-Thằng nhóc này, cháu lại muốn làm trò gì vậy? Lại định phá
phách, làm ầm ĩ ở Tokyo à? - Ông lão có vẻ lạ lùng nhìn Thạch Trung
Ngọc và nói. Lúc này, Thạch Trung Ngọc vừa mới rời khỏi đền
Yasukuni, bao quanh là khu phố sầm uất của Tokyo. Hành động lúc này
của anh như thể anh vừa mới ném bom hòng phá hủy ngôi đền này
vậy.
-Wow! Sóng cảm quang đang di chuyển kìa. - Thạch Trung Ngọc giơ
chân khí trong lòng bàn tay mình lên, trên bề mặt viên chân khí vốn
đang được nén tại cực độ bỗng nhiên nổ ra 1 cái lỗ nhỏ, đi qua
đường ống dẫn mà Thạch Trung Ngọc tạo ra bằng cục chân khí đó,
giống như một khẩu pháo laser năng lượng, trực tiếp hướng thẳng lên
trời bay đi mất.
Hàm lượng năng lượng trong viên chân khí này còn lớn hơn cục
chân khí mà làm nổ đền Yasukuni rất nhiều lần. Nó bị nén đến cực
độ, rồi sau đó thông qua đường ống dẫn, bị ngưng tụ, ép chặt cuối
cùng bắn mạnh ra ngoài theo đường xoắn ốc. Dường như chỉ trong vòng
1 tíc tắc đã bay xa với vận tốc hơn 1000 km/s. Âm thanh dữ dội gây
chấn động mạnh đến toàn bộ các khu vực xung quanh, khiến cho tất cả
các khung cửa kính bên ngoài những tòa nhà cao tầng gần đó ngay lập
tức trở nên vỡ vụn. Cảnh tượng ngoạn mục đó không thua kém gì một
bộ phim bom tấn Hollywood có độ phân giải cao.
Nhờ có phương pháp xoắn ốc, sức cản không khí đã được giảm nhiều
và không còn lớn như trước nữa, tốc độ bay lên của viên chân khí
càng trở nên nhanh hơn.
Sau khi lão Cơ nhìn thấy một đốm trắng nhỏ xuất hiện trong lòng
bàn tay Thạch Trung Ngọc, Thạch Trung Ngọc nhìn ông với mỉm
cười.
-Tình hình thế nào rồi? - Lão Cơ ngạc nhiên hỏi - Lẽ nào bị kẹt
máy rồi?
- Làm gì có chuyện đó? Đây là siêu máy tính mà chúng tôi đã
nghiên cứu trong suốt mấy năm trời. Sao có thể có mắc những lỗi cấp
thấp như kẹt máy được, đã vậy đây còn chỉ là xem hình ảnh thông qua
vệ tinh của các quốc gia khác nữa.- Kỹ sư điều khiển máy tính ngồi
bên cạnh ngay lập tức phản bác lại. Chiếc máy tính này đã tốn bao
nhiêu công sức và tâm huyết của anh, giờ đây nó như sinh mệnh của
anh vậy.
-Thôi được rồi. - Ông lão tiếp tục nhìn vào bức ảnh trên đó,
nhưng nụ cười trên khóe miệng của Thạch Trung Ngọc như thể đóng
băng, từ trong ánh mắt anh ta lóe lên 1 tia sáng như thể đang mong
chờ điều gì đó.
-Thằng nhóc này đang làm gì vậy? - Ông lão bắt đầu cảm thấy hơi
hoang mang.
Tuy nhiên, rất nhanh sau đó, toàn bộ màn hình đã trở thành một
mảnh trắng trắng .
-Ừm, đây không phải là bị kẹt máy sao? Nghe vẻ bị hỏng rất
nghiêm trọng đó. - Ông lão nheo nheo mắt.
-Sao có thể như vậy được!- Người kỹ sư khi nãy kêu lên thảng
thốt
-Không có gì là không thể cả! Các thiết bị công nghệ cao dù có
tinh vi đến đâu đi chăng nữa, bị hỏng cũng là chuyện bình thường
mà. - Lão Cơ nhẹ nhàng ngoáy ngoáy lỗ tai -Ti vi nhà ta cũng vậy
đó, thi thoảng lại có vấn đề, không dùng được.
-Chiếc vệ tinh này sao có thể bị hỏng được chứ ! Chuyện này ...
chuyện này sao lại có thể dễ dàng đến như vậy ! - Người kỹ sư phớt
lờ lời nói của ông cụ, vẫn tiếp tục kêu lên thảm thiết.
-Cái gì cơ? - Ông lão trợn tròn mắt ngạc nhiên, vệ tinh bị hỏng
rồi? Chẳng lẽ ông đã sai rồi sao?
Người kỹ sư gõ gõ vào máy tính vài lần, chẳng mấy chốc màn hình
đã hiện lên.
-Chuyện này... - Ông lão sờ sờ mũi, trong lòng cảm thấy vô cùng
xấu hổ. Trong lòng thầm nguyền rủa, hòn đá nhỏ chết tiệt này đã
khiến ông mất mặt như vậy, thật là đáng ghét quá đi mất.
Nhưng Thạch Trung Ngọc lại cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Ngay sau
khi viên chân khi kia bắn lên, trong lòng anh liền nảy ra 1 linh
cảm, giống như thể anh ta đã đánh một cái gì đó. Sau đó, cảm giác
bị nhìn trộm ngay lập tức liền biến mất,
-Ồ, được đó, xem ra trực giác của tôi rất nhạy cảm nha. - Thạch
Trung Ngọc mỉm cười hạnh phúc.
Vệ tinh này đã cách mặt đất khoảng 36.000 km, có thể nói là đã
vượt quá cả tầng khí quyển rồi. Thạch Trung Ngọc trực tiếp phát nổ
ở khoảng cách xa như vậy và có thể đâm vào vệ tinh dài và rộng tới
hàng chục mét. Thật là đáng sợ.
Điều này hoàn toàn không kém gì việc sử dụng một khẩu súng
trường bình thường cỡ lớn 38 để bắn một sợi lông cách đó hai km.
Đúng là mèo mù vớ được cá rán.
- Khốn kiếp! - Thấy những bông hoa trên màn hình, Thiết Mộc gầm
lên 1 tiếng đầy giận dữ, bước đến cửa phòng, đạp cửa và hét lên:
-Thứ Diệp! Những người đó vẫn chưa đến sao?
-A, Thiết Mộc đại nhân, bon họ đang trên đường tới đây rồi ạ!-
Thứ Diệp lật đật chạy tới khom lưng cúi đầu vâng dạ
-Thiết Mộc đại nhân, sao ngài lại sốt ruột như vậy?- Hiếm khi
nào mới thấy mặt Thiết Mộc u ám như thế này, như thể có ai đó cướp
hết sạch tài sản của nhà hắn đi mất vậy.
- Khốn kiếp! Bảo bọn chúng nhanh cái chân lên! Ta không thể đợi
được nữa!- Thiết Mộc quay người lại bước vào phòng, hùng hổ đóng
sầm cửa lại.
- Rõ ạ.- Thứ Diệp lau mồ hôi lạnh trên trán mình. Vừa nãy, Thiết
Mộc mang lại cho anh áp lực rất lớn, khiến anh cảm thấy trái tim
mình như thể sắp ngừng đập. - Không biết chuyện gì đã xảy ra mà có
thể khiến Thiết Mộc đại nhân tức giận đến vậy.
Hành động khi nãy của Thạch Trung Ngọc đã khiến cho người dân ở
các quốc gia khác cảm thấy vô cùng kinh ngạc. Ba mươi sáu ngàn cây
số, đó nghĩa là gì? Nghĩa là Thạch Trung Ngọc chỉ cần đứng yên trên
mặt đất là có thể đánh tới tất cả mọi người ở bất kỳ đâu trên trái
đất. Những vị lãnh đạo khi nãy mặt mày vẫn còn cau có ủ rũ thì giờ
đây đều đang kinh hồn bạt vía. Có vẻ giờ đây, dường như không có
một nơi nào an toàn tuyệt đối cả. Nhất định phải tìm được một nơi
an toàn để lánh nạn. Nếu không, bản thân biến mất lúc nào không
biết, như vậy thì thật là đáng tiếc.
-Hôm nay tâm trạng tôi thực sự rất tốt. -Thạch Trung Ngọc ngân
nga một giai điệu nhỏ, khi đang bay trên bầu trời Tokyo. Chẳng bao
lâu nữa thành phố xinh đẹp này sẽ được đón nhận lễ rửa tội của
chiến tranh thôi.
-Hủy diệt thực sự là một điều khiên con người ta cảm thấy rất
hạnh phúc, đặc biệt là sự phá hủy của những thứ đẹp đẽ này.- Thạch
Trung Ngọc nhìn xuống đám đông nhộn nhịp người qua kẻ lại. Anh đã ở
cách đền Yasukuni một khoảng khá xa rồi. Vụ nổ khi nãy hoàn toàn
không ảnh hưởng gì đến nơi này, vả lại chỉ diên ra mất hơn một
phút, người dân ở đây hoàn toàn không bị một chút ảnh hưởng nào cả.
Cùng lắm nó chỉ như một trận gió nóng thổi qua, khiến mọi người
kinh ngạc một chút mà thôi.
-Có điều, từ khi nào mà tôi trở nên thích phá hoại mọi thứ như
này nhỉ?- Thạch Trung Ngọc vô cùng kinh ngạc - Lẽ nào thật sự là do
tính quỷ trong người mình gây ra? làm bất cứ điều gì mình muốn làm,
không để cho bất cứ thứ gì trên trái đất này có thể trói buộc được
mình?
-Thôi kệ nó đi, miễn là bản thân cảm thấy hạnh phúc vui vẻ về
việc đó là được rồi. À đúng rồi, kính bát quái đã ở trong tay chúng
ta rồi, vậy Câu Quỳnh Ngọc và Thiên Tòng Vân chắc cũng ở đây nhỉ.
Vậy thì câu chuyện về mười thanh kiếm nổi tiếng của Hoa Hạ ắt hẳn
là thật rồi. Hiên Viên Hạ Vũ kiếm, Xích Tiêu kiếm, Thất Tinh Long
Uyên, Trạm Lư, Can Tương bảo kiếm. - Chỉ nghĩ đến những cái tên này
thôi, trong lòng Thạch Trung Ngọc tràn đầy đam mê cùng phấn
khích.
Những thanh kiếm nổi tiếng với cái tên được truyền lại trong
dòng sông dài của lịch sử đã khiến vô số người ngưỡng mộ và mong
chờ.
-Không biết nó có gì khác biệt so với con dao bạc của mình nhỉ?
Cái nào sẽ lợi hại hơn đây?- Thạch Trung Ngọc cũng ngày càng hài
lòng hơn với con dao bạc của mình. Rồi lại nhìn vào Thời Vũ đao mà
anh nhặt được từ cơ thể của Yoshikawa Ken.
Hào quang của thanh kiếm sắc bén ngưng tụ và không tiêu tan. Mặc
dù không có đầu, nhưng hào quang của thanh kiếm sắc bén thậm chí
còn dữ dội hơn.
Thạch Trung Ngọc không biết liệu cơ thể anh ta có thể chịu được
1 đao này hay không, ước tính rằng sẽ có thêm một lỗ hổng trên cơ
thể anh ta. Điều này bây giờ anh cũng không dám nghĩ tới