- Mẹ nó! Chính là cảm giác này!
Thạch Trung Ngọc giống như một con chim đang tự do thực
hiện những động tác tráng lệ trên không trung, luồng khí
lạnh thôi qua mặt chỉ khiến hắn càng thêm hưng phấn
Lão gia tử phía dưới đã mắt chữ A mồm chữ O, ThạcCh
Trung Ngọc đột nhiên bay lên, khiến lòng hắn rung động. Bay
lượn, đó cũng là mơ ước của con người. Đặc biệt là đối
với cường giả tiên thiên như bọn họ mà nói, mặc dù đã
vượt ua người bình thường rất rất nhiều, nhưng mà bọn họ
cũng không thể bay lượn. Chẳng những vậy mà ngay cả tam hoa
tụ đỉnh, ngũ khí triều nguyên cũng không làm được.
Thế nhưng, Thạch Trung Ngọc lại cứ thế mà bay được! Hơn
nữa còn bay đến phóng khoáng tự nhiên! Bay đến sung sướng
tột cùng.
- Chẳng lẽ, hắn đã bước vào cảnh giới kia?
Lão gia tử tự lẩm bẩm, cảnh giới kia, vượt qua tam hoa
tụ đỉnh lẫn ngũ khí triều nguyên, cảnh giới thành tựu kim
đảm đại đạo. Đó gần như cùng tuổi thọ với thiên địa, tiên
nhân bất tử.
"Hahaha wowwwww!" Thạch Trung Ngọc hưng phấn kêu la, gần như
quên mất chuyện bản thân phải làm
Qua mười mấy phút, cơ trưởng đã không đợi nổi nữa. Hơn
nữa bên trong phòng chờ máy bay đã có bóng người nhốn
nháo, một tiếng còi báo động truyền tới.
Thạch Trung Ngọc lúc này mới không cam tâm từ từ hạ
xuống đất.
- Tiểu tử ngươi, mỗi lần khiến ta rung động lần nào lần
nấy đều lớn hơn lần trước.
Cơ lão gia tử rất hâm mộ nói.
Thạch Trung Ngọc cười cợt gãi đầu vội vàng nói:
- Đi thôi lão gia tử, những cảnh sát kia sắp tới
rồi!
"Ừ" Lão gia tử khẽ gật đầu một cái, sau đó hơi kinh
ngạc nói:
- Những thứ kia là máy bay chiến đấu ngăn chặn?
- Khà khà, ta sẽ làm cho bọn chúng một trận cả đời
khó quên!
Thạch Trung Ngọc cười đểu nói.
- Lão gia tử không nói gì, chuyện này dường như cũng
chỉ mình Thạch Trung Ngọc làm được. Có điều là, một con
người có thể bay được xuất hiện trong tầm mắt của phi
công, nhất định phi công sẽ sợ đến chết. Lão gia tử lên
máy bay, Thạch Trung Ngọc trực tiếp nhảy một cái phóng
thẳng lên nóc máy bay. Hai tay, hai chân vận khí chân nguyên,
hút chặt cơ thể bám vào mặt nóc bóng loáng.
- Ngài ngồi bên này.
Nhìn thấy lão gia tử đi lên, bộ dáng là một lão cốt
đầu (bộ xương già nua), nữ tiếp viên hàng không liền sắp
xếp chỗ ngồi cho hắn
- Haha, được!
Lão gia tử gật đầu một cái, sau đó lại nói tiếp với
nữ tiếp viên hàng không:
- Đóng cửa lại đi, chúng ta có thể cất cánh.
- Xin lỗi ngài, còn có một người chưa lên, cho nên...
Nữ tiếp viên hàng không hơi khó xử nói, vừa rồi đã có
không ít người thúc giục bọn họ cất cánh.
- Ồ, không sao, hắn đã bay lên không rồi.
Lão gia tử lắc đầu.
- Không sao đâu, cất cánh đi!
- Đúng vậy, cất cánh đi!
Lập tức có không ít người kêu lên theo, bọn họ muốn rời
khỏi nơi này ngay tức khắc.
Nữ tiếp viên khổ sở nhìn bốn phía, lại nhìn bên ngoài
máy bay. Nơi đó đã không còn người nào, chẳng lẽ là thật
sự bay lên rồi? Đúng rồi còn có bạn đồng hành của hắn
nữa?
Lão gia tử nhìn thấu lo lắng của nữ tiếp viên, khẽ
cười nói:
- Yên tâm đi, cô gái nhỏ. Lái đi! Không có sao đâu.
Vẫn là khí thế của lão gia tử có tác dụng, nữ tiếp
viên mặc dù còn hơi nghi ngờ nhưng cũng đã yên tâm phần
nào, sau đó cô thông qua điện thoại trên máy bay thông báo
cho cơ trưởng.
Máy bay chấn động nhẹ một cái, sau đó chậm chạp lướt
về phía trước.
Nữ tiếp viên hàng không nhẹ giọng nhắc nhở mọi người
thắt chặt dây an toàn, đồng thời cẩn thận quan sát hành
khách bên trong , hy vọng phát hiện Thạch Trung Ngọc trong
đó.
Nhưng mà lướt qua mấy vòng cũng vẫn không phát hiện
Thạch trung Ngọc, cô liền lo lắng "người này chạy đi đâu
rồi?"
Vừa vặn đi ngang qua người lão gia tử, bị lão gia tử
nghe thấy lời này, hắn chỉ cười nhưng không nói.
"Tiểu tử này, dường như lại quyến rũ thêm một cô gái
nữa, hừ, cháu gái ta thì sao!" Lão gia tử thở dài trong
lòng.
Thạch Trung Ngọc trên nóc máy bay, nhìn máy bay từ từ
chuyển động, lòng hắn tức khắc căng thẳng. Hắn không biết
bản thân có thể bám vào máy bay hay không, nếu như luồng
không khí quá mạnh mẽ, hắn sẽ bị thổi bay ngay lập tức,
vậy thì vô cùng mất mặt. Hơn nữa Thạch Trung Ngọc cũng
không biết tốc độ của mình có nhanh như máy bay hay không.
Dẫu sao hắn cũng chưa thử nghiệm qua thực tế.
Thấy máy bay bắt đầu chuyển động, đài chỉ huy liền
phát ra tin tức, yêu cầu máy bay ngừng cất cánh.
- Máy bay chở khách AS009, ta yêu cầu ngươi lập tức ngừng
cất cánh! Lập tức ngừng cất cánh!
Âm thanh của đài chỉ huy truyền ra từ bên trong bộ ống
nghe điện đài, nghe thấy đó hoàn toàn là chất giọng phổ
thông chính tông Nhật Bản, cơ trưởng nhíu chặt mày.
- Nếu như ta ngừng cất cánh, các ngươi sẽ làm gì
thế!
Cở trưởng nhìn về phía người trong đài chỉ huy cười
nói.
- Các ngươi sẽ được hưởng thụ, yêu cầu đãi ngộ tù binh
theo hiệp ước Geneva!
Người trên đài chỉ huy kêu lên.
- Hừ, hiệp ước Geneva? Cút mẹ nhà ngươi đi! Lão tử làm
sao có thể tin tưởng lũ súc sinh đội lốt người các
ngươi!
Cơ trưởng mắng to một tiếng, trực tiếp ngắt điện đài.
Không chút do dự tăng tốc, khẩn cấp mong máy bay mau đạt
đến tốc độ cất cánh.
Những xe cảnh sát dưới mặt đất cũng vội vàng chạy
tới, muốn cản máy bay lại trước khi nó cất cánh.
Nhưng mà Thạch Trung Ngọc làm sao sẽ để chúng được như
ý.
- Khà khà, ta làm pháo hỏa tiễn hình người một lần
vậy!
Thạch Trung Ngọc khẽ cười một tiếng, đặt mông ngồi trên
máy bay, hai chân bám chặt vào thân máy bay, sau đó bắt đầu
ngưng tụ chân nguyên trong tay.
Một chiêu này là hắn gợi ra từ trong trò chơi kỹ năng
phi đao, kỹ năng phi đao này chân chính trên ý nghĩa là một
kỹ năng công kích tầm xa lợi hại của hắn. Một luồng chân
khí ngưng tụ thành phi đao xuất hiện trong tay Thạch Trung
Ngọc. Sau đó, Thạch Trung Ngọc vung tay lên, đột ngột bắn
phi đao ra. Trong trò chơi là dùng đao khí chém ra, Thạch
Trung Ngọc thì đổi đao khí thành chân nguyên, có điều là
hiệu quả cũng không tệ.
Phi đao bắn ra đột ngột trúng thẳng vào giữa xe cảnh
sát, đao khí sắc bén chẻ đôi xe cảnh sát ra làm hai. Sau
đó, đao khí trong nháy mắt nổ tung, toàn bộ mọi thứ trong
phạm vi năm mét đều bị cuốn hết vào gió lốc trong đao
khí. Liên lụy cả ba chiếc xe xung quanh xe cảnh sát cũng
biến thành sắt vụn.
"Ái chà" Thạch Trung Ngọc khẽ cười một tiếng.
- Hiệu quả này cũng được phết đó!
- Sếp trên máy bay có vũ khí pháo hỏa tiễn cực kỳ
mạnh.
Một tên cảnh sát kêu lên với tên cảnh sát bên cạnh
- Baka (đần độn), trên máy bay làm sao lại có pháo hỏa
tiễn? Ngươi cho rằng đó là không quân số một của Tổng
thống nước Mỹ hay sao!
Cảnh sát trưởng quát mắng, nhưng mà rất nhanh hắn liền
mấy một vật thể màu trắng từ nên đỉnh máy bay bắn ra, sau
đó trúng mục tiêu chính là mấy xe cảnh sát.
- Baka! Ai có thể cho ta nói đây là xảy ra chuyện gì!
Trên một chiếc máy bay chở khách sao lại có loại vũ khí
này.
Cảnh sát trưởng tức miệng mắng to, thế nhưng cảnh sát
viên xung quanh lại rụt rè lo sợ, lúc này đứa nào trả lời
là đứa đó chán sống.
"Baka! Baka" Cảnh sát trưởng toi công mắng to.
Những xe cảnh sát còn lại thấy đối phương có vũ khí
mạnh như vậy, làm sao dám đuổi theo nữa. Trước không nói,
chặn máy bay lại tuyệt đối không có lợi, vẻ vang xông lên
cũng sẽ bị pháo hỏa tiễn bắn trúng, sau đó bỏ mạng.
Mạng của bản thân giữ lại để tận hiến cho Thiên hoàng,
cống hiến cho đại đế quốc Nhật Bản thôi.