- Cơ trưởng, anh có nhìn thấy cái gì không?
Phó cơ trưởng nuốt nuốt nước miếng.
- Hình như trên máy bay của chúng ta có hệ thống vũ khí nào đó?
Đánh chặn được đầu đạn đạo kia rồi!
Cơ trưởng hồi tưởngc lại cảnh tượng xảy ra ban nãy, trên máy bay
đột nhiên bắn ra một cái vật thể không rõ, làm cho đạn đạo kia nổ
tung trên không trung.
- Chẳng lẽ là cấp trên lắp đặt cho chúng ta hay sao? Sao chúng
ta lại chẳng nhận được không báo gì?
Phó cơ trưởng rất là buồn bực khó hiểu.
- Không, không phải cấp trên đâu!
Cơ trưởng quyết đoán lắc đầu.
- Hẳn là người người thanh niên kia, người tên Thạch Trung Ngọc
kia!
- Thạch Trung Ngọc?
Phó cơ trưởng sững sờ.
- Đợi đã, hình như cái người giết tên Deuku Oda kia cũng là
Thạch Trung Ngọc, có khi nào?
- Rất có thể, xem ra hắn tới Nhật Bản để tham gia chiến sự, ha
ha, vừa vặn đã cứu được chúng ta một mạng!
Cơ trưởng lập tức có cảm giác như thể mình đi ra ngoài giẫm phải
cứt chó.
- Haha, thế thì chúng ta có thể yên tâm không cần phải lo nữa
rồi.
Phó cơ trưởng lập tức yên lòng.
- Ha ha, đoán chừng bây giờ mặt của mấy tên phi công kia phải
tức đến xì khói ra rồi ấy chứ.
Những tay phi công kia bây giờ không phải là tức giận như họ
tưởng tượng, trái lại là vẻ mặt khiếp sợ, khiếp sợ giống như đột
nhiên nhìn thấy Ultraman xuất hiện trước mắt mình vậy.
- Nà ní?
Murashita Tsuki nhìn một bóng dáng mơ hồ rất giống hình dáng của
một con người bên trên chiếc máy bay kia, nhưng lại cảm thấy cực kỳ
hoài nghi, không biết có phải do mình hoa mắt hay không.
Ngài Yamamoto, có phải bên trên cái máy bay kia có một bóng
người đúng không?
- Hình, hình như là có.
Yamamoto Nakata nuốt nuốt nước miếng, với thị giác của hắn nhìn
sang, đương nhiên là càng thêm tinh tường, hắn có thể kết luận cái
kia chính là một người. Vừa nay sau khi hắn bắn ra đạn đạo, thì đã
nhìn thấy người nọ. Người nọ giống như có thể đi lại tự nhiên bên
trên máy bay vậy, lúc đầu thì nằm, sau đó lại ngồi dậy. Sau đó, từ
trong tay tuôn ra một đoàn bạch quang, bắn tới làm nổ tung đạn đạo
mình bắn ra thành một đoàn pháo hoa.
- Khốn kiếp, lại bắn!
Yamamoto Nakata quát lớn, liên tục hai đầu đạn đạo lại được
phóng đi.
Thạch Trung Ngọc không thèm để ý vẫn rất thảnh thơi, lần này
trong tay xuất hiện hai luồng chân khí màu trắng, nhanh chóng ngưng
tụ thành hai cây phi đao.
- Bùm! Bùm!
Lại thêm hai luồng pháo hoa nổ bung trên không trung.
- Có chiêu công kích từ xa cảm thấy thật sự rất thoải mái
nha!
Thạch Trung Ngọc nhìn hai luồng pháo hoa, đắc chí cười nói. Hắn
vốn còn muốn tự mình đi lên dùng sức mạnh của mình để solo một
chút, không ngờ chỉ cần hai cái đao khí mà đã giải quyết xong
rồi.
Murashita Tsuki chứng kiến tình huống này, nhanh chóng truyền
tin về cho tổng bộ.
- Iketsuki sĩ quan trưởng! Trên máy bay phát hiện sinh vật hình
người, hắn có lực công kích vô cùng mạnh mẽ, đã chặn được ba đợt
đạn đạo của chúng ta rồi!
- Khốn kiếp! Murashita Tsuki! Lừa gạt trưởng quan chính là trọng
tội đấy cậu có biết không hả!
Ikeda phẫn nộ hét lên.
- Tôi ra lệnh cho cậu, lập tức đánh rơi máy bay hành khách! !
Trở về chấp hành xử phạt quân pháp!
- Chuyện này….
Murashita Tsuki bất đắc dĩ thở dài. Nhanh chóng bấm nút ra lệnh
bắn cả bốn đầu đạn đạo mang theo nhắm vào máy bay hành khách.
Yamamoto Nakata và người phi công còn lại cũng đã nghe được
mệnh lệnh của tổng bộ, bất đắc dĩ chỉ đành bắn số đầu đạn còn lại
đi.
Thạch Trung Ngọc thấy nhiều đạn đạo như vậy bắn tới, lập tức có
chút hoảng hốt.
- Vãi luyện, bắn nhiều đầu đạn như vậy cùng lúc? Bọn chúng định
làm trò quỷ gì đây!
Nhiều đạn đạo như vậy, Thạch Trung Ngọc có cảm giác mình không
nắm chắc sẽ ngăn được lại tất cả. Suy nghĩ một chút, trực tiếp rút
cây ngân đao vẫn dấu kín sau lưng ra.
Thân đao sáng như tuyết lập tức hiện ra sau khi Thạch Trung Ngọc
rút ra khỏi vỏ.
- Ha ha!
Thạch Trung Ngọc khẽ cười một tiếng, hít sâu một hơi.
- Trảm Long quyết!
Cả người như là một con chim lớn lập tức bay lên. Ngân đao trong
tay vung lên, một lưỡi đao cự đại phá không mà ra. Lưỡi đao vừa bay
lên vừa dần dần biến hình, biến thành một con rồng màu vàng óng dài
hơn 10m.
- Đây là cái gì! !
Murashita Tsuki nhìn con rồng màu vàng óng đột nhiên xuất hiện,
trực tiếp va chạm vào những đạn đạo bay tới rồi nổ tung thành cơn
mưa pháo hoa. Còn thân thể khổng lồ kia thì lại tiếp tục bay về
phía ba chiếc chiến cơ.
- Hoa Hạ cự long! Trời ạ! Không thể tin nổi!
Yamamoto Nakata kinh hô một tiếng, nhanh chóng khống chế chiến
cơ né tránh. Cũng chính là hắn phản ứng nhanh nhạy, làm cho hắn
tránh thoát được một kích trí mạng này, tốc độ của con rồng màu
vàng óng kia mỗi lúc một nhanh hơn. Lúc Murashita Tsuki và tên phi
công còn lại kịp phản ứng, muốn khống chế máy bay né tránh, nhưng
đã muộn rồi.
Con rồng màu vàng óng đụng vào hai chiếc chiến cơ làm chúng lập
tức vỡ nát. Đao khí màu vàng phá hư tất cả mọi thứ nó tiếp xúc
tới.
- Yamamoto Nakata! Yamamoto Nakata! !
Iketsuki phẫn nộ kêu lên.
- Chuyện gì xảy ra! Hai người bọn họ xảy ra chuyện gì! !
- Bọn họ.
Yamamoto Nakata nuốt nuốt nước miếng, nhìn hai chiếc chiến cơ đã
biến thành một đống sắt vụn trên không trung, trong lòng tràn đầy
sợ hãi.
- Bọn họ, chết rồi!
- Làm sao có thể chết được! ! Cái máy bay hành khách kia hoàn
toàn không có lực lượng vũ trang! Làm sao có thể chết được! ! !
Iketsuki không dám tin kêu lên.
- Đúng vậy, Iketsuki sĩ quan trưởng.
Yamamoto Nakata sợ hãi nói.
- Trên máy bay kia đột nhiên bắn ra một con Hoa Hạ cự long, một
con rồng màu vàng óng! Quấn lấy bọn họ rồi phá vỡ thành mảnh vụn
rồi. Ngài Iketsuki, tôi khẩn thiết xin được lui binh!
- Khốn kiếp! Hoa Hạ cự long! Cái quỷ gì cơ chứ!
Iketsuki tức giận hung hăng đấm một phát xuống đài chỉ huy.
Nhưng mà, trạng thái của Yamamoto Nakata như bây giờ cũng không thể
chấp hành nhiệm vụ tiếp tục được, Iketsuki bất đắc dĩ nói.
- Được rồi, cậu trở về đi!
- Vâng tốt quá! Cảm ơn sếp, ngài Iketsuki!
Yamamoto Nakata hưng phấn hô to một tiếng, khống chế máy bay
quay đầu muốn chạy về.
Nhưng mà, đâu phải hắn muốn là đi được, còn phải xem xem Thạch
Trung Ngọc có đồng ý hay không đã chứ. Nếu để tên này sống, không
biết sau khi khai chiến, có bao nhiêu người Hoa Hạ phải chết trên
tay của hắn nữa, giết một tên này, chắc chắn có thể cứu được tính
mạng của rất nhiều người.
Thạch Trung Ngọc hừ nhẹ một tiếng, một thanh phi đao màu trắng
bay nhanh đi, đuổi theo muốn lấy mạng của Yamamoto Nakata đang cố
gắng chạy trốn, phá nát chiếc chiến cơ siêu hạng trong nháy
mắt.
Sau khi Iketsuki hạ mệnh lệnh chưa đầy mười giây liền nhìn thấy
đèn hiển thị của chiếc chuyên cơ của Yamamoto Nakata biến thành màu
xám ngoét, điều này đại biểu Yamamoto Nakata đã gặp bất trắc.
- Khốn kiếp!
Iketsuki cảm giác mình sắp phát điên lên rồi, một người chiếc
máy bay hành khách bình thường, vậy mà lại đánh rơi được ba chiến
cơ do ba phi công xuất sắc nhất của mình lái, hơn nữa còn không
biết là vì sao lại bị đánh rơi. Cái gì mà Hoa Hạ cự long! Cái gì mà
sinh vật hình người! Khốn kiếp! Thật là khốn kiếp!
Rơi vào đường cùng, Iketsuki đành phải thông báo tin tức này lên
cho cấp trên, mặc dù bây giờ đang là đang thời kỳ chiến tranh, có
lẽ mình cũng sẽ bảo toàn được vị trí, nhưng mà chắc chắn địa vị của
mình sẽ bị hạ thấp đi rất nhiều. Nếu như là vào thời kỳ hòa bình,
sợ rằng mình vừa báo cáo tin này lên sẽ trực tiếp bị đưa ra tòa án
quân sự rồi. Ba phi công xuất sắc, ba chiến cơ đỉnh cấp, tổn thất
như vậy hắn không thể gánh vác nổi trách nhiệm.
- Cơ trưởng, đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?
Phó cơ trưởng rất là kinh ngạc, nhìn thấy một cái bóng gì đó cực
lớn xuất hiện, sau đó cũng biến mất rất nhanh. Nhưng mà đồng thời
hai chiến cơ cũng bị đánh rớt rồi.
- Đây là kỹ thuật mà Hoa Hạ chúng ta có sao? Cảm thấy thật là
lợi hại!
- Không biết thì đừng có hỏi tung tung.
Vẻ mặt của cơ trưởng rất là đắc ý.