Phó cơ trưởng cười rất là đắc ý, hắn không thể ngờ được cái tên
Murashita Tsuki này đúng là đại não có vấn đề rồi, lại có thể bị
lừa dễ như vậy.
Phi công bên kia nghe Murashita Tsuki nói, lại chỉ có thể cạn
lời. Do trạng thái thông tin, cho nên những gì bọn họ nói,
Murashita Tsuki căn bản là không thể nghe được. Nhưng mà, không có
Murashita Tsuki hạ lệnh, bọn hắn lại không thể nổ súng được, chỉ có
thể nhìn máy bay hành khách dần dần bay đi. Lúc này, cơ trưởng khởi
động toàn bộ sáu cái động cơ lên, hoàn toàn bất kể việc làm vậy sẽ
hao tổn nhiều nhiên liệu hơn mức bình thường, tăng tốc độ bay lên
cao nhất. Nếu như lúc bình thường, hơn 2 tiếng đồng hồ có thể bay
từ Bắc Kinh đến Nhật Bản, như vậy bây giờ đoán chừng chỉ cần hơn
một giờ đồng hồ là tới. Hơn nữa không nhất định phải đến được không
phận nước mình, chỉ cần gặp được chiến cơ của Hoa Hạ đến hộ tống là
được an toàn rồi.
Phó cơ trưởng đang kéo dài thời gian, Thạch Trung Ngọc cũng rất
là buồn bực nhìn ba chiến cơ đang đuổi theo đằng sau.
Với thị lực vượt trội hơn người của mình hắn có thể thấy rất rõ
ràng người điều khiển trong chiến cơ kia đang nói cái gì đó qua
micro, hơn nữa còn có vẻ đang nói chuyện rất say sưa. Ba chiếc
chiến cơ này theo sát giống hệt như thể đang hộ tống máy bay hành
khách này vậy.
- Mấy tên người Nhật này não bị úng ước rồi hả?
Thạch Trung Ngọc cảm thấy rất là kinh ngạc. Bây giờ hắn cũng
không dám tùy tiện động thủ, bởi vì hắn không có cách nào có thể
cùng lúc phá hủy cả ba chiến cơ được, chỉ có thể đợi những chiến cơ
kia tiêu hao hết đạn đạo, hoặc là dẫn nộ khí lên người một mình
mình.
Người phó đội trưởng đang nói chuyện rất vui vẻ đột nhiên nghe
được bên kia xuất hiện âm thanh ngắt quãng, lập tức kinh ngạc
nói.
- Chuyện gì xảy ra?
Cơ trưởng khẽ lắc đầu.
- Chắc là bên kia bị ngắt đường truyền của tên Murashita Tsuki
này, thông qua vệ tinh thấy chúng ta bị bám theo lâu như vậy rồi mà
vẫn không có một chút phản ứng nào, chắc là cảm thấy sốt ruột rồi.
Bây giờ chúng ta đã đến đâu rồi?
- Vừa rời khỏi hải phận của Nhật Bản, còn khoảng 10 phút nữa sẽ
đến không phận của Triều Tiên.
Phó cơ trưởng nhìn bản đồ vệ tinh nhanh chóng nói.
- Báo cho bên Triều Tiên, có ba chiến cơ Nhật Bản sắp sửa xâm
nhập vùng trời quốc gia bọn họ.
Cơ trưởng nhanh chóng nói.
Phó cơ trưởng gật gật đầu, bắt đầu ấn một loại kí hiệu trên
thiết bị truyền thông tin.
Trong lòng cơ trưởng bắt đầu căng thẳng, không biết người thanh
niên kia nói, sẽ không lọt vào công kích đạn đạo rốt cuộc là như
thế nào. Chỉ mong hắn có biện pháp để ngăn cản! Bằng không thì, 10
phút này sẽ trở nên dài đằng đẵng.
Mà đại đội trưởng đáng yêu Murashita Tsuki lúc này lại ngồi đờ
đãn cả người ra, vừa nãy truyền tin bị gián đoạn, sau đó lại bị cấp
trên mắng xối xả. Nói lúc tác chiến mà lại phân tâm, đi nói chuyện
phiếm với địch nhân.
- Những tên người Trung Quốc đáng ghét này! !
Murashita Tsuki bốc lửa giận lên hừng hực.
- Thật là giảo hoạt mà! Ta nhổ vào
- Người Trung Quốc! Ta lệnh cho các ngươi lập tức quay lại sân
bay! Nếu không thì chúng ta sẽ khai hỏa! Trong máy bộ đàm vang lên
tiếng gầm gừ phẫn nộ của Murashita Tsuki.
Cơ trưởng phì cười một tiếng, không nói tiếng nào.
- Ôi ôi ôi, xin lỗi đại đội trưởng Murashita Tsuki!
Phó cơ trưởng lại nhanh chóng bắt đầu nói.
- Vừa nãy bên tôi xảy ra một chút sự cố nho nhỏ ngoài ý muốn!
Làm cho chúng tôi gặp phải vấn đề rất lớn.
- Khốn kiếp, ta không quan tâm các ngươi có vấn đề gì! Nhanh
chóng xử lý! Sau đó quay lại sân bay!
Murashita Tsuki phẫn nộ gầm lên.
- Thật sự ngại quá! Vấn đề của chúng tôi bên này quả thật rất
lớn, có rất nhiều hành khách nói muốn nhảy dù thoát khỏi máy bay
đây này! Rất nhiều người đang đập cửa phòng điều khiển làm loạn
đây!
Phó cơ trưởng có chút bối rối, nói xong cố ý đứng dậy, dùng sức
đập vài cái vào cửa phòng điều khiển. Cơ trưởng ngồi bên cạnh lập
tức phải nín cười.
- Đám người Trung Quốc các ngươi quả là đồ đần! !
Murashita Tsuki rất là tức giận.
- Nhanh chóng giải quyết đi! Dùng súng đe dọa chúng nó!
- Hả? Súng ngắn?
Phó cơ trưởng sững sờ, sau đó nhanh chóng nói.
- À, vừa nãy cơ trưởng nói hắn đã bắn hết đạn mất rồi, lần trước
mang ra bắn mấy con gà rừng nướng ăn rồi!
- Khốn kiếp! Các ngươi vậy mà dùng súng ngắn đi bắn gà rừng
ăn? !
Murashita Tsuki lập tức kêu lên.
- Chẳng lẻ các người không sợ bị thủ trưởng trách phạt sao?
!
- Bọn họ còn lâu mới phạt chúng ta!
Phó cơ trưởng lầm bầm một tiếng.
- Lần trước còn có tên kia bắn được một con gấu mang về, mọi
người cùng nhau nướng chân gấu ăn, mà phải công nhân là hương vị
đúng là rất ngon nha! Đúng rồi, Hoa Hạ có món gà ăn mày, ngươi đã
ăn thử chưa?
- Gà ăn mày? Là cái gì?
Murashita Tsuki nghi ngờ hỏi.
- Gà ăn mày á hả, ôi chao, ăn rất là ngon đấy nhé. Nói đến món
gà ăn mày này còn có một điển cố nữa đấy!
Phó cơ trưởng tiếp tục lải nhải lại nói tiếp.
- Chuyện kể rằng, lúc trước có một đám ăn mày. . .
- Ngươi đúng là siêu! Ta phục ngươi rồi!
Cơ trưởng phục sát đất với khả năng luyên thuyên dài dòng của
phó cơ trưởng, hơn nữa cái tên Murashita Tsuki này còn ngốc hơn so
với tưởng tượng của mọi người, quả là người ngốc nhất trong số
những người mà bọ họ từng gặp.
Nhưng mà, lần này còn chưa nói chuyện được bao lâu, đường truyền
lại bị gián đoạn một lần nữa, hiển nhiên bên kia đã thẹn quá hoá
giận rồi.
Murashita Tsuki trực tiếp bị cấp trên cách chức đại đội trưởng,
đồng thời nhiệm vụ lần này do phi công khác tiến hành chỉ huy.
- Máy bay hành khách AS009, đây là phi công Yamamoto Nakata, bây
giờ ta yêu cầu các ngươi trong bòng mười giây đồng hồ quay đầu trở
lại sân bay! Nếu không tự gánh lấy hậu quả!
Một giọng nói khàn khàn vang lên, hiển nhiên lần này đã đổi một
người khác.
- Ôi, xin chào phi công Yamamoto, ôi chào, giọng nói của anh
thật sự rất êm tai, êm ái dễ nghe hơn giọng của tôi nhiều!
Phó cơ trưởng lập tức hớn hở nói tiếp.
- Giọng nói của anh dễ nghe như vậy, chắc hẳn phải có rất nhiều
cô gái thích anh đúng không.
- Phụ nữ sao, đó là sở trường của ta mà.
Lời này thế mà lại nói trúng ý của Yamamoto Nakata, hắn lập tức
toét miệng rộng cười nói.
- Wow! Thật sự ngưỡng mộ anh quá, haizzz, đáng thương cho tôi
vẫn còn nguyên tem không ai thèm bóc, không biết phi công Yamamoto
có cách nào hay ho có thể chỉ cho tôi với không, làm cho tiểu đệ
cũng có thể được nhấm nháp một chút hương vị của phụ nữ với.
Phó cơ trưởng lập tức nói.
- Phụ nữ ấy mà, đơn giản thôi, đầu tiên. . .
Hiển nhiên là tên Yamamoto Nakata này so cái tên Murashita Tsuki
kia còn dễ lừa hơn nữa, rất nhanh đã bắt đầu tâm huyết sôi trào
truyền thụ kinh nghiệm tán gái cho phó cơ trưởng.
Hai người nói chuyện làm cho cơ trưởng ngồi bên cạnh cười đau cả
bụng.
- Mẹ kiếp chứ, sao mà bên Nhật Bản toàn phái ra mấy ông phi công
cực phẩm như vậy chứ, ôi, chịu không nổi, cười đau bụng quá.
Cơ trưởng chỉ có thể ngồi bên cạnh che miệng cố gắng nhịn
cười.
Tán gái tâm kinh của Yamamoto còn chưa nói xong, đường truyền
lại một lần nữa bị gián đoạn.
Lần này đoán chừng cấp trên của bọn họ đã nổi trận lôi đình rồi,
trực tiếp hạ lệnh nổ súng.
Yamamoto Nakata thập phần phẫn nộ nhấn xuống nút bắn. Một đầu
đạn dài 1 thước lập tức được phóng ra, bay nhanh về phía máy bay
hành khách.
Thạch Trung Ngọc đã đợi cả buổi ngán ngẩm, nhìn thấy đầu đạn đạo
đang phóng tới, lập tức phấn chấn tinh thần.
- Cuối cùng cũng đến rồi!
Hưng phấn xoa tay một cái, một cây phi đao màu trắng xuất hiện
trong tay, sau đó va chạm trực tiếp với đầu đạn đang bay tới.
- Bùm!
Một vụ nổ xảy ra trên không trung, nổ tung như một cây pháo hoa
xinh đẹp!
Làm cho tất cả mọi người đều hoa hết cả mắt.