Người phóng phi tiêu về phía Hướng Thạch Trung Ngọc chính là
Yoshikawa Takeshi, lúc này hắn không kịp thở, móc ra một cái gương
nhỏ giấu trước ngực.
Mặt gương vốn trơn bóng xinh đẹp, bây giờ lại cũ nát như thể bị
chôn dấu mấy ngàn năm rồi.
- May mà có mày, nếu không thì lần này ta chết chắc thôi!
Yoshikawa Takeshi rất là hưng phấn cất kỹ tấm gương, tim đập
nhanh nhìn một lượt mọi thứ đã bị phá hủy xung quanh.
- Tên Thạch Trung Ngọc này thật là mạnh, khó trách ca ca lại bị
chết trong tay của hắn.
- Hả? Ca ca ngươi?
Lúc này Thạch Trung Ngọc cũng đã xuống đến nơi, nghe được câu
nói của Yoshikawa Takeshi thì rất là kinh ngạc, sao tên này lại nói
tiếng phổ thông nhỉ? Với lại ca ca hắn là ai?
- Đúng vậy, ca ca ta! Võ sĩ cường đại nhất và vĩ đại nhất đế
quốc Nhật Bản, Yoshikawa Yasushi!
Yoshikawa Takeshi phẫn hận nhìn bộ mặt rất gợi đòn của Thạch
Trung Ngọc.
- À, ca ca ngươi là Yoshikawa Yasushi hả, vậy ngươi là?
Thạch Trung Ngọc kỳ quái hỏi.
- Yoshikawa Takeshi! Chính là người sắp đánh bại và kết liễu
ngươi!
Yoshikawa Takeshi nói xong, tay trái nắm lấy vỏ đao, tay phải
nắm chặt lấy chuôi đao.
- Yoshikawa Takeshi? Ca ca ngươi gọi Yoshikawa Yasushi? Khỏe
mạnh? Sao lạ thế, đáng nhẽ ra ngươi phải là ca ca mới đúng chứ!
(Yasushi nghĩa là khỏe, Takeshi nghĩa là mạnh. Cũng giống ở VN mình
hay đặt tên con theo các cụm từ gieo vần, khỏe rồi tới mạnh nên
Thạch Trung Ngọc mới thắc mắc)
Thạch Trung Ngọc có chút buồn bực gãi gãi đầu.
- Bớt nói nhảm đi! Xem chiêu của ta đây!
Yoshikawa Takeshi khẽ quát một tiếng, cả người tiến vào một loại
cảnh giới, một cỗ khí thế mạnh mẽ và sắc bén từ trên người hắn bạo
phát ra.
- Bạt Đao Thế?
Thạch Trung Ngọc nhìn thấy động tác kỳ quái này của Yoshikawa
Takeshi, rất là kinh ngạc.
- Không nghờ tới lại có thể nhìn thấy Bạt Đao Thế của Nhật Bản,
thật sự là khiến ta kinh ngạc nha.
Yoshikawa Takeshi lại không lên tiếng, khí thế trên người càng
lúc càng nồng nặc.
- Nhưng mà, Bạt Đao Thế này vốn cũng không phải là của Nhật Bản
các người đâu, mà nguồn gốc vốn là từ Hoa Hạ của chúng ta đấy, hừ,
dám múa rìu qua mắt thợ, ngươi cũng không biết xấu hổ.
Thạch Trung Ngọc vặn mình một cái, từ sau lưng rút ngân đao ra.
Nhưng mà ngân đao được bọc lại bằng một miếng vải không biết là vải
gì, nên nhìn có vẻ không được tự nhiên cho lắm, so sánh với cây đao
hoa lệ trong tay của Yoshikawa Takeshi, quả thực giống như là một
thứ bán trên vỉa hè so với một thứ hàng hiệu đắt đỏ trong trung tâm
thương mại.
Nhưng mà Thạch Trung Ngọc lại lơ đễnh, tay trái nắm lấy phần vải
bọc, tay phải nắm chặt chuôi đao. Khí thế trên người bộc phát ra
mạnh mẽ, gắt gao ngăn chặn khí chất của Yoshikawa Takeshi.
Temu nhìn thấy Yoshikawa Takeshi tự nhiên lại xuất hiện trên màn
hình, lập tức trong lòng lại tràn đầy hy vọng.
- Nhất định phải giết chết hắn!
Trong lòng cũng rất chờ đợi.
- Tam hoa tụ đỉnh?
Ông cụ nhìn vào màn hình, có chút kinh ngạc, qua nhiều năm như
vậy, ông cụ đã sớm luyện được một đôi hoả nhãn kim tinh, chỉ cần
nhìn qua là ông đã biết được thực lực của Yoshikawa Takeshi.
- Sao mà tự nhiên Nhật Bản lại có nhiều cường giả Tam hoa tụ
đỉnh cấp như vậy?"
Hầu như toàn bộ lãnh đạo cấp cao trên toàn thế giới đều tập
trung quan sát trận chiến đấu này. Đại chiến còn chưa bắt đầu, mà
cao thủ Hoa Hạ và Nhật Bản đã bắt đầu chiến đấu rồi.
Mà lúc này phòng ngự của hệ thống vệ tinh của Nhật Bản cũng sớm
đã bị thủng lỗ chỗ rồi, giống như một tấm lưới rách vậy, sao có thể
ngăn cản được những người muốn nhòm ngó được.
Chẳng những là lãnh đạo của các quốc gia, mà ngay cả đám Hacker
nhàn tản cũng nhao nhao xâm nhập vào hệ thống vệ tinh này. Hơn nữa
còn phát trực tiếp cảnh này lên trên mạng, có thể nói, mọi người
trên toàn bộ thế giới đang chú ý tới một màn này. Những người này
đã mạnh đến mức vượt qua giới hạn của người bình thường có thể tiếp
nhận rồi, lần đầu tiên mọi người trên thế giới được chứng kiến cảnh
tượng này.
Dưới khí chất áp bách của Thạch Trung Ngọc, Yoshikawa Takeshi
Khí cảm thấy tim đập càng lúc càng nhanh, đã sắp không thể duy trì
được bất bình cảnh giới nữa rồi. Nếu như không thể duy trì được,
vậy thì những khí chất đã súc tích lâu như vậy cũng sẽ bị đánh vỡ
mất, chiêu còn chưa ra đã chết từ trong trứng nước thì chắc chắn sẽ
bị phản phệ.
Rốt cục, Yoshikawa Takeshi cũng nhịn không được, cắn răng một
cái, nhanh chóng đem võ sĩ đao theo trong vỏ đao rút...ra, dùng sét
đánh không kịp bưng tai xu thế hướng về Thạch Trung Ngọc hoa
tới.
Điểm quan trọng nhất của Bạt Đao Thế chính là một chữ nhanh,
nhanh đến mức làm cho người đối diện cũng không kịp phản ứng. Lập
tức bắn chiêu ra, ra đao nhanh đến mức cho dù là súng ngắm bắn cũng
phải hổ thẹn tốc độ không thể nhanh bằng.
Một đao nhanh đến không tưởng của Yoshikawa Takeshi, hoàn toàn
đã vượt qua tầm nhìn cực hạn của một người bình thường rồi. Một đao
kia, đánh đến người Thạch Trung Ngọc cũng không cần đến 0,01 giây.
0,01 giây này, Yoshikawa Takeshi cũng phản ứng không kịp, hắn cảm
giác mình đã chém ra một đao nhanh nhất từ trước đến giờ rồi. Nhưng
mà, một đao kia, cũng lập tức bị nghiền nát ngay khi tiếp xúc với
một ánh đao màu bạc.
Một thanh đao vô cùng bình thường, giống như cây đao của mấy
người chuyên diễn xiếc trên phố vậy, chắn ngay trước mặt của cây
đao của Yoshikawa Takeshi. Sau đó, cắt cây đao kia đơn giản như cắt
đậu phụ vậy.
- Cái, cái gì?
Yoshikawa Takeshi cũng tự nhiên cảm thấy tay mình nhẹ bẫng đi,
cây đao trong tay mình lập tức biến thành một cây đao gãy. Mũi đao
sắc bén khua trên không trung một vòng, sau đó cắm thẳng xuống mặt
đất khô héo.
- Hừ, tốc độ như vậy mà cũng dám nói mình là Bạt Đao?
Thạch Trung Ngọc bĩu môi khinh thường, cầm ngân đao nâng lên,
nhẹ nhàng thổi phù một cái, lưỡi đao trơn bóng không có một vết
xước nào.
Lúc này Yoshikawa Takeshi mới phát hiện ra quần áo của mình đã
bị chém đứt ra một cái vết rách, trên bụng có một vết thương nhỏ,
máu tươi đang chảy ra ngoài. Yoshikawa Takeshi biết một đao kia của
Thạch Trung Ngọc cũng không có chạm vào người mình, thậm chí là còn
cách mình một khoảng hơn 20cm nữa cơ, nhưng mà chỉ bằng đao phong
sắc bén, đã có thể chém rách quần áo của mình, còn làm cho mình bị
thương chảy máu nữa.
- Một thanh đao thật là sắc bén!
Yoshikawa Takeshi hung hăng nói tiếp.
- Không ngờ đao Thì Vũ của ta cũng không sánh bằng đao của
ngươi.
Ngụ ý chính là Thạch Trung Ngọc cũng chỉ là ỷ vào có vũ khí sắc
bén mới phá được một đao kia của hắn.
- Hừ.
Thạch Trung Ngọc hừ nhẹ một tiếng.
- Thanh đao này, nếu ta nói vào một ngày trước còn chưa được
khai phong, ngươi có tin không?
- Cái gì?
Không có khai phong? Một ngày trước vẫn còn chưa mở phong? Có ý
gì? Yoshikawa Takeshi kinh ngạc kinh hô một tiếng.
- Cây đao này, muốn khai phong thì cần máu của một cường
giả.
Thạch Trung Ngọc cười một tiếng xấu xa.
- Thế cho nên, ca ca ngươi mới chết!
- Ầm
Yoshikawa Takeshi có cảm giác như trong đầu mình có một quả bom
đột nhiên nổ bung vậy, ca ca của mình chẳng lẽ lại chỉ vì cây đao
còn chưa khai phong mà chết hay sao?
- Ngươi tên khốn kiếp này! !
Yoshikawa Takeshi nổi giận gầm lên một tiếng, nắm chặt cây đao
gãy của mình lao về phía Thạch Trung Ngọc.
Thạch Trung Ngọc khẽ cười một tiếng, một cây đao gãy mà còn muốn
giết ta? Nằm mơ đi? Nhưng mà, rất nhanh Thạch Trung Ngọc đã cảm
giác được có chỗ không bình thường, lúc cây đao kia cách mình một
đoạn khoảng nửa mét, đã cảm nhận được một cỗ khí tức mạnh mẽ bén
nhọn đang lao về phía cơ thể mình, một cây đao bị gãy đã mất đi
nhuệ khí sao lại còn có thể tỏa ra khí thế mạnh mẽ đến như thế?
Tập trung nhìn vào cây đao bị gãy kia, vậy mà xuất hiện một
cãi mũi đao như có như không ẩn hiện. Đao này lại có thể hư hóa ra
một cái mũi đao! Thật là quỷ dị? !