- Uh.
Thạch Trung Ngọc lập tức im lặng, cảm tình lão gia tử phía trước
nói đều là nói vô ích.
-Ha ha!!
Nhìn thấy vẻ mặt buồn bực kia của Thạch Trung Ngọc, lão gia tử
liền vui vẻ cười ha hả, bất quá tiếng cười này không hợp với hoàn
cảnh sầu khổ xung quanh ở đây. Ngay lập tức khiến không ít người
trợn mắt nhìn tức giận. Đất nước của mình sắp phải khai chiến,
người này còn cười tới vậy.
Tất cả mọi người đều đang suy nghĩ về thắng bại của cuộc chiến
này, tuy nói rằng phải trung thành với tổ quốc, nhưng theo cách
nhìn khách quan, vẫn không ôm hi vọng với quốc gia của mình. Những
người này cũng không phải là những phần tử võ sĩ đạo si ngốc có tư
tưởng cũ kỹ, cả ngày kêu gào chinh phục Trung Quốc, chinh phục Châu
Á, chinh phục toàn bộ thế giới.
Một quốc gia còn chưa tới một trăm triệu nhân khẩu mà đòi chinh
phục thế giới, chọc cười à? Não tàn à?
Căn cứ theo ước tính trung bình, có từ 30 đến 100 người được
cung cấp nuôi dưỡng theo tiêu chuẩn một người lính . So sánh số
lượng binh sĩ của Nhật Bản và số lượng binh sĩ của Trung Quốc một
chút. Người thông minh đều không đánh giá cao Nhật Bản.
- Lão gia tử, nếu tới Nhật Bản rồi, mà không biết tiếng Nhật thì
phải làm sao?
Thạch Trung Ngọc đột nhiên nghĩ đến.
- Cái gì mà phải làm sao?
Lão gia tử lại hỏi:
- Chẳng lẽ ngươi còn định đi học tiếng Nhật hay sao?
- À, tôi là nói làm thế nào giao lưu với người khác nha.
Thạch Trung Ngọc sờ sờ mũi.
- Chúng ta là đi phá hoại, muốn giao lưu cái gì, vã lại, có thể
không nói lời nào thì cố gắng đừng nói thì càng tốt.
Lão gia tử nói:
-Chỉ có điều, lần này đi Nhật Bản, còn phải điều tra rõ một
chuyện.
- Chuyện gì?
Thạch Trung Ngọc kinh ngạc hỏi.
- Hừm, lúc trước Nhật Bản cũng chỉ là một cao thủ bẩm sinh nhưng
lại bị trọng thương, bây giờ chỉ trong một thời gian ngắn, liền nhớ
tới ba cái cường giả Tam Hoa Tụ Đỉnh, ngươi không cảm giác kỳ quái
sao?
Lão Cơ có chút ngưng trọng nói:
- Ta nghi ngờ, Nhật Bản đang tiến hành một loại thí nghiệm đặc
biệt, hơn nữa thí nghiệm này còn có khả năng thành công.
- Thí nghiệm cái gì? Nhân tạo người mạnh mẽ bẩm sinh?
Thạch Trung Ngọc có chút kinh ngạc nói.
- Có thể là như vậy, cái đất nước Nhật Bản này, những người ở
tầng lớp trên cũng không ai có tư tưởng nhân quyền cả, chỉ cần là
vì đại đế quốc Nhật Bản, tất cả mọi việc đều có thể hy sinh. Hừ hừ,
loại thí nghiệm cực kỳ tàn ác này, ở Nhật Bản là việc thường xảy
ra.
Lão Cơ hừ nhẹ nói:
- Không phải năm đó ở Trung Quốc cũng có nhiều vi khuẩn thí
nghiệm của Nhật Bản như vậy sao, khi đó đã có khuynh hướng nghiên
cứu cường giả bẩm sinh nhân tạo.
- Ừm.
Thạch Trung Ngọc mang vẻ mặt âm trầm, gật đầu. Tiến hành thí
nghiệm thân thể điên cuồng như vậy, những tên Nhật Bản kia thật sự
muốn thống trị cả thế giới đến điên rồi. Tuy nhiên, thần linh muốn
làm nó diệt vong, nhất định trước đó phải làm cho nó điên cuồng.
Nhật Bản điên cuồng như vậy, ngày diệt vong cũng không còn xa.
Nhưng đến lúc việc này xảy ra, Nhật Bản sẽ tiếp nhận như thế nào?
Vẫn như cũ hay sẽ là cảnh hoang tàn ở khắp nơi?
- Có phải cảm giác có chút thương cảm không?
Lão gia tử đột nhiên hỏi.
Thạch Trung Ngọc sửng sốt, quả thật phát hiện không hiểu sao
trong lòng mình lại có chút thương cảm, hình như là thương cảm cho
Nhật Bản?
-Ha ha, xung quanh nhiều người mang không khí bi ai như vậy,
ngươi tự nhiên cũng sẽ bị ảnh hưởng, đặc biệt khi người lại có thể
giao tiếp với người trái đất.
Lão Cơ cười nói:
- Thế mới nói, càng về sau càng phải giữ tâm kiên định. Chỉ
riêng lần này là tình huống đặc biệt, nhưng thật ra có thể yên tâm.
Dù sao sau này cũng sẽ rất ít khi gặp phải tình huống mọi người có
cùng cảm xúc như thế này ở cùng một chỗ với nhau.
- Ừm.
Thạch Trung Ngọc gật gật đầu.
Máy bay chậm rãi rời khỏi mặt đất, hướng về bầu trời xanh thẳm
bay đi, có lẽ không lâu sau đó, bầu trời này sẽ ngay lập tức tràn
ngập khói thuốc súng, nhìn không thấy trời xanh. Nhưng giờ phút này
ở trong mắt Thạch Trung Ngọc, bầu trời ở gần hắn tới như vậy, mỹ lệ
tới như vậy.
Bay lượn là ước mơ của mỗi con người, hiện tại con người có thể
bay nhờ sự trợ giúp của các dụng cụ bay. Nhưng Thạch Trung Ngọc
biết bản thân mình cũng có khả năng tự bay lượn, chẳng qua, năng
lực này còn cần phải thí nghiệm. Rốt cuộc đã tới bước này rồi, vận
dụng thực lực đã không ai có thể đủ khả năng để dạy hắn. Trương Vô
Kỵ là tiên, khác với Thạch Trung Ngọc là ma, phương pháp phương
hướng tu luyện cũng khác nhau.
Tuy vậy, sau khi chấm dứt việc ở Nhật Bản này Thạch Trung Ngọc
chuẩn bị đi tìm Trương Vô Kỵ hỏi một chút, có lẽ có thể học hỏi từ
anh ta được vài điều gì đó.
Lại nói, những kế hoạch kia trong trò chơi của lão quái vật,
Thạch Trung Ngọc cũng muốn báo trước với Trương Vô Kỵ một
tiếng.
Máy bay chậm rãi bay trên độ cao mười nghìn mét, từ Kyoto đến
Tokyo, hơn 2100 km, phải bay khoảng 2 tiếng đồng hồ. Máy bay này có
tốc độ một giờ một ngàn km cũng là rất khoa trương. Ít nhất đây là
lần đầu tiên Thạch Trung Ngọc ngồi trên phương tiện giao thông
nhanh như vậy, Lão Cơ mở động cơ ngang bằng với Ferrari 300 mã
lực.
Tuy vậy, máy bay vẫn bay rất vững vàng, nếu thật sự cảm nhận
được loại tốc độ này mà nói, chỉ sợ người thường ở đây đều sẽ trực
tiếp hộc máu. Bay với cao tốc cao như vậy, tuyệt đối không ai có
thể chịu được. Ngay cả Thạch Trung Ngọc nếu phải chịu đựng như vậy
trong gian dài, e rằng bản thân cũng không chịu nổi.
- Lão gia tử, chờ đáp xuống Nhật Bản rồi, chúng ta đi đến nơi
nào trước đây?
Thạch Trung Ngọc hỏi Lão gia tử.
- Không phải đến Tokyo sao. Vậy, đến đền Yasukuni đi.
Lão Cơ hừ nhẹ một tiếng,
- Chỗ kìa thực sự rất ghê tởm a.
- Ừ, đem chỗ đó xây lại thành nhà vệ sinh luôn đi, đến lúc đó
liền hoan nghênh những tên kia tới tiến hành ngũ cốc luân hồi, khà
khà.
Thạch Trung Ngọc khẽ cười nói.
-Được.
Lão gia tử gật gật đầu, sau đó nhẹ giọng lẩm bẩm một chút,
-A, ta ngủ một lát đã, này lão cốt đầu. Tới rồi thì kêu ta
Thạch Trung Ngọc sờ sờ mũi, lão gia tử này cũng đã một ngày rồi
chưa ngủ đi. Tuy rằng đây là bẩm sinh, nhưng việc đúng giờ này đã
sớm dưỡng thành thói quen. Không ngủ được, tuy sẽ không quá mệt
mỏi, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy có hơi khó chịu.
Nếu như thật sự không được ngủ, Thạch Trung Ngọc bảo đảm mình có
thể một tháng không ngủ vẫn duy trì được tinh thần bình thường. Có
điều, cần thiết phải lăn lộn như vậy sao? Ngủ là một việc tốt tới
cỡ nào.
Con người, sống, chỉ cần ăn được, ngủ được, đi lại được, thả
phân được, là tốt rồi.
Thạch Trung Ngọc trước kia cũng đã từng nghĩ tới, nếu thật sự
tới ngày đó, chỉ có thể nằm trên giường, không thể đi không thể
động, ăn cơm cũng phải cần sự giúp đỡ của các cô gái, hắn cảm thấy
thà chết còn sướng hơn.
Ở trên máy bay, Thạch Trung Ngọc suy nghĩ rối loạn lung tung, mà
người xung quanh đều rất yên tĩnh. Cũng không có nghỉ ngơi, mặt mày
ủ ê rối rít suy nghĩ sự tình, lo lắng cho tương lai của mình và
quốc gia. Bọn họ lại không phát hiện khi họ ngồi cùng nhau đã tạo
thành một bầu không khí sôi nổi, hướng về tổ quốc của họ.
Tới Tokyo đã là buổi tối, hàng vạn ánh đèn trên toàn Tokyo, một
đêm này không biết bao nhiêu người mất ngủ. Có lẽ vào lúc nửa đêm
hoặc sáng sớm mọi người sẽ bị tỉnh giấc bới tiếng lửa đạn.
Thạch Trung Ngọc đánh thức Lão Cơ, hai người một trước một sau
xuống máy bay. Nhưng chỉ mới một lát mà máy bay đã bị phát hiện,
rất nhiều cảnh vệ đã bao vây máy bay.