Năm mươi cảnh vệ vũ trang, cầm đầy đủ súng đạn chỉa về
phía những người Hoa Hạ đang ôm đầu ngồi chồm hổm dưới
đất. Tuy là tốc độ của lão gia tử rất nhanh, nhưng tuyệt
đối không thể nào giải quyết năm mươi cảnh vệ súng đạn
sẵn sàng trong vòng một giây. Mà nếu không thể giải quyết
trong vòng một giây, những tên đó khẳng định nổ súng vào
đám người này. Mặc dù nói lão gia tử không coi trọng mạng
người, nhưng chỉ đối với một hai người mà thôi. Còn đối
với nhiều sinh mạng yếu trước mặt mình như vậy, lão gia
tử chắc chắn không thể thờ ơ.
"Baka!!...&@..." Cảnh vệ gần đó lập tức nói ra một
chuỗi dài tiếng Nhật, bọn họ không nhìn thấy tình huống
bên ngoài, cho là lão gia tử chẳng qua là một người Nhật
Bản thông thường mới xuống máy bay nên hỏi lão gia tử
chuyện trên máy bay.
Lão gia tử móc móc lỗ tai, đối với chuyện này hắn hơi
không biết làm sao, hắn lớn tuổi như vậy, nhưng mà trừ
tiếng Hán ra, hắn không biết ngôn ngữ nào khác.
";!...@#?" Cảnh vệ sửng sốt một chút, kiểm tra lại,
hướng lỗ tai về phía lão gia tử, "@#@...'!!"
- Được rồi, ta muốn nói, ta nghe không hiểu các ngươi nói
gì.
Cơ lão gia tử hừ nhẹ một tiếng, giữa ánh mắt kinh ngạc
của cảnh vệ, tát một cái bốp lên trên đầu hắn.
"Rầm" Cảnh vệ giống như bị cây chùy lớn nặng ngàn cân
đánh thật mạnh xuống, hộp sọ lập tức dẹp xuống, cả
người đập mạnh xuống đất, một vũng máu tươi nhiễm đỏ mặt
sàn sáng bóng.
"Baka" Những cảnh vệ liền nổi giận gầm lên một tiếng,
rối rít giơ súng lên nhắm ngay lão gia tử.
Lão gia tử thế nhưng lại nhanh như một cơn gió, lao thẳng
về phía các cảnh vệ. Thân pháp phiêu hốt, bất định (lơ
lửng, khó nắm bắt), để cho súng của cảnh vệ không nhắm
trúng hắn, từng tiếng súng vang lên, đạn bắn ra cũng rơi
vào hư không. Lão gia tử bây giờ muốn tập trung sự chú ý
và tức giận của đám cảnh vệ lên người mình do đó những
tên cảnh vệ sẽ không nổ súng với mình nữa.
- Bakayarou! (thằng ngu)
Lão gia tử đơn độc một lúc thì một câu tiếng Nhật bộc
phát ra, tiếng rống giận kia giống như bản thân phải chịu
sự đối đãi rất không công bằng vậy.
Lập tức những cảnh vệ kia sửng sốt một chút, bọn họ
còn tưởng lão gia tử là người Hoa Hạ, nhưng tình huống
này, hình như là người Nhật thì phải.
Chính là trong khoảng thời gian sửng sốt, mười mấy cảnh
vệ đã bị lão gia tử tát phát chết luôn, từng vũng máu
tươi tóe lên trên mặt đất, một màn này khiến mấy cảnh vệ
còn lại mặt không còn giọt máu. Thân thủ của lão gia tử
đã vượt qua phạm vi bọn họ có thể xử lý, hơn nữa còn
lại vượt qua vô cùng lớn. Súng tiểu liên micro uzi trong tay
bọn họ hiện tại còn không bằng một cây trường đao.
- Baka!! Bakayarou!!
Tiếng gào thét tức giận thi nhau vang lên, những cảnh vệ
rối rít nói gì đó với lão gia tử, định khuyên hắn buông
tha hành động công kích. Nhưng lão gia tử lúc này làm sao
sẽ dừng lại, nếu không đợi bọn họ phản ứng kịp, vậy thì
rắc rối to.
Dĩ nhiên là kế sách của lão gia tử thành công, chỉ
trong chốc lát những cảnh vệ trong đại sảnh đều bị lão
gia tử quật ngã trên đất.
Những người Hoa Hạ đang bị áp chế kia thấy biểu biện
thần dũng của lão gia tử thì rối rít hoan hô. Mặc dù còn
nghi ngờ thân phận của lão gia tử, nhưng mà việc đánh ngã
những tên cảnh vệ kia đã giúp bọn họ trút được cơn
giận.
- Tốt lắm!
Lão gia tử đứng trong sân, ngạo mạn nhìn những cảnh vệ
đang không rõ sồng chết kia, khẽ cười nói:
- Các vị đồng bào Hoa Hạ, nhanh lên máy bay đi!
Những người đó nghe lão gia tử nói tiếng Hán thì lập
tức mừng rỡ, vội vàng đứng dậy, vỗ vài cái lên bắp đùi
đã tê dại, vừa cám ơn lão gia tử vừa chạy về phía cửa
máy bay.
Mà những người Nhật Bản hóng chuyện xung quanh cũng rối
rít chạy tán loạn, những cảnh vệ chết đầy đất gây ra
chấn động rất lớn đối với họ. Những người bảo vệ an
toàn cho họ, tựa như vị thần bảo hộ bọn họ lại cứ thế
dễ dàng bị một lão đầu tử chắc chắn không phải con người
đánh chết.
- Hừ, trước giữ lại mạng nhỏ của các ngươi, để các
ngươi tận mắt thấy được ngày tàn của Nhật Bản.
Lão gia tử hừ nhẹ một tiếng, quay đầu rời khỏi sảnh
chờ máy bay.
Thạch Trung Ngọc đợi trên máy bay mấy phút, liền thấy
một đám người lao ra từ sảnh chờ máy bay, cảm giác như sau
lưng mấy người đó chính là địa ngục vô gian vậy, khiến
bọn họ vô cùng sợ hãi, ước gì cha mẹ sinh bọn họ ra
nhiều thêm mấy cái chân nữa.
"Thật thú vị" Thạch Trung Ngọc khẽ cười một tiếng, sau
đó hô to với những nữ tiếp viên hàng không:
- Các cô gái, chuẩn bị tiếp khách nha!!
Mấy cô tiếp viên cho hắn một ánh mắt xem thường, chẳng
qua vẫn làm theo cẩn thận phân công nhau đi xuống.
Mấy người đó vừa lên máy bay, nữ tiếp viên ngoài cửa
vội vàng nhẹ giọng trấn an, để cho bọn họ ổn định tâm
trạng căng thẳng. Sau đó sắp xếp chỗ ngồi cho họ.
Không thể không nói, tư cách nghề nghiệp của mấy nữ
tiếp viên hàng không này vẫn đủ chuyên nghiệp, chỉ cần
không gặp phải chuyện vô cùng khó khăn, các cô vẫn nở nụ
cười thân thiết, phục vụ mọi người.
Có điều là trong lòng Thạch Trung Ngọc đang có một áp
lực rất lớn. Máy bay chở hành khách sau khi cất cánh, bên
phía Nhật Bản nhất định sẽ phái ra máy bay chiến đấu ngăn
lại. Đây là máy bay chở khách nên không có hệ thống hỏa
lực, chỉ sợ cơ trưởng phải tự vệ bằng súng lục.
Thạch Trung Ngọc suy nghĩ, làm sao để mình có thể bay
lên, sau đó ngay lúc máy bay cất cánh, hắn sẽ đi trên nóc
máy bay, đối phó các máy bay chiến đấu.
Nhưng mà chuyện này Thạch Trung Ngọc chưa bao giời làm
qua, hơn nữa việc bay lượn chẳng qua còn đang suy đoán, không
biết mình có thể bay lên thật không. Nghĩ một chút, Thạch
Trung Ngọc liền ra khỏi máy bay, ở khoảng đất trống bên
ngoài bắt đầu thử nghiệm.
Lão gia tử ung dung từ sảnh chờ máy bay đi ra, liền thấy
Thạch trung Ngọc đang đứng một mình ở nơi đó ngẩn
người.
- Tiểu tử này lại đang chơi trò gì?
Lão gia tử kỳ lạ thắc mắc một tiếng, từ từ đi về
phía Thạch Trung Ngọc.
Chẳng qua vừa đi được mười mấy mét đã cảm giác được
trên người Thạch Trung Ngọc phát ra một luồng khí mạnh mẽ,
sau đó cả người từ từ bay lên. Hơn nữa, lại giống như là
thứ gì kích động ở sau lưng hắn vậy, giống như một cái
cánh. Nhưng cùng lúc lại có một luồng khí từ sau lưng phun
ra ngoài.
Dựa vào hai thứ đồ không giải thích được, Thạch Trung
Ngọc cứ thế lơ lửng, trong chớp mắt đã lên đến độ cao mấy
chục mét. Tiếp đó, liền nghe được Thạch Trung Ngọc phát ra
tiếng cười vui mừng thật to.
- Haha!! Chính là cảm giác này!!
Thạch Trung Ngọc nhìn qua giống như mắc bệnh thần kinh
vậy, nhìn thấy tầm mắt của mình từ từ song song với tòa
nhà sảnh đợi máy bay, lão gia tử thì cách mình càng ngày
càng xa, Thạch Trung Ngọc hưng phấn kêu to.
Mới vừa rồi hắn đã thử, dùng chân khí làm hệ thống
phun khí và một đôi cánh. Hệ thống phun khí cung cấp động
lực mạnh mẽ, cánh để duy trì thăng bằng. Kết quả, vừa
dùng đến đã vô cùng thuận tay, giống như việc này là
chuyện bẩm sinh của hắn vậy. Dựa vào luồng khí phun ra
ngoài, Thạch Trung Ngọc bay thẳng lên trời cao.