Temu ở đầu bên kia đầu dây phẫn nộ gào lên, hắn không ngờ tới có
lại có người dám tùy tiện ăn chặn số tiền dùng tu sửa căn cứ quân
sự quân sự quan trọng như vậy. Bây giờ hắn hận không thể trực tiếp
đem người kia lột da, hung hăng đâm tên đó mấy trăm nhát đao.
Yamamoto Goro chỉ có thể im lặng lắng nghe, khom người, thập
phần cung kính chờ Temu trả lời.
- Ta sẽ lập tức điều máy bay chiến đấu tiến hành chặn lại, ngươi
quan sát chặt chẽ vào, nếu lại có tên lửa đạn đạo khác lại bắn tới,
lập tức gọi điện thoại cho ta!
- Vâng!
- Trạm trưởng, chiến tranh hạt nhân sắp diễn ra sao ạ?
Nhân viên quan sát rất khẩn trương hỏi.
- Không biết, chuẩn bị tâm lý cho tốt đi!
Yamamoto Goro thở dài,
- Tôi thật sự rất chán ghét chiến tranh.
- Ta cũng vậy.
Nhân viên quan sát cũng thở dài. Tuy nói trạm quan sát này là
căn cứ quân sự quan trọng, nhưng bên trong cũng chỉ có hai người là
Yamamoto Goro và nhân viên quan sát này. Vốn dĩ còn có nhân viên
quan sát khác nhưng sau khi không phát lương bổng đã lén trốn khỏi
đài quan sát. Nhớ tới việc này, Yamamoto Goro lại một bụng tức.
Quốc hội đã thông qua, mỗi năm sẽ có một khoản 10 tỷ nhưng một đồng
cũng không tới trạm quan sát này, nếu không phải có cuộc điện thoại
này hôm nay, chỉ sợ cả trạm quan sát này sẽ bị Tokyo cho vào lãng
quên.
- Chúng ta là những người đầu tiên biết chiến tranh sắp bắt đầu,
đây cũng coi như là một vinh dự đi.
Yamamoto Goro trong lòng tự an ủi mình như thế.
Trên trời cao, Thạch Trung Ngọc nhìn đại lục càng ngày càng gần
kia, cảm giác trong lòng như có ngọn lửa đang thiêu đốt. Những tạp
âm mạnh mẽ được tạo bởi bức tường âm thanh khi bị hắn che chắn bên
ngoài, cao tốc lao tới sảng khoái khiến hắn giống như trong nháy
mắt liên tục không ngừng đạt tới **. Tốc độ này, so Ferrari của Lão
Cơ kích thích hơn nhiều. Hơn nữa tuyệt đối không cần lo gặp tai nạn
giao thông, muốn bay thế nào thì bay như thế đó, thật là sảng khoái
còn gì bằng.
Thạch Trung Ngọc tiến thẳng đến đảo quốc Nhật Bản phía trước,
hướng về phía đảo Honshu. Mục tiêu của hắn chính là đền Yasukuni ở
Tokyo Nhật Bản, trước khi chiến tranh bắt đầu, phải đem nơi này phá
hủy, đối với Trung Quốc khẳng định đây là một sự ủng hộ to lớn. Độ
cao bay hiện tại của Thạch Trung, cũng chỉ cách mặt đất khoảng 500
mét. Tuy sẽ không đụng phải những công trình kiến trúc kia, nhưng
những tạp âm và chấn động mạnh do sự phá bỏ vật chắn âm đã khiến
không biết bao nhiêu người chú ý.
Bất quá hiện tại Thạch Trung Ngọc phía trước đích thực như một
tấm lá chắn luồng không khí, ma sát mãnh liệt phá bỏ vật chắn âm,
từng ngọn lửa bùng cháy lên, cọ xát dữ dội như vậy khiến nhiệt độ
tăng cao đem chân khí thiêu đốt, điều này làm cho Thạch Trung Ngọc
cảm thấy ngoài ý muốn. Có điều tình huống như vậy, Thạch Trung Ngọc
nhìn trông giống như một quả tên lửa, đuôi lửa kéo thật dài, cực
nhanh xẹt qua phía chân trời.
Đồng thời, năm chiếc máy bay chiến đấu đã cất cánh từ sân bay,
hướng về phía Thạch Trung Ngọc đang bay mà lao tới. Ý đồ muốn chặn
Thạch Trung Ngọc ngay trên không, tránh cho quả tên lửa này tiến
vào Tokyo gây ra thảm họa không thể tránh khỏi.
Thạch Trung Ngọc lập tức thấy năm điểm nhỏ ở rất xa xuất hiện ở
trong tầm nhìn, hiện tại Thạch Trung Ngọc có thể nhìn trong khoảng
cách chừng 20 km, so ra thì đôi mắt này thật khủng bố. Radar của
máy bay chiến đấu chỉ vừa phát hiện ra vị trí Thạch Trung Ngọc,
Thạch Trung Ngọc cũng đã phát hiện ra bọn họ.
- Năm cái máy bay chiến đấu? Thật không tồi!
Thạch Trung Ngọc khẽ cười hì hì, lao thẳng về phía năm chiếc máy
bay chiến đấu kia.
- Ơ? Nó thay đổi hướng bay rồi?
Một phi công kinh ngạc nói.
- Bát Cát! Nó quay về hướng phía chúng ta đấy! Cẩn thận!
Một phi công khác kinh hô một tiếng, chạy nhanh kéo tay lái (
tạm thời cứ như vậy, ta cũng không biết kia kêu gì. ) điều khiển
nâng máy bay chiến đấu lên cao. Thạch Trung Ngọc bay thẳng tắp quẹt
vào bên cạnh chiếc máy bay chiến đấu.
Tuy rằng Thạch Trung Ngọc đi qua, nhưng luồng khí mạnh mẽ kia
cũng không phải dễ đối phó như vậy. Máy bay chiến đấu giống như một
kẻ uống say không ngừng lắc lư trên không. Mảng lớn lớp kim loại
bên ngoài bị vặn vẹo, hàng loạt vết cắt xuất hiện ở mặt trên. Việc
đột phá vật cản âm cực nhanh tạo ra một luồng khí, nó còn sắc bén
hơn bất kì các loại đao nào. Nếu Thạch Trung Ngọc dựa vào gần một
chút, tốc độ bay nhanh một chút, đủ để xé tan hai cánh của máy bay
chiến đấu này.
Tốc độ 2 mã lực cũng đã là một khảo nghiệm sức chịu đựng cho
khung của máy bay chiến đấu, cứa như vậy xông lên, hậu quả nhất
định sẽ là máy hỏng, người chết.
-Trời ơi! Kia không phải là tên lửa, đó là một con người!! Vậy
mà lại là một con người!!!
Một phi công không dám tin kêu to lên.
- Tôi thế nhưng lại nhìn thấy một con người đang bay trên trời,
hơn nữa còn dùng tốc độ gấp 2 mã lực! Trời ạ, đây thật sự là con
người sao! Hay là siêu nhân nước Mỹ xâm lấn vậy!
Temu đã quan sát kỹ toàn bộ tình hình lại nghe được lời phi công
nói, liền nhíu mày.
Chức vị càng cao, càng biết nhiều sự tình hơn. Lời phi công này
nói, khiến Temu lập tức nghĩ tới đám nhân loại mạnh mẽ kia.
- Thì ra là một người mạnh mẽ như Yoshikawa Yasuichi!
- Ta ra lệnh, các ngươi lập tức quay trở về! Không được chống cự
và công kích vô ích! Lập tức trở về!
Temu quát vào microphone.
Nếu là những người đó, thì máy bay chiến đấu này tuyệt đối không
có khả năng thắng lợi, chi bằng giữ lại, để đối phó với người Hoa
Hạ. Người mạnh mẽ đương nhiên sẽ có người mạnh mẽ đi đối phó.
- Gọi điện đến thiên long viện cho ta!
Temu hướng về phía trợ thủ nói.
Thiên long viện, chính là tổ chức có vũ lực mạnh nhất Nhật Bản,
nơi này tập trung những người mạnh mẽ bẩm sinh. Yoshikawa Yasuichi
cũng là người ở đây ra, hiện tại thí nghiệm nhân tạo người mạnh mẽ
bẩm sinh ở Nhật Bản đã đạt được nhiều sự phát triển to lớn. Đã tạo
ra không ít người mạnh mẽ bẩm sinh, nếu để người các quốc gia khác
biết được, e rằng sẽ không chút do dự, lập tức dùng đạn hạt nhân
sang bằng Nhật Bản.
- Xin chào, tôi là Yoshikawa Jian đây!
Đầu bên kia điện thoại truyền đến một giọng nam rất trầm ổn.
- Yoshikawa Jian, kẻ giết chết anh của ngươi đã tới Nhật
Bản!
Temu nặng nề nói.
- Hắn tới?!
Yoshikawa Jian nghe Temu nói vậy, liền kinh ngạc thở nhẹ một
hơi, nhưng rất nhanh khắc chế được, nhưng trong giọng nói không lộ
ra hơi thở cừu hận nào.
- Hắn ở đâu?! Ta lập tức đi tìm hắn!
- Khoảng 2 phút nữa hắn sẽ tới Tokyo, ngươi chuẩn bị sẵn sàng
đi!
Temu nói,
- Xin ngươi hãy chặn đánh chết hắn, nếu không một mình hắn cũng
có thể quấy phá Nhật Bản chúng ta đến long trời lở đất!
- Ta biết rồi.
Yoshikawa Jian hừ nhẹ một tiếng,
- Còn nữa, không được dùng giọng điệu cấp trên này nói chuyện
với ta!
Temu liền ngẩn ra, cố nén giận trong lòng, đối với những người
thiên long viện này, tuy là do Nhật Bản phương diện bồi dưỡng ra,
nhưng sau lại thành một đám người có tính cách cao ngạo bẩm sinh,
làm chính phủ Nhật Bản chỉ huy bọn họ vô cùng khó khăn. Cũng chỉ có
thiên hoàng mới có thể khiến cho bọn họ tuyệt đối nghe lệnh.
- Ừ,
Temu trầm tĩnh cúp điện thoại, hít sâu một hơi khôi phục lại tâm
trạng. Rời khỏi căn phòng này.
Tại thiên long viện, Yoshikawa Jian rút ra thanh kiếm sáng như
tuyết, nhẹ nhàng lau chùi nó, trong mắt bùng cháy ngọn lửa hừng hực
báo thù, làm cả người hắn tản ra một loại hơi thở hủy diệt.
- Thạch Trung Ngọc!
Yoshikawa Jian tức giận kêu ra cái tên này, một kiếm đem hình
nhân trước mặt bổ làm hai.