- Hắt xì!
Thạch Trung Ngọc hắt hơi một cái, nghi hoặc nói.
- Làm sao vậy? Chẳng lẽ bay lâu nên bị cảm rồi sao ? Hay là có
người đang nhớ mình nhỉ? Ha ha, nhất định là mấy người Cơ Như
Nguyệt đang lo lắng cho mình đây mà.
Tháp Tokyo của Nhật Bản, tòa tháp cao tới 610m xa xa ngay trước
mắt.
- Ha ha, cái này quá cao rồi, nhỡ đâu động đất bị sập thì thế
nào, để ta làm cho nó thấp đi một chút nào, như vậy cũng không sợ
cây to đón gió lớn nữa. Quá cao quá nặng cũng không tốt lắm!
Thạch Trung Ngọc nhìn kiến trúc hoa lệ của tòa tháp phía xa, rồi
nở một nụ cười xấu xa.
Nếu như Ando Tadao và Shirokawa Kiichi biết được suy nghĩ của
Thạch Trung Ngọc, chắc chắn sẽ khóc hết nước mắt luôn mất. Bọn họ
đã nghiên cứu thiết kế tháp Tokyo có thể chịu đựng được động đất
mạnh, để thiết kế được một công trình cao như vậy, hoa lệ như vậy
và chắc chắn như vậy cũng phải tốn không biết bao nhiêu tế bào não,
dùng không biết bao nhiêu tâm huyết và thời gian mới làm ra được.
Kết quả Thạch Trung Ngọc nhất thời hưng phấn đã đưa ra quyết định
nói cái gì mà làm nó thấp bớt đi để sau này động đất đỡ bị gây ra
nhiều thiệt hại.
Chân khí ngưng kết trong tay, chỉ chốc lát, một khí nhận hình
cung dài hơn 10m xuất hiện ở trước mặt của Thạch Trung Ngọc. Nhìn
một chút kiến trúc khổng lồ phía xa, rồi lại nhìn một chút khí nhận
trước mặt mình, Thạch Trung Ngọc có chút xoắn xuýt, hắn thầm
nghĩ.
- Hình như hơi nhỏ quá đúng không nhỉ, à, không thể sắc bén quá,
bằng không thì sẽ không thể tạo được hiệu quả như mình mong muốn
được. Giảm bớt sự sắc bén lại, làm cho nó cùn hơn chút nữa mới
được.
Không thể không nói về việc phá hoại này thì tư duy của Thạch
Trung Ngọc cũng rất là sinh động, sáng tạo đấy. Hắn đương nhiên là
biết nếu sắc bén quá thì sẽ trực tiếp xuyên qua, sẽ không tạo thành
ảnh hưởng quá lớn.
- Ừm, giờ thì chỉ cần làm nó nổ bung là được rồi, như vậy mới
đánh sập nó được.
Thạch Trung Ngọc đánh giá một chút.
- Được rồi, cứ như vậy đi.
Khí nhận dưới sự dẫn dắt của Thạch Trung Ngọc, trực tiếp bắn về
phía chính giữa của công trình kiến trúc cao lớn kia.
- Ha ha.
Nhìn khí nhận kia cắt vào chính giữa tháp Tokyo, Thạch Trung
Ngọc nở một nụ cười xấu xa, tay nhẹ nhàng phẩy một cái.
- Bùm
Tháp Tokyo lập tức chấn động, giống như bị cái gì đó đụng phải.
Phần chính giữa của tháp nổ tung rồi dần dần sụp xuống. Nhìn từ xa,
giống như là một cây bút chì tự nhiên bị gãy nát ngay chính giữa
vậy. Ngọn tháp dần dần bắt đầu nghiêng, sau đó tốc độ càng lúc càng
nhanh đổ ụp xuống.
Toàn bộ khu vực xung quanh tháp Tokyo một mảnh hỗn loạn, tiếng
thét chói tai vang lên khắp nơi, giống hệt như lần khủng bố vào tòa
tháp đôi của nước Mỹ vậy. Đám người đang chạy loạn kia đều cho rằng
tận thế đến nơi rồi.
Ngọn tháp cao ngất kia đổ ầm xuống đất. Bụi bay mù mịt bao phủ
toàn bộ tháp Tokyo, giống như sương mù sáng sớm.
Temu thông qua vệ tinh cũng đã nhìn thấy tất cả mọi chuyện đang
xảy ra, thiếu chút nữa tức giận đến mức phun ra một ngụm máu tươi.
Hắn không ngờ được người này nhanh như vậy đã bắt đầu có động tác
rồi, tháp Tokyo, đây chính là công trình hao tổn hết 50 tỉ Yên mới
xây dựng được đấy, tổn thất kinh tế khoan hẵng nhắc tới, chỉ với số
lượng thương vong hiện tại do vụ này gây ra cũng phải đến hàng
nghìn người thiệt mạng. Temu cũng cảm thấy có một cỗ mồ hôi lạnh từ
trên trán chảy xuống, nếu như người kia mà động tay hay động chân
đối với quốc hội, thế thì mấy những người này chỉ có đường. .
- Ây yo yo, được phết nha!
Thạch Trung Ngọc nhìn tháp Tokyo đang sụp đổ đằng kia, trong
bụng nở hoa. Còn những người tử vong thì Nhật Thạch Trung Ngọc cũng
chẳng muốn để ý tới, dù sao thì sắp khai chiến rồi, đằng nào cũng
chết. Sớm cũng chết mà muộn cũng chết. Bây giờ chết còn tốt hơn ấy
chứ, bây giờ chết rồi thì khỏi phải nhìn thấy cảnh tượng chiến
tranh thảm khốc, khỏi phải nhìn thấy hình ảnh một đất nước Nhật Bản
chìm trong khói lửa, không cần phải chịu đựng sự đau khổ của chiến
tranh.
- Ta vẫn là quá thiện lương rồi.
Thạch Trung Ngọc nói tiếp.
- Lần này chơi vẫn chưa đã lắm, hay là lại kiếm chỗ nào chơi
thêm lúc nữa nhỉ?
Hắn đảo mắt nhìn xung quanh, nhưng cũng không nhìn thấy công
trình kiến trúc nào có vẻ cao nữa. Với lại chân khí của Thạch Trung
Ngọc cũng không thể có được hiệu quả làm nổ tung giống như đạn đạo
được, nên phá tiếp cũng không thú vị gì.
- Được rồi, bây giờ đi tìm đền Yasukuni thôi, sau đó lại đi tìm
mấy ông Thủ tướng tâm sự nói chuyện mới được, phải trò chuyện xem
vì sao mà đồ lót của Diêm Vương lại không phải là màu đỏ mới
được.
Thạch Trung Ngọc cười ha ha, tiếp tục bay thẳng về phía
trước.
Đền Yasukuni, hắn có ấn tượng rất sâu sắc. Trước kia lúc còn lăn
lộn làm côn đồ, hắn thường xuyên lên mạng xem ảnh chụp đền
Yasukuni, hy vọng một ngày nào đó có thể tự tay san bằng chỗ này
thành bình địa, không ngờ tới hôm nay chính mình còn thể thực hiện
được lý tưởng ấy. Nghĩ tới đây, trong lòng Thạch Trung Ngọc nhịn
không được cảm thấy vô cùng hưng phấn.
Với tốc độ 2 Mach, rất nhanh Thạch Trung Ngọc đã tới đền
Yasukuni.
Đây là chỗ mà Nhật Bản cung phụng tổ tiên, cảnh vật chung quanh
rất ưu mỹ. Giữa lòng thành phố mà vẫn có thể giữ được một quần thể
kiến trúc và phong cảnh như thế này.
- Ha ha, giờ mà có một quả bom cỡ lớn thì tốt rồi!
Thạch Trung Ngọc đứng trên không nhìn bao quát một vòng xung
quanh đền Yasukuni, động tác trong tay không ngừng, một cái viên
cầu được ngưng tụ bằng chân khí xuất hiện trong tay. Hắn không biết
cụ thể việc chế tác bom như thế nào, nhưng mà hắn biết nguyên lý
của việc chế tạo bom mìn, đó chính là độ nén càng lớn, thì sau khi
phát nổ năng lượng cũng càng mạnh.
Thạch Trung Ngọc liền dùng sức nén một đoàn chân khí lớn bằng
cái chậu rửa mặt nén vào, lúc mới bắt đầu còn có chút không thuần
thục. Nhưng mà cũng không biết như thế nào mà chỉ cần qua một lúc
tự nhiên động tác đã trở nên thuần thục hơn rất nhiều và việc đè
nén cũng thuận lợi hơn, giống như việc này trước đây mình đã làm
hàng trăm nghìn lần rồi, chỉ là đã lâu lắm không làm mà thôi, nên
bây giờ sau một hồi gượng gạo khó khăn thì đã tìm lại được xúc
cảm.
Một đoàn chân khí lớn bằng cái chậu rửa mặt trực tiếp bị Thạch
Trung Ngọc ép xuống nhỏ như quả trứng gà, cần phải biết rằng chân
khí không giống với những thứ khác. Bản thân chúng có sự kháng cự
rất mạnh với nhau, nếu không thì Thạch Trung Ngọc cũng sẽ không khó
khăn như vậy mới biết được ngưng tụ dịch thái chân khí. Nhưng mà
sau khi Thạch Trung Ngọc nén đoàn chân khí nhỏ lại bằng như trứng
gà, thì không nén thêm nữa, mặc dù hắn vẫn có thể nén thêm nữa,
nhưng mà nếu đã nén thành trạng thái dịch chân khí rồi mà còn nén
tiếp nữa thì chân khí sẽ biến thành trạng thái cố định. Mặc dù
không biết chân khí ở trạng thái cố định sẽ có hiệu quả gì, nhưng
mà trạng thái cố định sẽ có hình thái cực kỳ ổn định. Lúc thoát ly
khỏi sự khống chế không biết có thể phát nổ hay không thì vẫn không
biết được.
Một quả bom lớn bằng quả trứng gà, bị Thạch Trung Ngọc nhẹ nhàng
ném về phía kiến trúc đã đứng sừng sững hơn 100 năm, tràn đầy vô
số oán khí và sự khuất nhục của người Hoa Hạ.
- Đáng tiếc không có máy quay, nếu không thì có thể quay lại
cảnh này rồi, nếu mà quay được cảnh này chắc chắn sẽ làm cho vô số
người Hoa Hạ sợ hãi thán phục cho mà xem.
Thạch Trung Ngọc có chút tiếc nuối thầm nghĩ.
Nhưng mà hắn làm sao có thể nghĩ được, hành động này của hắn đã
được vệ tinh ghi lại hết thảy.
Phía Hoa Hạ đã sớm đột nhập được vào hệ thống vệ tinh của Nhật
Bản rồi, đột nhập vào hình ảnh vệ tinh mà Temu đang quan sát, kết
quả là phát hiện ra bóng dáng của Thạch Trung Ngọc. Sau đó tiếp tục
dõi theo quá trình từ lúc Thạch Trung Ngọc phá hư tháp Tokyo cho
tới bây giờ.
- Đây quả thực là thần rồi.
- Nhìn hình ảnh Thạch Trung Ngọc đang bay trên không trung, một
vị Thượng tướng nhịn không được cảm thán.
- Hừ, hừ, thằng nhóc thúi này, có chuyện vui như vậy cũng không
mang ta theo cùng.
Ông cụ Cố ở bên cạnh nhìn, trong lòng thì vừa có chút ấm ức lại
vừa có chút vui mừng. Phá huỷ đền Yasukuni, ông cũng đã muốn làm
việc này nhiều năm nay rồi, mặc dù lần này ông không thể tự mình
thực hiện, nhưng nhìn thấy đồ đệ của mình, cháu của mình có thể
thực hiện được ước nguyện của mình, trong lòng ông cũng cảm thấy
rất khuây khoả.