Đao Thì Vũ, là cây đao được chế tạo ra vào thời kỳ chiến quốc
của Nhật Bản , được chế tạo cùng lúc với Shodai Muramasa, nhưng mà
ở thời đại kia có tên tuổi yêu đao của Muramasa lan xa, cho nên
danh khí của đao Thì Vũ cũng bị áp chế đi nhiều, không có tiếng tăm
gì. Nhưng mà cây đao này sắc bén và uy lực cũng không thua Shodai
Muramasa.
Muramasa, danh khí là yêu đao, có thể phản phệ làm cho ký chủ
biến thành yêu ma. Còn đao Thì Vũ thì lại có đặc điểm là quỷ dị và
sắc bén, vốn dĩ đao Thì Vũ chỉ là một cỗ đao khí, không là một
thanh đao thật thể. Đao khí sắc bén đủ để khiến cho bất luận loại
phòng ngự nào ở trước mặt nó cũng như là một tờ giấy trắng mà thôi,
bởi vì không có thật thể, cho nên cây đao này căn bản không sợ bị
tổn hại.
Ngân đao trong tay Thạch Trung Ngọc bất phàm, cho nên mới không
bị Thì Vũ chặt đứt, ngược lại còn chặt đứt được thân đao Thì Vũ.
Nhưng mà cỗ đao khí này vẫn không tiêu tan, nên vẫn không bị ngân
đao tổn thương.
Khi nhìn thấy lưỡi đao quỷ dị này, Thạch Trung Ngọc mới có chút
bất ngờ và thấy kỳ quái. Nhưng mà, phản ứng của Thạch Trung Ngọc
vẫn là rất nhanh, mặc dù lúc nào hắn cũng mạng dáng vẻ cà lơ phất
phơ, nhưng mà vào thời khắc mấu chốt, những lúc nguy hiểm đến tính
mạng, thì phản xạ bản năng mãnh liệt đã giúp hắn đưa ra lựa chọn
chính xác.
Nhanh nhẹn vặn mình một cái, khó khăn lắm mới tránh thoát được
đao phong sắc bén. Đao khí chưa tới đao phong đã tới trước, điều
này đã đủ để nói lên mức độ sắc bén của cây đao này.
Thấy một đao không thành, Yoshikawa Takeshi xoay thân đao,
nghiêng người chém tiếp về phía Thạch Trung Ngọc. Lần này đương
nhiên là Thạch Trung Ngọc đâu có ngốc mà đứng yên cho hắn chém
trúng, vừa nãy thất thần một chút nhưng rất nhanh đã khôi phục lại
rồi, dưới chân vừa dùng sức, trực tiếp nhảy tới đỉnh đầu của
Yoshikawa Takeshi, tay cầm trường đao hung hăng chém xuống một
phát.
- Lực Phách Hoa Sơn!
Lần này hắn dùng cách thức vận chuyển kỹ năng trong trò chơi,
ngân đao mang theo lực lượng của vạn quân, đến cả một ngọn núi đều
bị nó bổ ra được, chứ đừng nói chi là Yoshikawa Takeshi chỉ có một
ít ỏi chân khí hộ thể.
Một đao từ đầu đánh xuống, thẳng tắp chém Yoshikawa Takeshi
thành hai nửa, một đoàn máu tươi nóng hầm hập phun ra, bị chân khí
hộ thể của Thạch Trung Ngọc ngăn lại rồi.
- Ồ.
Thạch Trung Ngọc kinh ngạc kêu lên một tiếng, vừa nãy lúc chém
xuống, hắn cảm nhận được có một chút trở ngại, không biết là vật
gì. Cúi xuống tìm tòi trên người của Yoshikawa Takeshi, rất nhanh
đã tìm được thứ vừa nãy ngăn cản lực lượng của mình. Chính là một
chiếc gương cũ nát.
Cái này giống như miếng hộ tâm vậy, hình như được Yoshikawa
Takeshi đeo trên cổ thì phải, hắn thì đã bị Thạch Trung Ngọc một
đao bổ đôi ra rồi, nhưng mà tấm gương lại là vẫn nguyên vẹn không
hề hấn gì, không bị xây xước chút nào luôn.
Máu của Yoshikawa Takeshi dính lên mặt gương, lại không có chút
cảm giác không sạch sẽ nào, Thạch Trung Ngọc vừa cầm lấy tấm gương,
những giọt máu tươi kia lập tức từ trên mặt kính rơi xuống mặt
đất.
- Bát Xích?
Sau lưng tấm gương có khắc hai chữ thể Triện thật nhỏ, Thạch
Trung Ngọc cố hết sức nhìn một lúc lâu mới có thể nhận ra được là
hai chữ này.
- Kính Bát Xích? !
Nhớ tới cái tên này, Thạch Trung Ngọc lập tức kinh hô một tiếng,
đây chính là đồ vật tiếng tăm lừng lẫy từng được nhắc đến trong
lịch sử mà. Năm đó Tần Thủy Hoàng sai Từ Phúc Đông Độ đi tìm thuốc
trường sinh bất lão cho mình, cũng ban cho Từ Phúc ba pháp khí hộ
thân. Kính Bát Xích, ngọc Câu Quỳnh, kiếm Thiên Tòng Vân.
Không ngờ được miếng hộ tâm trên người tên Yoshikawa Takeshi này
vậy mà lại là kính Bát Xích, điều này thật sự là làm cho Thạch
Trung Ngọc cảm thấy vô cùng ngoài ý muốn. Chẳng trách khi nãy với
nhiệt độ cực nóng của vụ nổ kia cũng không làm cho Yoshikawa
Takeshi bị thương tổn chút nào, đoán chừng là nhờ kính Bát Xích
Kính này đây.
- Nhưng mà, thằng này có phải bị ngốc không? Hình như công năng
của kính Bát Xích không phải là dùng để phòng ngự mà? Tên này vậy
mà lại coi nó như miếng hộ tâm để dùng? !
Thạch Trung Ngọc rất là kinh ngạc nói, nhưng mà chiến lợi phẩm
này cũng rất là hữu dụng, chiến lợi phẩm rất cường đại đấy, Thạch
Trung Ngọc vẫn rất vui vẻ thu nhận.
Trước kia Thạch Trung Ngọc có xem qua một cuốn sách cổ, trong đó
có ghi chú rõ ràng tác dụng của cả ba pháp khí này. Kính Bát Xích
chủ yếu dùng để hạn chế tinh thần của kẻ địch, thậm chí có thể
phong ấn kẻ địch cường đại được. Ngọc Câu Quỳnh có thể kết nối Âm
Dương, có thể triệu hoán ác quỷ đến từ âm phủ. Còn kiếm Thiên Tòng
Vân thì dùng cho giết chóc, chiến đấu.
Nhưng mà, kính Bát Xích này nhìn qua cũng rất giống hình dáng
của một miếng hộ tâm, cũng mang theo một chút tác dụng phòng ngự.
Nhưng mà tên ngốc này dùng nó để làm miếng hộ tâm thì chẳng khác
nào là mang voi đi kéo cày cả, đúng là phí của trời mà.
- Nhưng mà, cái đồ chơi này phải dùng như thế nào đây?
Thạch Trung Ngọc thầm nghĩ.
- Được rồi, vẫn là đợi đến lúc về rồi hỏi Trương Vô Kị tiền bối
đi, ha ha, dù sao thì mình cũng còn rất nhiều vấn đề cần phải hỏi
hắn.
Cất kính Bát Xích đi, Thạch Trung Ngọc khẽ ngân nga huýt sáo,
không hề để ý cảnh tượng máu tươi đầy đất mình vừa gây ra, nhẹ
nhàng huyễn hóa ra hệ thống phi hành của mình rồi bay thẳng tắp lên
trời.
- Cứ như vậy đã thất bại rồi sao? !
Temu chứng kiến Yoshikawa Takeshi bị Thạch Trung Ngọc dùng một
đao chém thành hai khúc, trong lòng lập tức nguội lạnh một nửa. Cao
thủ mạnh nhất của Nhật Bản cũng chỉ qua được một chiêu dưới đao của
người này, lần này, chẳng lẽ Nhật Bản thật sự muốn diệt vong rồi
sao?
- Cái thằng bé này.
Ông cụ Cơ thì lại thấy cười to, mặc dù ông không biết vì sao mà
tự nhiên Nhật Bản lại xuất hiện thêm một tên cường giả cấp Tam hoa
tụ đỉnh nữa, nhưng nhìn thấy biểu hiện vừa nãy của Thạch Trung Ngọc
đã làm cho ông cảm thấy vô cùng vui sướng. Lần này đã làm cho cả
thế giới nhìn thấy sự hùng vĩ, mạnh mẽ của Hoa Hạ, chỉ sợ đám người
kia khi nhìn thấy tình cảnh này thì đêm nay cũng ngủ không yên cho
mà xem.
Chỉ cần nghĩ tới hình ảnh bọn họ buổi tối trằn trọc sầu mi khổ
kiểm, là ông cụ Cơ lại cười càng vui vẻ hơn nữa. Và ở trong gian
phòng cũng không phải chỉ có mình ông cụ Cơ là cười khoái chí, Trần
lão, Thái lão, và mấy vị thường ủy, các Thượng tướng cũng đều lộ ra
vẻ tươi cười đắc ý, cứ như thể người vừa đánh chết Yoshikawa
Takeshi chính là bọn họ vậy.
Còn việc Thạch Trung Ngọc giết người, ha ha, bây giờ đã không
coi là phạm pháp nữa rồi, giết người Nhật không tính là phạm pháp,
ngược lại còn là người có công nữa. Lần này, giết rất tốt, giết rất
đẹp.
Bên này nói cười vui vẻ, bên kia thì các vị lãnh đạo của các
quốc gia khác lại là khuôn mặt u sầu.
Với tốc độ của Thạch Trung Ngọc và Yoshikawa Takeshi, thì bằng
đôi mắt bình thường của bọn họ căn bản là không thể nhìn rõ được,
nên chỉ có thể nhìn thấy bóng người lóe lên, Yoshikawa Takeshi bỗng
nhúc nhích một cái, sau đó Thạch Trung Ngọc lại đột nhiên xuất hiện
ở đỉnh đầu của Yoshikawa Takeshi, một đao đã chém hắn thành hai
khúc. Đám người này đã căng mắt ra nhìn rồi, nhưng mà vẫn không
nhìn thấy gì, nên chỉ có thể lưu lại đoạn video này rồi làm chậm để
xem lại mà thôi.
Kết quả, bọn họ phải làm chậm đi 16 lần mới miễn cưỡng thấy rõ
động tác của hai người, con số này làm cho các vị lãnh đạo càng
là hít sâu một hơi, sợ hãi không nói thành lời.
Choáng rồi, đây mà còn là người sao. Thậm chí có mấy nước còn
phải làm chậm đến tầm 44 lần, thì lúc này tốc độ của Thạch Trung
Ngọc mới giống như động tác của người bình thường, cái này càng làm
cho những người kia cảm thấy không thể bình tĩnh được.
Cường giả Tiên thiên của nước mình căn bản không thể tổn thương
nổi người này, tổn thương không nổi.
- Bây giờ làm gì nữa đây nhỉ?
Thạch Trung Ngọc vừa bay trên không trung vừa ngoáy ngoáy cái
mũi, sau đó có chút chán ghét nhìn lên bầu trời. Chỗ đó truyền đến
một cảm giác như thể mình đang bị theo dõi rất mãnh liệt. Lúc trước
thì chỉ loáng thoáng cảm thấy lúc có lúc không, nhưng mà đến lúc
mình cho nổ đền Yasukuni, thì cái cảm giác bị theo dõi này lại càng
mãnh liệt hơn, việc này làm cho Thạch Trung Ngọc rất là mất kiên
nhẫn, và cực kỳ khó chịu.
Động tác của mình đều bị người khác nhìn thấy hết, mà mình lại
không nhìn thấy người kia, có thể không làm cho hắn bực bội
sao?
- Được rồi, các ngươi nên cầu nguyện là giá của cái vệ tinh này
rất rẻ đi.
Thạch Trung Ngọc hừ nhẹ một tiếng, trong tay dần dần xuất hiện
một chấm sáng màu trắng.