- Ừm, ngươi cứ tiếp tục giả vờ giả vịt đi. - Nhân viên kiểm an
liếc nhìn: - Một người Hoa mà lại không ngại miệng nói mình là
người Nhật chạy về Nhật Bản.
Những lời này khiến Thạch Trung Ngọc bất đắc dĩ gãi gãi đầu: -
Ồ, được. Làm sao ngươi phát hiện vậy?
- Hiện nay mấy tên người Nhật kia đang vội vội vàng vàng chạy về
Nhật, chỉ cần nhìn vẻ mặt là biết ngay, nào có giống ngươi. - Nhân
viên kiểm an nhìn Thạch Trung Ngọc từ trên xuống dưới, vẻ mặt thờ ơ
không quan tâm, giống như đang đi dạo chơi ở ngoại thàng.
Thạch Trung Ngọc thấy rất phiền não, hóa ra sai lầm nằm ở đó,
nhưng mắt nhìn của vị nhân viên kiểm an này cũng ghê gớm quá. Nhiều
người như thế mà vẫn thấy vẻ mặt của mình mình thế nào?
Nhưng hắn nào biết rằng nếu không phải do tiếng báo động từ cửa
kiểm an, đoán chừng nhân viên kiểm an cũng sẽ chú ý đến hắn. Dù sao
khí tức Tiên Thiên đặc biệt, khiến hắn hòa nhập với hoàn cảnh xung
quanh, nếu như không phải cố sức, người bình thường sẽ không cố ý
để mắt đến hắn.
- Được thôi. - Thạch Trung Ngọc nhún nhún vai. - Tôi không phải
Tony Ooki.
- Còn nữa. - Nhân viên kiểm an nhìn Thạch Trung Ngọc, sau đó ném
hộ chiếu cho hắn: - Cái tên Tony Ooki này, nếu là đàn ông thì đều
biết, với lại, vừa nhìn thì tuyệt đối sẽ gây chú ý. Ngươi lấy tên
cũng không biết chọn cái nào hay ho chút! Ta chưa từng gặp kẻ nào
đàn như ngươi.
- Tony Ooki rất nổi tiếng à? - Thạch Trung Ngọc rất kinh
ngạc.
- Ha ha, được đó, Tony Ooki là vương tử phim người lớn của bọn
ta đấy. Đừng có ở đây chê cười người ta, nhìn hắn có vẻ ngây thơ
hơn ngươi nhiều. - Cảnh vệ bên cạnh cười nói.
Nhân viên kiểm an lập tức ném ánh mắt hằm hằm sang:
- Còn nói là vương tử phim người lớn của tôi là tôi cắp JJ của
anh ngay!
Sau đó gã lại xoay sang nói với Thạch Trung Ngọc:
- Giao thẻ căn cước của ngươi ra đây, sau đó, A Kha, kiểm tra
hắn ta đi.
Thạch Trung Ngọc nhìn đồng hồ, cách giờ đăng ký chỉ còn năm
phút, nếu như còn phải chờ thêm chút nữa thì có lẽ chẳng còn
kịp.
- Này, có thể không kiểm tra không?
- Được thôi, vậy cũng mong lên được máy bay. - Nhân viên kiểm an
thản nhiên trả lời: - Thật không hiểu nổi một gã người Hoa tại sao
phải chạy đến Nhật Bản, thật mất mặt.
Thạch Trung Ngọc lập tức im lặng, thầm nghĩ, sau đặt thẻ căn
cước của mình lên bàn:
- Tự ngươi xem đi, hiện giờ tôi vội đi Nhật, nếu không nhỡ bị
trễ sẽ không còn chuyến bay nữa.
Nhân viên kiểm an tiện tay cầm lấy thẻ căn cước, tập trung ánh
mắt nhìn vào:
- Ấy, Thạch Trung Ngọc, tên nghe không tệ lắm. Thạch Trung Ngọc,
sao nghe quen tai thế nhỉ?
- Thạch Trung Ngọc?! - Tên cảnh vệ ở bên cạnh lập tức hét lên,
sau đó nhìn dáng vẻ Thạch Trung Ngọc kỹ hơn.
Phải nói là nếu không cẩn thận nhìn vẻ ngoài Thạch Trung Ngọc
thì sẽ không thấy rõ vẻ ngoài của hắn thế nào. Có thể nói là dù có
nhìn chằm chằm nửa ngày, coi như có thấy rõ thì cũng chẳng có chút
ấn tượng nào trong lòng.
- Ngươi là Thạch Trung Ngọc! Hinh Vũ Chi Thạch!! Trời ạ!! - Lần
này tên cảnh vệ kia tận lực quan sát mới phát hiện ra.
- Hả?! - Nhân viên kiểm an lập tức la to theo, dường như đang
nhìn thấy thần thánh phương nào, - Trời đất ơi!
Ngay lập tức, bốn người trong phòng đều xông đến:
- Ngươi đúng thật là Thạch Trung Ngọc rồi!! Ôi! Thế mà tôi lại
được tận mắt thấy người thật!
- Ngươi đến Nhật Bản giết mấy con quỷ kia à!!
- Chắc chắn là thế!! A, sao ta lại ngăn ngươi lại chứ!!
Tiếng kinh hô vang lên liên tục, Thạch Trung Ngọc không khỏi
cười khổ, khẽ hắng giọng nhắc nhở mọi người.
- Được rồi, ta có thể đi được chưa? Hiện giờ cần đi Nhật Bản có
việc gấp!
- Ha Ha, mời ngài, mời ngài! - Mọi người lập tức cười nịnh.
Dưới sự “cung tiễn” từ nhân viên kiểm an và cảnh vệ, Thạch Trung
Ngọc vừa rời khỏi phòng kiểm tra đã lập tức hướng về phía cửa máy
bay.
Lần này không cần phải đi qua cửa kiểm an, cũng không còn xảy ra
vấn đề gì khác. Những người chứng kiến tình huống khác cũng chỉ
tưởng rằng là một vụ việc qua mắt kiểm an bình thường, dù sao vấn
đề này xảy ra cũng khá nhiều ở sân bay. Trên người có mang theo một
hai món đồ sắt rất dễ bị máy kiểm tra phát hiện.
- Thế nào, hờ hờ. - Lão Cơ cười xấu xa với Thạch Trung Ngọc.
Thạch Trung Ngọc trưng gương mặt thối hoắc, - Lão Cơ, ngươi cố ý
lấy cái tên này cho ta.
- Hở? Ha ha, chuyện này ta cũng không rõ nữa, có lẽ là tên nào
đó cố ý làm đấy. Há há, mấy cái kiểu thế này thường là trò đùa của
mấy người bọn họ thôi. - Lão Cơ cười nói: - Cũng chẳng phải chuyện
quan trọng gì mấy, tên được đặt đều rất đặc biệt, một là tìm chút
niềm vui nhỏ bé bên lề công việc, với lại cũng rèn năng lực đặc
công được thêm chút.
Thạch Trung Ngọc khẽ gật đầu, loại công việc này đúng là rất
buồn tẻ, cả ngày phải ngồi trên máy tính sửa chữa các loại dữ liệu,
chế tác thứ gì đó, đúng là rất nhàm chán. Với lại người trùng tên
trùng họ trên thế giới cũng nhiều, tên đặc biệt một chút cũng không
sao. Hơn nữa một cái tên đặc biệt sẽ dễ lôi kéo quan hệ với người
khác, làm trò vui vẻ gì đó.
Nhưng mà, cái tên Tony Ooki này rốt cuộc là ai? Thạch Trung Ngọc
thật nghi hoặc.
(Tony Ooki, nam diễn viên phim người lớn Nhật Bản, mặt khá giống
với Châu Kiệt Luân.)
Mang theo chút tâm trạng nghi hoặc, Thạch Trung Ngọc đi theo Lão
Cơ lên chuyến bay đến Nhật Bản.
Cũng do chiến sự ảnh hưởng, trên máy bay đầy khách. Nếu là bình
thường, khách ngồi đầy một nửa đã rất tốt rồi. Hơn nữa, đa phần
trên máy bay đều là người Nhật Bản, chỉ có một vài người Hoa. Những
người này hoặc là có thân nhân ở Nhật Bản, hoặc là có chuyện rất
quan trọng ở Nhật Bản cần phải giải quyết, không giống với hai
người Thạch Trung Ngọc, chỉ đơn giản đến đó để gây chuyện.
Nhưng lẫn trong một đống người Nhật như thế, lắng nghe được một
hai câu tiếng chim, Thạch Trung Ngọc vô cùng chán nản. Hơn nữa
trên chuyến bay này, tiếp viên hàng không cũng tương đối ít, có
lẽ vì lo rằng
sau khi đến Nhật Bản lại phải chịu những đãi ngộ không đẹp đẽ
gì. Dù sao đang
lúc hai nước giao chiến, chuyện thế này hoàn toàn có thể xảy
ra.
- Lão Cơ, ngươi nói xem, chuyến bay này liệu có thể xảy ra
chuyện gì không?
Đây là lần đầu tiên Thạch Trung Ngọc đi máy bay, khó tránh khỏi
có chút căng thẳng.
- Có thể xảy ra chuyện gì được, với lại dù có xảy ra chuyện,
chúng ta vẫn sẽ không xảy ra vấn đề gì. - Lão Cơ thản nhiên nói, -
Về phần mấy hành khách khác, đều là người Nhật Bản cả, có chết thì
cứ chết thôi.
- Nhưng mà những tiếp viên hàng không khác thì sao? - Thạch
Trung Ngọc nhắc nhở, - Bọn họ cũng là người Hoa.
- Phí bảo hiểm của tiếp viên hàng không rất cao. - Lão Cơ nói
tiếp: - Với lại, dù xảy ra chuyện thì ngươi có thể cứu được nhiều
người như thế sao? Không phải chuyện mình đủ khả năng làm thì đừng
có làm. Nếu không, nhỡ xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì cũng chính là
chuyện chết người đấy.
Thạch Trung Ngọc sờ sờ mũi, mặc dù Lão Cơ nói rất có lý nhưng
nếu thật đến lúc đó chỉ e cũng không thờ ơ được. Dù sao, trái tim
con người ta cũng chỉ là thịt mềm, đến được thực lực này, dù có
mạnh hơn nữa, nhưng đầu tiên ngươi vẫn là một con người.
Lão trở thành Tiên Thiên đã mấy mươi năm rồi, với những sinh
mạng xa lạ kia, không quan tâm đến hẳn là điều tất nhiên. Nhưng với
Thạch Trung Ngọc thì chỉ là mấy tháng, trái tim hắn vẫn chỉ như một
con người bình thường.
- Nhưng, làm sao tự mình đủ năng lực định đoạt được? - Thạch
Trung Ngọc lại hỏi.
Lão Cơ khẽ cười:
- Đầu tiên, ta có thứ năng lực để chuyến bay này không xảy ra
điều gì bất ngờ, không phải sao?