằng. - Lão Cơ thờ ơ nói.
- Trời mới biết mấy tên đó có phải đang giấu diếm cái gì hay
không? Hừ, ta không tin nổi một quốc gia 1,3 tỷ dân cố gắng toàn
lực kiến thiết đất nước mà không thể phát triển đất nước trong một
thời gian ngắn. - Thạch Trung Ngọc khẽ hừ giọng.
- Không còn cách nào nữa, giới quan trường trong nước dùng quan
hệ quá nhiều. - Lão Cơ lắc đầu: - Thôi bỏ đi, không nói mấy chuyện
này nữa.
Lão Cơ lái xe thẳng đến sân bay quốc tế, lúc này bên trong đã
đầy ắp người. Người Nhật muốn về nước tránh chiến tranh giữa người
Hoa Hạ và nước ngoài ở khắp nơi.
- Thế này thì hơi quá rồi. - Thạch Trung Ngọc nhìn thấy những
người đang tranh nhau từng cái vé, từng người từng người phong thái
nhân sĩ nhẹ nhàng ban đầu lúc này lại như đám du côn lưu manh dung
tục. Hơn nữa đám người gây hỗn loạn đều là những người Hoa truy
đánh đám người Nhật Bản.
Mặc dù quốc gia rất khoan dung mở một con đường sống với bọn
người Nhật sống ở Hoa quốc được trở về, nhưng dân chúng cũng sẽ
không quan tâm đến. Giống như trong game, tên NPC vốn màu xanh lá
hoặc màu vàng nhưng hiện giờ biến thành màu đỏ, có thể công kích
một cách kỳ lạ.
- Haizzz, quốc chiến trong game đã mở, ngoài đời thật cũng có
quốc chiến, thế giới này không khỏi quá mức buồn cười. - Thạch
Trung Ngọc nhìn mấy tên kia cười nói.
Lão Cơ vừa đến sân bay lập tức có người đi đến đưa vé máy bay và
mấy thứ giấy chứng nhận, hộ chiếu. Thạch Trung Ngọc nhận lấy mấy
thứ giấy chứng nhận nhìn một chút: - Tony Ooki? 24 tuổi? Người XXX
Hokkaido, Nhật Bản. - Chẳng những có mấy thứ giấy tờ hộ chiếu gì
đó, còn có mấy tấm thẻ tín dụng, hơn nữa mấy tấm thẻ tín dụng đều
có lịch sử ghi chép từng được sử dụng ở cả Nhật Bản lẫn Hoa Hạ,
hoàn toàn phù hợp với giấy chứng nhận thân phận.
- Mấy người kia làm việc hiệu quả tốc độ thật! - Thạch Trung
Ngọc cất kỹ giấy chứng nhận, cảm thán một câu.
- Mấy thứ này vốn đã được chuẩn bị xong, dù sao chắc chắn sẽ có
gián điệp bị phái đến Nhật Bản tiến hành hoạt động điều tra. - Lão
Cơ không thèm quan tâm, cười cười: - Có một số chuyện, nếu dùng tài
nguyên quốc gia tốc độ tuyệt đối nhanh hơn những gì người tưởng
tượng nhiều.
- Hở, nói thế là sao? - Hai người vừa đi đến cửa lên máy bay vừa
nói.
- Nội trong 3 phút là có thể khiến một người bình thường trên
thế giới hoàn toàn biến mất, ngươi tin không? - Lão Cơ cười cười,
nói: - Chẳng những ghi chép trên hộ tịch, cả những dấu vết về cuộc
sống bình thường, ngay cả ký ức của những người biết hắn cũng sẽ
không còn, hoàn toàn tìm không ra!
- Không thể nào?! - Thạch Trung Ngọc hơi kinh ngạc: - Kỹ năng
trong nước trâu bò cỡ vậy, ký ức cũng biến mất?
- Ha ha, có bộ phim tên là “Men In Black” không biết ngươi có
biết hay không. - Lão Cơ cười to, nói: - Thiết bị có thể xóa bỏ ký
ức trong phim đó đúng là có thật, hơn nữa còn giống trong phim y
như đúc. Không nên xem thường sức mạnh của một quốc gia.
*Men In Black: một series phim về tổ chức điệp viên hoạt động có
liên quan đến người ngoài hành tinh. Trong phim có một thiết bị mà
điệp viên dùng để xóa bỏ những ký ức của những người chứng kiến
hoặc đã bị vướn vào người ngoài hành tinh.
- Ừm, tôi còn tưởng là mấy thứ đó đều là viễn tưởng hết, thì ra
là thế thật. - Thạch Trung Ngọc khẽ gật đầu.
- Những chẳng phải lúc trước Mỹ còn nghiên cứu ra súng laze sao?
- Lão Cơ nói tiếp: - Thật ra thứ đồ chơi đó đã nghiên cứu ra vào
mấy năm trước rồi, thậm chí đã bí mật phân cho quân đội. Có thể nói
là hiện giờ có món vũ khí nào được công bố thì nó đã được nghiên
cứu ra từ mấy năm trước rồi.
- Trời má, vậy bây giờ dùng mấy thứ đó để duyệt binh có tác dụng
gì, cầm đồ từ mấy năm trước để khoe khoang làm chi?! - Thạch Trung
Ngọc hô lên, làm vậy cũng buồn cười quá, nhảm nhí quá thể. Rõ ràng
đang đùa giỡn quần chúng không nắm rõ tình hình!
- Ha ha, dân chúng không thể nào hiểu rõ được mấy thứ đó, chỉ
cần để bọn họ biết quốc gia chúng ta rất mạnh không phải tốt à. Với
lại, tất cả mọi người lôi đồ từ mấy năm trước ra, một là để tạo ra
thế cân bằng, hai là để giấu diếm với những quốc gia khác không rõ
tình huống ở bổn quốc. - Lão Cơ giải thích: - Dù sao, trong một
năm, thậm chí là nửa năm hay mấy tháng, chênh lệch khoa học kỹ
thuật đã rất lớn.
- Vậy, tôi nghĩ là mấy thứ vũ khí hạt nhân hẳn cũng không phải
là vũ khí có tính sát thương và sức phá hủy lớn nhất. - Thạch Trung
Ngọc nghĩ nghĩ.
- Ồ, xem như đúng đi. - Lão Cơ cười to: - Chỉ là, chuyện này là
tối mật quốc gia, hiện giờ nhiều quốc gia đều đang nghiên cứu vũ
khí hạt nhân gì đó đối đầu với Liên Hiệp Quốc như thế. Một nguyên
nhân chính là vì dự đoán được là vũ khí mạnh mẽ hơn đã xuất hiện,
một nguyên khác là vì có cường quốc ủng hộ ở phía sau. Dù sao nếu
như khoa học kỹ thuật chênh lệch quá lớn sẽ không thể kiềm chế nổi
một vài quốc gia. Lợi ích của bọn họ sẽ bị tổn hại.
- Mấy lão chính khách này… - Thạch Trung Ngọc vỗ đầu một cái,
tức giận nói: - Đúng là ghê tởm mà.
- Quen là được thôi, nhưng mấy vị chính khách kia trong nước sẽ
không bán ngươi đâu, nhiều lắm là chỉ là chút chuyện đáng ghét
chút, chỉ dùng nó với mấy ông chính khách nước ngoài thôi.
- Thẳng tay diệt luôn là được rồi, thiếu một ông chính khách
chắc chắn ảnh hưởng rất lớn đến quốc gia của bọn họ. - Thạch Trung
Ngọc khẽ hừ lạnh, hiện giờ hắn không vội nghĩ đến việc giết mấy
nhân vật cấp bậc lãnh đạo quốc gia, chờ mấy tên đó chết sạch thì
quốc gia mình cũng lớn mạnh thôi.
Lão Cơ lắc đầu, không đáp lời.
Hai người đều dùng chân khí, bí mật truyền âm cho nhau, những
lời này không sợ bị những người xung quanh nghe thấy. Rất nhanh đã
đi đến trạm kiểm soát an ninh.
Lão Cơ thản nhiên đi đến nhưng Thạch Trung Ngọc vừa đi đến cửa
kiểm soát thì tiếng tít tít tít liên tục vang lên.
Lúc này Thạch Trung Ngọc mới nhớ đến việc mình giấu một con dao
trên người. Nhìn mấy nhân viên kiểm an xung quanh như lâm phải đại
địch, Thạch Trung Ngọc không khỏi cười khổ. Không nhẽ cứ thế bị bại
lộ.
- Tony Ooki… - Nhân viên kiển an nhìn tên trên hộ chiếu Thạch
Trung Ngọc, cười cười kì quái.
- Hở? Xin hỏi có vấn đề gì ạ. - Thạch Trung Ngọc dùng tiếng Nhật
phổ thông hỏi.
Nhân viên kiểm an nhìn Thạch Trung Ngọc, lại nhìn xuống hộ
chiếu, lớn tiếng nói: - Mời sang bên này, phối hợp kiểm tra với
chúng tôi.
- Được thôi. - Thạch Trung Ngọc đi theo kiểm an, đi đến phòng
điều tra đặc biệt trong ánh mắt cảnh giác của cảnh vệ ở xung quanh.
Lão Cơ cười xấu xa, đứng ở một bên xem trò hay.
- Xin hỏi, có vấn đề gì à. - Thạch Trung Ngọc lộ vẻ mặt vô tội,
tiếng Nhật phổ thông nói muốn lẹo cả lưỡi, cảm giác đầu lưỡi thật
khó chịu.
- Ngươi tên là Tony Ooki? - Nhân viên kiểm an xoay người đóng
cửa lại, ánh mắt không có ý tốt nhìn sang Thạch Trung Ngọc. Mấy
cảnh vệ ở bên trong nhìn thấy hai người họ đi vào đứng bật dậy, tay
vô thức đặt ở bên hông.
- Vâng, có vấn đề gì không? Ta phải vội về nước. - Thạch Trung
Ngọc tiếp tục nói với vẻ vô tội.