- Lão gia tử, có phải chúng ta đã bị phát hiện?
Thạch Trung Ngọc nhìn đám cảnh vệ, hơi bận tâm hỏi. Hắn
không phải lo lắng những cảnh vệ này sẽ gây ra tổn thương
cho bọn hắn mà lo lắng hành động của bản thân bị Nhật
Bản biết được, như vậy muốn tìm những lãnh đạo giai cấp
cao sẽ gặp chút khó khăn.
- Làm sao mà bị phát hiện dễ dàng như vậy!
Lão gia tử buồn ngủ, xoa xoa con mắt đang lim dim.
- Đoán chừng là chuẩn bị tạm giam nhân viên thời vụ của
Hoa Hạ trên máy bay.
- Bọn chúng thật sự vẫn làm ra chuyện như vậy.
Nghe thấy vậy, Thạch Trung Ngọc liền sầm mặt xuống.
- Hừ, những tên điên khùng này, chuyện gì mà không dám
làm?
Lão gia tử hừ nhẹ một tiếng.
- Vậy chúng ta làm sao bây giờ? Giết hết toàn bộ cảnh
vệ à?
Thạch Trung Ngọc hỏi.
- Trước đi hỏi cơ trưởng thử xem máy bay còn đủ nhiên
liệu để trở lại Hoa Hạ hay khong.
Lão gia tử nói.
- Ta đi giải cứu những người Hoa Hạ bị giam ở sân
bay.
"Ừm" Thạch Trung Ngọc gật đầu một cái.
- Vậy người cẩn thận một chút.
- Khà khà, mấy tên này có thể ngăn được ta sao?
Lão gia tử hừ nhẹ một tiếng, sải bước đi tới chỗ của
những cảnh vệ.
Thạch Trung Ngọc nhìn những cảnh vệ kia lắc đầu một
cái rồi xoay người chạy về phía máy bay.
Lúc này, trên máy bay, mấy nhân viên thời vụ đứng chung
một chỗ đang bàn bạc gì đó, ai nấy đều vô cùng hoảng
sợ.
- Chào mọi người, cho hỏi trong số các ngươi ai là cơ
trưởng?
Thạch Trung Ngọc đi tới hỏi thẳng.
- Là ta!
Một người đàn ông trung niên mặt rất nghiêm túc giơ tay,
kỳ quái nhìn Thạch Trung Ngọc.
- Tiên sinh, có vấn đề gì không?
- Ta là Thạch Trung Ngọc, là một người Hoa Hạ.
Thạch Trung Ngọc gật đầu một cái.
- Trên máy bay còn bao nhiêu nhiên liệu, có đủ trở về Hoa
Hạ không
- Nhiên liệu thì đủ rồi.
Cơ trưởng vội vàng nói.
- Nhưng mà, dưới tình huống như vậy, không thể nào bay
trở về Hoa Hạ.
- À, ngươi lo lắng người Nhật Bản sẽ phái máy bay chiến
đấu ra chặn lại đúng không.
Thạch Trung Ngọc khẽ cười một tiếng.
- Việc này ta có thể giải quyết, so với việc bị máy
bay chiến đấu chặn lại, thì ở đây sợ rằng sống không bằng
chết.
Nghe được lời của Thạch Trung Ngọc, những nữ tiếp viên
hàng không liền đồng cảm gật đầu một cái. Ở lại chỗ
này, những tên súc sinh kia không biết sẽ làm ra việc gì,
nhất là đang trong lúc chiến tranh.
- Nhưng mà..
Cơ trưởng hơi do dự.
- Đừng có nhưng mà, là một người đàn ông, lần này hãy
chơi cho sảng khoái đi!
Thạch Trung Ngọc cười khà khà nói.
- Nếu như lần này thành công, đoán chừng những việc
ngươi trải qua cũng có thể viết thành sách, quay thành phim
đó.
Cơ trưởng hơi sửng sốt, nhưng khi thấy vẻ mặt tự tin của
Thạch Trung Ngọc hắn vô thức gật đầu. Chuyến bay lần này
hắn thật ra không muốn tới, bởi vì thứ nhất rất có thể
sẽ gặp phải tình huống như vậy, nhưng cấp trên ra lệnh
cưỡng chế, hắn cũng hết cách. Hơn nữa, đoán là do lần
trước hắn đã phá vỡ chuyện bí mật nhỏ của cấp trên, mới
có thể bị cưỡng chế bay lần này.
- Tốt lắm, cở trưởng, phó cơ trưởng, các ngươi tiến
hành kiểm tra, một người bạn của ta đã đi giải cứu những
người Hoa kia rồi. Lần này, các ngươi chắc cũng là muốn
tiếp xúc với một số người Hoa ở Nhật Bản đúng không.
Thạch Trung Ngọc nói.
- Đúng vậy, chỉ có điều, lần này là nhóm cuối cùng,
mấy lần trước cũng không xảy ra việc gì, thế nhưng lần
này lại có chuyện.
Nói đến đây, cơ trưởng lại buồn rầu.
Thạch Trung Ngọc suy nghĩ một chút.
- Nhưng mà, trục xuất trở về Nhật Bản là nhóm thứ hai
đếm ngược. Bây giờ ngươi liên lạc với bên Hoa Hạ một chút,
muốn họ hoãn chuyến bay của nhóm kia, nếu như đã cất
cánh, thì bọn họ phải trở lại Hoa Hạ.
- Cái này, e rằng không được.
Cơ trưởng khổ sở nói.
- Bên kia sao có thể tùy tiện sửa đổi mệnh lệnh? Lại
nói, đây chính là lệnh do nội các chính phủ trực tiếp
truyền đạt.
- Hừ, ngươi cứ nói là do Cơ Vân Thăng bảo, nếu như không
được, thì kêu hắn trực tiếp gọi cho Hứa Chấn Quốc.
Thạch Trung Ngọc không thèm để ý nói.
Hừm, xem ra người trẻ tuổi này lai lịch rất lớn, cơ
trưởng hoảng sợ trong lòng. Kéo phó cơ trưởng đi nhanh vào
buồng lái.
- Trước tiên các ngươi cứ nghỉ ngơi một chút, lát nữa
sẽ có rất nhiều người Hoa Hạ đến.
Thạch Trung Ngọc vừa dứt lời bên, bên ngoài lập tức vang
lên một tràng tiếng súng vang dội. Cơ lão gia tử động
thủ!
Tiếng súng vang lên khiến những nữ tiếp viên hàng không
sợ hãi kêu lên. Thạch Trung Ngọc móc móc lỗ tai, đi tới
cửa khoang nhìn ra ngoài.
Mấy chục cảnh sát, võ cảnh bao vây máy bay cầm súng
lục tự động chỉa thẳng vào Cơ lão gia tử tiến hành bắn
hạ. Nhưng mà, Cơ lão gia tử lại giống như là một cơn gió,
mấy viên đạn kia ngoài bắn không trúng ra thì còn lại bị
hắn gạt bay qua một bên.
Lão gia tử đã đến trình độ này, thì chính là chân
chính coi thường những viên đạn, chỉ cần vận chân khí một
chưởng có thể đẩy bay viên đạn.
Những cú bắn của mấy cảnh sát kia hoàn toàn là phí
công vô lực, rất nhanh đã bị lão gia tử quật ngã trên đất,
không có sức sống. Nữ tiếp viên hàng không sau lưng Thạch
Trung Ngọc lập tức trợn mắt há hốc mồm.
- Wowww! Thật là lợi hại! Đây là võ lâm cao thủ chân
chính sao?
Một nữ tiếp viên hàng không đoán chừng chỉ trên dưới 20
tuổi kinh ngạc kêu lên.
- Đúng vậy! Thật giống những người trong phim ảnh! Ngay
cả đạn cũng không sợ, cái đó, Thạch Trung Ngọc, hắn chính
là bạn của ngươi sao?
Nữ tiếp viên hàng không bên cạnh hỏi.
Thạch Trung Ngọc cười tủm tỉm gật đầu một cái, động
tác Cơ lão gia tử quá nhanh, các nàng căn bản không nhìn
rõ tướng mạo của Cơ lão gia tử, chứ nếu như thấy đó là
một ông già tám chín mươi tuổi đoán chừng đến cằm cũng
rớt ra ngoài.
- Vậy ngươi cũng lợi hại giống hắn sao!
Nữ tiếp viên hàng không kia trong mắt lóe lên tia sáng,
không ngừng phóng điện về phía Thạch Trung Ngọc.
- Ơ, ngươi tên Thạch Trung Ngọc, ngươi...ngươi không phải là
Thạch Trung Ngọc người đã giết chết Deuku Oda chứ!
Wowwww!
Tức khắc lại có từng đợt tiếng thét chói tai vang lêm.
Thạch Trung Ngọc không biết làm sao chỉ lắc đầu một cái,
bây giờ hắn còn bá đạo hơn cả sao lớn của quốc tế, không
chừng người ái mộ của bản thân không dưới 1 trăm triệu
người.
Một trăm triệu người hẳn là vẫn còn thiếu, con số đó
vẫn là Thạch Trung Ngọc khiêm tốn dự đoán. Sợ rằng người
Hoa Hạ bây giờ từ đứa con nít 3 tuổi tới những người già
cũng tràn đầy sùng bái và tôn kính Thạch Trung Ngọc. Một
đao kia lập tức biến hắn thành anh hùng dân tộc Hoa Hạ.
- Xuỵt! Nhỏ giọng một chút, nếu như khiến mấy tên cảnh
sát kia chú ý, bắn mấy phát súng tới đây, đoán chừng
ngươi liền hương tiêu ngọc vẫn (người con gái đẹp chết đi)
đó.
Thạch Trung Ngọc nhẹ giọng cười nói.
- Hì hì, ta tin tưởng ngươi sẽ ngăn cản những viên đạn
kia.
Cô gái tiếp viên hàng không nhỏ cười nói.
- Ta tên là Hướng Đình Đình.
Những nữ tiếp viên xung quanh rối rít giới thiệu tên
mình, muốn lưu lại một ấn tượng cho Thạch Trung Ngọc, có
lẽ sau này có thể phát sinh một câu chuyện mỹ lệ không
chừng. Dẫu sao ý tưởng câu kim quy tế (câu con rể rùa vàng)
nữ sinh nào cũng sẽ có.
Thạch Trung Ngọc vừa hưởng ứng lời nói của các cô, vừa
nhìn hành động của Cơ lão gia tử.
Những cảnh sát kia dễ dàng bị Cơ lão gia tử đánh đến
không cử động nổi, mà mười ba chiếc xe cảnh sát cũng bị
đánh nát toàn nộ. Đoán chừng là hắn không muốn chờ tới
thời điểm máy bay cất cánh sẽ có người mắt mù lái xe
đến ngăn cản máy bay.
Xử lí xong cảnh sát, Cơ lão gia sải bước đến sảnh chờ
máy bay, nơi đó sắp có máy bay đi Hoa Hạ chuẩn bị đáp
xuống, những người Hoa Hạ cũng bị cảnh sát giam ở chỗ
đó.
Cơ lão gia tử vừa đến sảnh chờ, chân mày lập tức nhíu
chặt lại. Tình huống này không ổn rồi.