- Cứ dừng lại như vậy à, chán thật.
Thạch Trung Ngọc thấy xe cảnh sát dừng lại, lập tức cảm thấy vô
vị. Tốc độ máy bay nhanh hơn xe cảnh sát nhiều, rất nhanh đã bỏ xa
mấy chiếc xe cảnh sát đó.
- Ai chà, Độc Cô Cầu Bại nha.
Thạch Trung Ngọc ngồi trên máy bay hát một khúc ngẫu hứng, nếu
những cảnh sát đó nghe được hẳn sẽ tức chết.
Máy bay chậm rãi rời mặt đất, khởi động động cơ, chậm rãi bay về
phía bầu trời xanh thẳm.
- Đẹp thật đấy.
Thạch Trung Ngọc nhìn bầu trời cách mình ngày càng gần, nằm
thẳng máy bay. Gió lạnh xung quanh căn bản không ảnh hưởng gì đến
hắn. Hắn ngưng kết ra một tầng chân khí bảo hộ, trực tiếp ngăn
luồng gió ấy bên ngoài.
- Cứ thế này bay qua Hoa Hạ sẽ không sao chứ?
Mọi người trên máy bay bắt đầu có chút lo lắng. Dù sao thì bay
lên cũng chưa chắc đã an toàn. Bọn họ lo rằng bên Nhật Bản sẽ trực
tiếp phái máy bay chiến đấu ra đánh chiếc máy bay này rơi xuống.
Theo máy bay càng bay càng cao, lo lắng của họ cũng càng ngày càng
trầm trọng.
- Yên tâm, sẽ không sao. Nhắm mắt lại, ngủ một giấc, sẽ đến Hoa
Hạ ngay thôi.
Ông lão vừa nhẹ nhàng vỗ đùi, vừa ngồi tại chỗ thưởng thức kinh
kịch đang phát.
Nghe ông nói vậy, mọi người đều không cho là đúng. Tuy ông đã
giết bọn cảnh vệ đó rất gọn gàng, còn cứu những người như họ ra,
nhưng ông cũng không thể nào là thần nha. Một khi mấy viên đạn kia
bắn trúng máy bay, ấy tuyệt đối là thảm kịch máy bay thì hủy mạng
người thì đi đó.
- Lại nói, so sánh hai việc, một là ở Nhật Bản bị đạn Hoa Hạ bắn
lan qua nổ chết, chết tha hương, hai là tình nguyện mạo hiểm thế
này. Nếu có thể về Hoa Hạ thì tốt, nếu không thể về, ít nhất lưng
cũng có thêm cái danh liệt sĩ.
Ông lão cười cười.
- Tôi còn con gái năm tuổi ở Hoa Hạ, còn người nhà chờ tôi, tôi
không muốn chết!
Một người đàn ông bi thương dùng hai tay ôm lấy mặt, cứ như làm
thế có thể cho hắn một chút cảm giác an toàn vậy.
- Con tôi sắp kết hôn…
Một người trung niên khác cũng đau xót nói.
Ngay sau đó, đủ loại nhớ nhung người nhà trong lòng mọi người
dần được thổ lộ ra, toàn bộ khoang thuyền chìm vào thương cảm. Như
là ai cũng đã chắc chắn rằng chiếc máy bay này sẽ bị máy bay chiến
đấu bên Nhật Bản bắn hạ.
- Không được! Tôi không thể chờ ở đây!!
Một người đàn ông đột ngột hét lên.
- Tôi muốn xuống máy bay!! Tôi muốn nhảy dù!!!
- Thưa ngài, mong ngài yên lặng một chút, trên đường bay không
thể mở cửa khoang ra được!
Tiếp viên hàng không nhanh chóng bước tới dịu dàng an ủi.
- Quản cái mẹ gì không mở cửa khoang được!!! Ông đây muốn
xuống!
Người đàn ông kia phẫn nộ gào lên.
- So với ở trên đây bị nổ chết, dùng dù nhảy xuống may ra còn có
đường sống!!!
Lời người đàn ông lập tức nhận được sự tán đồng của mọi người,
mọi người sôi nổi đứng dậy, yêu cầu tiếp viên hàng không mở cửa
khoang, phát dù để nhảy.
Tiếp viên hàng không nào đã gặp qua tình huống này, tố chất tâm
lý tốt còn nhanh chóng khuyên giải an ủi, không tốt thì gấp đến độ
sắp khóc luôn rồi.
Ông lão nhìn hết thảy những chuyện này, bất đắc dĩ thở dài, có
chút tức giận đứng lên, quát lớn:
- Muốn tạo phản hết rồi hả! Đều ngồi xuống cho tôi!!
Trong đám người này, ông vẫn rất có uy thế, cả đám lập tức im ru
như ve sầu mùa đông, bọn họ chợt nhớ tới việc trên tay ông đã có
năm mươi mạng người.
- Nhìn đám tụi bây xem! Còn giống đàn ông sao! Giống người Hoa
Hạ sao! Nhát còn hơn cả chuột!!
Ông phẫn nộ quét mắt nhìn toàn trường.
- Nhảy xuống đi, tụi bây nhảy đi! Bây giờ máy bay đang ở độ cao
mấy ngàn mét trên không trung, phía dưới là biển rộng lạnh băng,
mênh mông vô bờ! Giờ là mùa đông khắc nghiệt, mấy người nhảy đi!!
Nhìn coi tụi bây có sống sót rớt xuống nước không!! Nhìn lại mấy
tiếp viên hàng không xem, nếu không phải mấy cô ấy muốn cứu tụi
bây, đã sớm mở cửa máy bay chạy rồi! Nào có vụ chờ tụi bây lên máy
bay, còn nhiệt tình sắp xếp chỗ ngồi cho tụi bây hả!
Mọi người lập tức tỉnh ngộ. Vừa nãy bọn họ cũng chỉ nghĩ đến một
biện pháp nghe có vẻ không tồi thôi, hơn nữa còn có người thúc đẩy,
sao còn có ý nghĩ nhiều. Nghe ông lão nói xong, những người ấy lập
tức cảm thấy hối hận. Lại nhìn vẻ mặt hoảng hồn của tiếp viên hàng
không, lòng càng thêm hối hận. Này chẳng khác nào lấy oán trả ơn,
mấy người bọn họ cũng không phải người không tim không phổi.
- Hơn nữa, chuyện máy bay bị máy bay chiến đấu đánh rơi mà mấy
cậu đang lo chắn chắn sẽ không có khả năng xảy ra đâu!
Ông lão khoát tay, bực mình ngồi về chỗ.
Mọi người anh nhìn tôi tôi nhìn anh, tuy không biết từ đâu mà
ông có được sự tự tin lớn như vậy, nhưng họ vẫn ngồi về chỗ cũ,
nghi hoặc và lo lắng trong lòng thì vẫn chưa tan.
- Cơ trưởng, phát hiện máy bay tốc độ cao phía sau! Hẳn là máy
bay chiến đấu bên Nhật Bản!
Trong khoang điều khiển, phó cơ trưởng mặt đầy khẩn trương báo
cáo với cơ trưởng.
- Ừ.
Cơ trưởng nhẹ nhàng gật đầu, không thèm để ý nói:
- Cậu sợ sao?
- Nói thật, có hơi sợ.
Phó cơ trưởng thành thật nói, nói xong liền cười.
- Cậu đó, – Cơ trưởng nhẹ nhàng lắc đầu – Nghĩ lại xem trên
người cậu đang cõng mấy trăm mạng người, dù có sợ cũng phải an lòng
lại.
- Vâng.
Phó cơ trưởng dùng sức gật đầu.
- Tôi đã phát tín hiệu cho Hoa Hạ, máy bay chiến đấu hộ tống
đang trên đường tới.
Cơ trưởng nhẹ giọng nói.
- Nghĩ cách, chịu đựng thêm mười phút là đủ rồi.
- Hơn mười phút.
Phó cơ trưởng có chút lo lắng nhắc.
- Ha, không phải trên đây cậu là người biết ăn nói nhất sao? Cái
miệng lừa tới mấy cô nữ sinh của cậu đừng nói giờ không lừa được
chỉ mấy phi công đấy.
Cơ trưởng cười nói.
- Ngài biết hết à.
Phó cơ trưởng có chút ngượng ngùng gãi đầu.
- Hì hì, vậy để tôi thử xem. A, họ gửi yêu cầu truyền tin.
- Máy bay chở khách số hiệu AS-009, tôi là Thôn Hạ Nguyệt, đại
đội trưởng đại đội phi hành! Tôi yêu cầu các người trở về sân bay
ngay lập tức! Tôi yêu cầu các người trở về sân bay ngay lập
tức!
- A, đại đội trưởng Thôn Hạ Nguyệt, tiếng phổ thông của anh thật
không tệ nha, trong tất cả những người Nhật Bản tôi đã gặp, anh là
người nói tiếng phổ thông chuẩn nhất đấy!
Phó cơ trưởng nói vào microphone.
Rõ ràng đại đội trưởng Thôn Hạ Nguyệt bên kia thoáng đơ ra,
nhưng rồi vẫn khách sáo nói:
- Nào có, nào có. Tiếng phổ thông này tôi học mười mấy năm rồi,
tôi rất hâm mộ văn hóa Hoa Hạ các cậu đấy.
- Ái chà chà, vậy nhất định là anh đã từng tới Hoa Hạ rồi!
Phó cơ trưởng nhanh chóng đáp.
- Đúng vậy. Tôi đã đi qua thủ đô của các cậu, nơi ấy rất đẹp,
rất tốt! Đồ ăn vặt cũng không tệ!
Thôn Hạ Nguyệt nhớ lại, hâm mộ nói.
- Ai nha, thủ đô có gì đẹp đâu, tôi nói anh nghe, muốn đi phải
đi Giang Nam kia kìa. Chẳng những có phong cảnh đẹp, mà còn có gái,
một người so với một người càng xinh đẹp hơn, một người so với một
người càng tươi ngon mọng nước hơn á!
Phó cơ trưởng vừa nói vừa đắc ý làm màu với cơ trưởng.
Cơ trưởng vừa điều khiển máy bay, vừa dựng thẳng một ngón cái
cho phó cơ trưởng, làm một khẩu hình với cậu ta:
- Trâu bò thật!