- Thì không biết mới phải hỏi chứ sao.
Phó cơ trưởng rất là buồn bực.
Cơ trưởng lại không nói lời nào, bởi vì chính hắn cũng không
biết đó là cái gì, nhỡ đâu mình nói mà lại nói sai thì xấu hổ chết
mất. Vẫn là bảo trì im lặng cho có vẻ thần bí thì tốt hơn.
Chiến tranh còn chưa chính thức bắt đầu, đã bị đánh rơi ba chiến
cơ siêu cấp hiện đại nhất, đây chính việc làm cho đám người phía
Nhật Bản giận tím người. Nhưng mà, bây giờ dù có muốn phái ra
chiến cơ đuổi giết, chỉ sợ cũng không thể đuổi theo kịp được nữa
rồi. Đám người Nhật Bản chỉ có thể ôm hận nhìn vào bản đồ vệ tinh,
nhìn chiếc máy bay hành khách dần dần bay vào cảnh nội Triều Tiên,
chậm rãi bay về Bắc Kinh.
- Haizzzz, giải quyết đơn giản như vậy thôi sao.
Thạch Trung Ngọc phủi phủi tay, nhìn chiến cơ đã bị vỡ nát đang
bị gió cuốn đi trong không trung, rất có cảm giác tịch mịch của một
cao thủ.
- Nhưng mà, chẳng lẽ bây giờ cứ đi theo máy bay đến Hoa Hạ hay
sao?
Thạch Trung Ngọc quay đầu lại nhìn về hướng mà máy bay đang bay
đi.
- Dù sao thì ông cũng đang ở đây, một mình mình bỏ đi như vậy có
khi nào hơi không phúc hậu quá không?
Nghĩ một chút, Thạch Trung Ngọc cũng lười phải suy nghĩ thêm
nữa, trực tiếp dùng chân khí huyễn hóa ra một đôi cánh và trang bị
phun khí. Cả người từ trên máy bay trực tiếp nhảy ra ngoài.
- Cơ trưởng!
Phó cơ trưởng nhìn vào màn hình rada đột nhiên kích động kêu
lên.
- Vừa nãy có thứ gì đó trên máy bay nhảy ra ngoài, a, hình như
là chính nó bay ra ngoài đấy!
- Hả?
Cơ trưởng kinh ngạc nhìn vào màn hình.
- Bay ra ngoài sao?
Nhưng mà kỹ thuật của chiếc máy bay này cũng không có tân tiến
như vậy, cái màn hình này cũng chỉ là scan được một cái vật thể đã
bay ra khỏi máy bay, nhưng mà dù sao thì với kiến thức chuyên
nghiệp của mình thì hai người vẫn có thể nhìn ra cái vật thể này là
tự chủ bay ra ngoài đấy, chứ không phải bị văng ra từ trên máy bay
đấy.
- Việc này, chẳng lẽ là?
Cơ trưởng đột nhiên nghĩ đến một khả năng, nhớ lại gương mặt tự
tin lạnh nhạt của người thanh niên kia, Thạch Trung Ngọc. Nhưng mà,
hắn lại lắc đầu rất nhanh, cái này cũng quá khoa trương rồi. Lúc
đang bay, vận tốc của gió bên ngoài máy bay là cực kỳ khủng bố,
tuyệt đối không có người nào có thể đứng ở phía trên được. Cho dù
là có mặc đồ phòng hộ thì cũng không thể đứng vững được.
Nhưng mà, cái kia lại là cái gì cơ chứ? Cơ trưởng lâm vào nghi
hoặc. Đáng tiếc đây không phải là máy bay quân dụng, nếu không thì
với trang bị rada của máy bay quân dụng chắc chắc có thể quét ra
được hình dạng của vật kia. Hơn nữa còn là rõ nét chứ không phải
chỉ có một điểm sáng nhấp nháy như thế này.
- Được rồi, có thể là đồ chơi công nghệ cao nào đó do Hoa Hạ
chúng ta chế tạo ra, hoàn thành nhiệm vụ nên rời đi rồi.
Cơ trưởng lắc đầu.
- Nhanh lên thôi, tôi đã không thể chờ đợi được muốn về nhà
rồi.
- Ha ha, à đúng rồi, hình như tháng sau là anh kết hôn đúng
không!
Phó cơ trưởng đột nhiên hỏi.
- Hả, tháng sau kết hôn? Chúng tôi sẽ kết hôn vào ngày Nhật Bản
chiến bại! Ha ha, khắp chốn mừng vui, song hỷ lâm môn!
Cơ trưởng vừa nói, vừa nhớ đến gương mặt dịu dàng đáng yêu của
cô gái mình yêu thương.
- Hả, chờ đến ngày đó sao? Nhưng mà, tháng sau chắc cũng không
xê xích gì nhiều.
Phó cơ cười nói.
- Hoặc chậm thêm một chút nữa là cùng, trận chiến này không có
khả năng sẽ kéo dài tới lễ mừng năm mới đâu.
- Ừm, tình huống như thế nào còn không thể nói trước được? Đợi
xem tình huống như thế nào đã.
Cơ trưởng nói nhanh.
Máy bay hành khách AS009 vậy mà có thể an toàn đã tới được sân
bay quốc tể thủ đô Hoa Hạ, việc này làm cho vô số người dân Hoa Hạ
vừa mừng vừa sợ. Lúc bọn họ nghe được thông tin đồng bào của mình ở
Nhật Bản bị tạm giam, trong lòng đều cảm thấy vô cùng phẫn nộ, quốc
gia mình đã nhân đạo điều động máy bay đưa những người Nhật Bản kia
đưa trở về, vậy mà những người Nhật Bản kia lại tạm giam người dân
của Hoa Hạ, quả thực là lấy oán trả ơn, đúng là hành vi của loại
súc sinh.
Ông cụ Cơ vừa xuống máy bay, đã tựu lập tức nhìn lên nóc máy
bay, nhưng mà chỉ thấy trống trơn một mảnh. Ông dùng chân khí cảm
ứng, cũng không có cảm nhận được khí tức quen thuộc kia, lập tức
cười khổ lắc đầu.
- Thằng nhóc thúi này, lại dám bỏ ta một mình ở lại đây một mình
chạy đến Nhật Bản rồi. Đúng là đáng đánh đòn mà!
Ông cụ cũng chỉ có thể ở đây hờn dỗi rồi mắng thầm trong lòng
mà thôi, vốn còn một chuyến bay đưa người về Nhật Bản bản nữa,
nhưng sau khi nhận được tin tức thì đã quyết định không cho cất
cánh nữa. Hơn một nghìn người Nhật bị mắc kẹt ở sảnh chờ trong sân
bay, phải chịu cảnh ngộ giống hệt những người dân Hoa Hạ ở Nhật Bản
trước khi được giải cứu.
Lại nói đến Thạch Trung Ngọc, hắn nhảy từ trên máy bay xuống,
mượn động lực cường đại của phun khí và sự cân bằng của đôi cánh,
bay thẳng về phía Nhật Bản.
Nhưng mà, bởi vì không biết đường, cũng không có thiết bị định
vị GPS, nên Thạch Trung Ngọc cũng không biết mình có bay đúng hướng
hay không nữa, thậm chí không biết mình đang ở chỗ nào nữa.
Dù sao thì giữa bầu trời mênh mông, xung quanh chỗ nào cũng chỉ
có mây là mây, mặt đất thì đã bị mây che phủ hết rồi, Thạch Trung
Ngọc cứ có cảm giác như mình dậm chân tại chỗ không di chuyển gì
vậy, bởi vì xung quanh chẳng có chút thay đổi biến hóa nào.
Rơi vào đường cùng, Thạch Trung Ngọc đành phải hạ độ cao xuống,
mặc dù làm vậy có thể sẽ bị vệ tinh và rada của Nhật Bản phát hiện
ra, nhưng mà thà như thế còn hơn là bị lạc đường.
Rất nhanh, Thạch Trung Ngọc trên biển rộng mênh mông đã tìm được
một lục địa. Áng chừng phương hướng và khoảng cách, kia chắc hẳn
chính là Nhật Bản rồi.
- Trưởng quan, hướng Tây Nam xuất hiện một vật phi hành không rõ
là vật gì, đang bay về phía nước mình với tốc độ 2 Mach. ( Mach, kí
hiệu: Ma, là một đại lượng vật lý biểu hiện tỉ số giữa vận tốc của
vật thể chuyển động trong môi trường nhất định với vận tốc của âm
thanh trong môi trường đó. Ở đây 2Ma có nghĩa là di chuyển với tốc
độ gấp 2 lần vận tốc của âm thanh, vận tốc âm thanh trong không khí
xấp xỉ 343,2 m/s)
Bên trong trạm giám sát rada, một nhân viên quan sát đột nhiên
lớn tiếng kêu lên.
- Hả?
Trạm trưởng đang ở bên cạnh uống cà phê vội vàng đi tới, trạm
rada này chính là trạm giám sát rada gần Hoa Hạ nhất của Nhật Bản,
có thể nói chính là tiền tuyến chiến tranh. Tình huống đột ngột
này, không khỏi làm cho bọn họ kéo căng thần kinh.
- tốc độ 2 Mach? Cái gì thế?
Trạm trưởng rất là kỳ quái, nếu như là chiến cơ thì không có khả
năng chỉ có một chiếc được. Nhưng nếu như không phải là chiến cơ,
thế thì sẽ là cái gì?
- Trưởng quan, cái này có khi nào là tên lửa viễn trình xuyên
lục địa của Hoa Hạ bắn ra hay không?
Nhân viên quan sát lo lắng hỏi. Một quả tên lửa viễn trình bắn
tới sẽ là tình huống như thế nào? Chỉ có một khả năng, đó chính là
mang theo đầu đạn hạt nhân!
- Khốn kiếp! Đám người Trung Quốc này muốn mở ra chiến tranh hạt
nhân sao!
Trạm trưởng tức giận giật cái mũ trên đầu hung hăng ném xuống
đất, lập tức vọt tới cái máy điện thoại, trực tiếp bấm số gọi cho
nội các.
- Xin chào, đây là tổng cục phòng ngự an toàn quốc gia.
- Xin lập tức chuyển máy cho tôi gặp Thủ tướng nội các, ngài
Temu!
- Xin hỏi ngài là?
- Trạm trưởng trạm quan sát rada số B001, Yamamoto Goro."
- Được, xin chờ một chút.
- Alo? Yamamoto Goro?
- Hei ( dạ trong tiếng Nhật), thưa ngài Temu, ở đây đã xảy ra
tình huống vô cùng nghiêm trọng!"
- Có chuyện gì! Cậu nói rõ ràng xem nào!
- Thưa ngài Temu, chúng tôi vừa mới phát hiện có một vật thể
không rõ hình dạng đang bay về phía cảnh nội của chúng ra với tốc
độ 2 Mach. Căn cứ vào lộ tuyến của nó, dự tính khoảng 6 phút đồng
hồ nữa sẽ đến Tokyo!
- Khốn kiếp! Xác minh cụ thể xem nó là vật gì!
- Xin lỗi thưa ngài Temu, trang thiết bị ở trạm quan sát quá mức
lỗi thời, không có cách nào tiến hành dò xét chi tiết hơn nữa.
- Khốn kiếp! Chẳng phải năm nào Quốc hội cũng chi ra 10 tỉ
chuyên để tu sửa và nâng cấp các trạm quan sát rada hay sao? ! Khốn
kiếp! Đám chết tiệt này!