Thạch Trung Ngọc ném quả bom kia xuống, nhưng mà đã quên mất
tính toán sức nặng của quả bom.
Đặc biệt là trên đoạn đường năm sáu trăm mét từ không trung đến
mặt đất nữa, hướng gió thì lúc thế nọ lúc thế kia không cố định.
Làm quả bom trứng gà lúc thì bay hướng họ lúc lại bay hướng khác,
làm cho Thạch Trung Ngọc cũng sốt hết cả ruột.
- Này này, bên trái bên trái, ấy, quá rồi quá rồi, dịch sang
bên phải một chút, dịch sang bên phải một chút!
Thạch Trung Ngọc trong miệng không ngừng lẩm bẩm, mặc dù hướng
gió bất định, nhưng may mà quả bom trứng gà vẫn di chuyển được theo
ý chí của Thạch Trung Ngọc, một lúc sau đã rơi xuống nóc của khu
nhà chính của đền Yasukuni.
- Tiếp theo, chuẩn bị thưởng thức tiết mục đặc sắc thôi nào!
Thạch Trung Ngọc cười xấu xa một tiếng, định cắt đứt khống chế
đối với quả bom trứng gà dưới kia.
- Thạch Trung Ngọc! ! !
Tại một phía khác, có một thân ảnh đột nhiên phóng tới, vừa vọt
về phía Thạch Trung Ngọc, vừa móc ra phi tiêu Ninja bắn về phía
Thạch Trung Ngọc đang đứng trên không trung.
- Ấy này này, có nhất thiết phải kích động như thế không hả.
Thạch Trung Ngọc tùy ý lách người một cái tránh đi phi tiêu bay
nhanh hơn cả tốc độ viên đạn nữa, rồi nhìn về phía người nọ.
- Lại một người Tam hoa tụ đỉnh? Rốt cuộc là Nhật Bản đã làm cái
gì rồi không biết? Nhiều cao thủ Tam hoa tụ đỉnh như vậy?
Thạch Trung Ngọc rất kinh ngạc thì thầm một tiếng, ngay lập tức
buông lỏng khống chế tinh thần đối với quả bom.
- Bùm! ! !
Một tiếng nổ lớn vang lên trên nóc của tòa nhà chính trong đền
Yasukuni, một đoàn sáng màu trắng lập tức nổ tung bao phủ mọi thứ,
đồng thời dùng tốc độ cực nhanh khuếch trương ra bốn phía. Giống
hệt như một sinh vật quỷ dị đang cắn nuốt tất cả mọi thứ xung quanh
vậy. Tất cả những thứ bị ánh sáng trắng bao phủ đến đều bị nghiền
nát thành bụi phấn.
Hôm nay bởi vì sắp nổ ra chiến tranh, cho nên có rất nhiều người
đến đền Yasukuni cầu nguyện, hy vọng chiến tranh thắng lợi. Toàn bộ
đền Yasukuni có thể nói là người ra người vào tấp nập. Đột nhiên bị
nổ tung mãnh liệt như vậy, làm cho những người đến viếng đền đều bị
nổ thành mảnh nhỏ văng tung tóe khắp nơi. Mà nhiệt độ do máu của
những người này ma sát với ánh sáng màu trắng lại làm cho độ ấm của
đoàn chân khí ngay lập tức bị nâng lên càng cao.
- Hiệu quả này, quả nhiên không tệ mà!
Thạch Trung Ngọc nhìn đoàn sáng trắng đang khuếch tán ở phía
dưới, diện tích ước chừng phải bằng một sân bóng cỡ lớn, rất là tán
thưởng. Nếu lại nhiều thêm một chút nữa, không biết mình có thể tạo
thành hiệu quả như vụ nổ hạt nhân hay không ta? Thạch Trung Ngọc
đắc ý thầm nghĩ.
Nhưng mà, hiệu quả của quả bom này của Thạch Trung Ngọc lại xa
xa không chỉ có một chút như vậy. Khi điểm sáng kia khuếch trương
đến cực hạn, hơi rung lên một chút, giống như sắp sụp đổ vậy, lập
tức thu trở về.
Nhìn qua thì tưởng như vậy là đã xong rồi. Nhưng mà trong quá
trình co rút trở về kia, lại sinh ra sự tăng cường nhiệt lượng, cỗ
nhiệt lượng này bị chân khí hạn chế, chỉ có thể bị đè nén không
ngừng, sau đó chuyển đổi trở thành một loại năng lượng khác. Khi
điểm sáng thu lại bằng kích thước của một quả bóng đá, lúc này chân
khí rốt cục không đủ để đè nén năng lượng cường đại của nhiệt lượng
kia nữa.
- Bùm! !
Lại nổ tung mãnh liệt một lần nữa, một đoàn năng lượng lửa màu
đỏ trực tiếp từ quả bóng kia nổ bung ra. Thạch Trung Ngọc còn chưa
kịp phản ứng, lập tức đã có cảm giác như thể mình đang ở giữa mùa
hè nóng nực vậy, nhiệt độ đột ngột tăng cao làm cho thân thể bỗng
nhiên có chút không kịp thích ứng. Cảm giác này vẫn là trong tình
huống Thạch Trung Ngọc thân thể rất cường hãn, nhiệt độ kia ước
chừng phải lên đến mấy nghìn độ, nhiệt độ có thể so với Tiên Hồ
Liệt Diễm cuuar Cơ Như Nguyệt ở trong game rồi.
Ngọn lửa mấy nghìn độ đốt cháy, làm tan chảy, phá hư hết mọi thứ
xung quanh. Dùng đền Yasukuni làm trung tâm, trong vòng phạm vi
3000m lâm vào đại dương lửa mênh mông. Mọi người đột nhiên bị ngọn
lửa bao vây đều không thể có một chút phản ứng nào, lập tức bị
nhiệt độ cao đốt cháy thành tro bụi.
Tất cả mọi thứ, giống hệt như những gì sẽ xảy ra khi ở trong
trung tâm của một vụ nổ hạt nhân.
Vụ nổ hạt nhân, phản ứng nhiệt hạch sinh ra nhiệt độ cao, có thể
còn cao hơn nhiệt độ của mặt trời, lực phá hoại ở khu vực trung tâm
vụ nổ hạt nhân chính là do nhiệt độ cao này gây nên. Mà quả bom này
của Thạch Trung Ngọc lại có lực phá hoại hoàn toàn không khác gì so
với một vụ nổ hạt nhân, nhưng mà điểm khác nhau chính là quả bom
của Thạch Trung Ngọc không có bức xạ hạt nhân, không có ô nhiễm môi
trường. Sau khi phát nổ sẽ không có bức xạ ảnh hưởng đến gen hay
bệnh tật gì, sẽ không biến nơi này thành một Hiroshima hay là
Nagasaki thứ hai. (Hiroshima và Nagasaki là hai thành phố của Nhật
Bản bị Mỹ đánh bom nguyên tử năm 1945)
- Chà chà, thật không ngờ tới nha.
Thạch Trung Ngọc nhìn xung quanh, cảnh tượng phía dưới bây giờ
giống như bị Phong Bạo cấp mười hai thổi qua vậy, một mảnh phế
tích. Cũng có không ít kiến trúc vẫn đang bốc cháy, đầy trời bụi
đất mù mịt.
Vụ nổ này cũng không tạo ra chấn động quá lớn, cũng chỉ có sự
khuếch tán của nhiệt độ mà thôi. Có thể nói, lần này Thạch Trung
Ngọc đã trực tiếp làm cho nhiệt độ bình quân của Nhật Bản tăng lên
tối thiểu 5 độ là ít, làm cho Nhật Bản được trải qua một mùa đông
tương đối ấm áp.
Nếu biết rõ tình huống sẽ như thế này, chắc chắn Thạch Trung
Ngọc sẽ nói.
- Ta cũng chỉ là muốn tốt cho các ngươi mà thôi, vì để cho nhiều
không phải chịu đựng cảnh trời đông giá rét, hi sinh chừng này
người thì cũng có đáng gì đâu.
Mà Temu lúc nhìn thấy cảnh tượng này đã tê liệt ngã ngồi tại
chỗ, hắn không thể tưởng được một thứ nho nhỏ như quả trứng gà lại
có sức phá hoại ghê gớm đến thế, cái này đã tương đương với lực phá
hoại của một vụ nổ hạt nhân rồi. Hơn nữa còn không biết người kia
còn bao nhiêu cái thứ nhỏ bằng quả trứng gà kia nữa, nếu như hắn
còn có thứ uy lực càng lớn hơn nữa, thì hậu quả là không thể lường
được.
Hơn nữa Temu căn bản không thể dùng tội danh sử dụng vũ khí hạt
nhân để kiện hắn ra Liên hiệp quốc. Bởi vì, đến vật kia là cái gì,
Temu cũng không biết. Chẳng lẽ đưa ra báo cáo nói, đối phương dùng
một đồ vật không rõ là gì có kích thước bằng quả trứng gà, tạo
thành vụ nổ có hiệu quả như vụ nổ hạt nhân, yêu cầu Liên hiệp quốc
bắt hắn với tội danh sử dụng vũ khí hạt nhân? Nằm mơ đi.
Mấy lão già phía Liên hiệp quốc chắc chắn sẽ không để ý đến
chuyện này đâu, vụ hạt nhân của Iran còn chưa giải quyết xong đây
này.
- Làm sao bây giờ.
Temu rất là bất đắc dĩ, bây giờ đã đến thời khắc nguy hiểm nhất
rồi, còn có cách nào có thể ngăn cản người này không?
- Chẳng lẽ, vật kia…?
Đột nhiên Temu nhớ tới Thủ tướng nội các thượng nhiệm, trước khi
kết thúc nhiệm kì, đã kéo hắn đến phòng bí mật cố ý nói cho hắn
biết. Bí mật cao cấp nhất của Nhật Bản, vũ khí mạnh nhất. Không đến
lúc diệt quốc thì không cho phép vận dụng. Cái phương pháp sử dụng
vũ khí này là nhiều đời truyền xuống, lúc ấy Temu nghe xong chỉ
cười trừ, những chuyện thần thoại như thế nghe xong đúng là buồn
cười mà.
Nhưng mà hôm nay khi nhìn thấy Thạch Trung Ngọc đại phát thần uy
như vậy, làm cho Temu trong lòng đối với chuyện này cũng tăng thêm
vài phần tin tưởng.
Nghĩ tới đây, Temu lập tức đưa ra quyết định, với lấy điện thoại
gọi cho trợ lý của mình.
- Câu đi thông báo cho 'Mật bộ', nói bọn họ đến phòng ta chờ
ta!
Trợ lý nghe xong có chút sững sờ, hắn không rõ vì sao lúc này
ngài Temu lại muốn triệu tập những người thần bí mà chỉ có Thủ
tướng nội các mới có thể điều động này, nhưng mà vẫn rất nhanh
gật đầu xác nhận.
- Hy vọng chuyện này sẽ là sự thật!
Temu gõ gõ nhóm tay lên tay vịn của ghế, trong lòng cảm thấy
phiền muộn nói không nên lời.
Lúc này, nhiệt độ đã hoàn toàn khuếch tán ra rồi, Thạch Trung
Ngọc rất là kinh ngạc phát hiện tên cường giả Tam hoa tụ đỉnh vừa
phóng tiêu tấn công mình vậy mà vẫn còn sống.
- Chẳng lẽ tên này có vũ khí bí mật gì đó có thể ngăn cản được
nhiệt độ cao như vậy sao?