- Thứ này, giữ lại sau này làm vũ khí sử dụng cũng ổn phết
đấy.
Thạch Trung Ngọc cầm đao Thì Vũ trỏng tay, nhưng mà lại có chút
không biết nên làm thế nào thì tốt. Cây đao này có đao khí quá sắc
bén nên không có thứ gì có thể chưa đựng được nó cả.
- A nhớ ra rồi, là cái vỏ đao kia!
Thạch Trung Ngọc đột nhiên nhớ đến cái vỏ đao mà Yoshikawa
Takeshi dùng để cất đao Thì Vũ, cảm thấy vui vẻ, lập tức xoay người
quay trở lại đền Yasukuni.
Lúc này đây đền Yasukuni đã biến thành hỏa diệm sơn rồi. Nhiệt
độ nóng bỏng làm cho xung quanh bị thiêu đốt bắt đầu xuất hiện tình
trạng tinh thể hóa, giống như một công trình làm bằng thủy tinh
vậy. Những tòa nhà được xây dựng bằng gỗ cũ kỹ này bị thiêu đốt
cháy hừng hực. Sau khi nhiệt độ bắt đầu giảm xuống, một vài người
may mắn còn sống sót bắt đầu rục rịch chạy về phía này.
Vụ nổ vang trời đột nhiên xảy ra và nhiệt độ quá cao làm cho bọn
họ cho rằng trong đền thờ xuất hiện bảo vật gì đó hoặc là cho rằng
có vị thần linh nào giáng xuống, trong thời kỳ chiến tranh như thế
này, những sự việc mẫn cảm như thế này chính là những việc mà bọn
họ quan tâm nhất.
- Thật là, có nhất thiết phải kích động như thế không.
Thạch Trung Ngọc lắc đầu, đi đến bên cạnh thi thể của Yoshikawa
Takeshi. Cái vỏ đao kia bị rơi xuống một chỗ cách đó không xa,
trong lòng Thạch Trung Ngọc cực kỳ vui vẻ, liền đi tới nhặt vỏ đao
lên.
Lưỡi đao Thì Vũ sắc bén kia vừa chui vào trong vỏ đao, đao khí
lại không hề tạo ra nửa điểm tổn thương đối với vỏ đao, hiển nhiên
vỏ đao này được thiết kế đặc biệt cho đao Thì Vũ, cũng không biết
là dùng vật liệu gì để chế tạo.
- Ồ.
Cất đao Thì Vũ đi, đột nhiên Thạch Trung Ngọc cảm thấy từ khu
vực đền Yasukuni truyền đến một hồi chấn động linh khí rất mạnh,
một cổ uy áp mạnh mẽ khuếch tán ra bốn phía.
- Lạ thật, chẳng lẽ lại có đồ vật gì đó xuất hiện?
Thạch Trung Ngọc gãi gãi đầu, đi về kia uy áp phát ra.
Đền Yasukuni là nơi mà Nhật Bản thờ phụng các anh hùng dân tộc
từ thời kỳ chiến quốc đến nay, nhưng mà trong đó đại bộ phận chính
là những quân nhân tử trận hoặc bị phán tử hình trong chiến tranh
với Hoa Hạ. Đương nhiên, di vật hay vài thứ đồ gì đó của những
người nọ, đại bộ phận cũng sẽ được đặt trong phòng kỉ vật của đền
Yasukuni hoặc là được đặt bên cạnh tro cốt của bọn hắn. Trong số đó
có xuất hiện loại bảo vật nào đó cũng là rất có khả năng đấy.
Đi về phía kia, dọc đường đi ngọn lửa đã thiêu rụi mọi thứ trong
đền thờ rồi, bây giờ nhìn không rõ hình dáng của chúng nữa.
Nhưng mà, rất nhanh Thạch Trung Ngọc đã phát hiện ra một chỗ kỳ
quái.
Một tòa nhà nhỏ cao ba tầng, nói kỳ quái bởi vì tòa lầu này toàn
làm bằng gỗ, những mà sau khi đợt nhiệt cao kia qua đi, lại vẫn
không bị bốc cháy. Trong khu vực đền thờ này hầu như tất cả đều đã
bị thiêu rụi hết, lại xuất hiện một tòa lầu nhỏ bằng gỗ lại vẫn
nguyên vẹn không hề hấn gì như vậy, làm sao có thể không cảm thấy
kinh ngạc cho được.
Mà cái uy áp nồng hậu dày đặc kia cũng là từ trong tòa lầu nhỏ
này truyền ra, càng làm cho tòa nhà này tràn đầy thần bí.
- Nhật Bản nơi này, lúc nào cũng thích thần thần bí bí, dấu dấu
giếm giếm.
Thạch Trung Ngọc đưa tay lên ngoáy ngoáy cái mũi.
- Tự xuất hiện đi, chẳng lẽ còn muốn ta mời ngươi ra sao?
Nhưng mà bốn phía vẫn không có động tĩnh gì, chỉ có tiếng lửa
cháy lạch tạch vang lên.
Thạch Trung Ngọc hừ lạnh một tiếng, tiện tay nhặt một hòn đá
dưới đất lên, bắn đi một phát. Hòn đá kia ngay lập tức giống như
một viên đạn bắn về một khoảng trống bên cạnh cách đó không xa.
Chỗ kia thấy Thạch Trung Ngọc phát chiêu, đột nhiên bỗng nhúc
nhích, thật giống như trên mặt nước xuất hiện một gợn sóng. Sau đó,
một người mặc trang phục Ninja màu đen xuất hiện giữa không trung,
cây đao trong tay chém mạnh một phát, muốn chém nát hòn đá mà Thạch
Trung Ngọc bắn tới. Thứ nhất là muốn triệt tiêu công kích lần này,
thứ hai là muốn làm cho mình tăng thêm một chút khí chất, làm cho
Thạch Trung Ngọc biết thực lực của mình mạnh mẽ như thế nào.
Nhưng mà hòn đá do Thạch Trung Ngọc bắn ra làm sao có thể cản
lại dễ dàng như vậy được cơ chứ, hơn nữa tên nhóc con này lại còn
dùng vũ khí của một người bình thường nữa chứ?
Thanh đao của tên Ninja kia vừa mới tiếp xúc đến hòn đá, thì
ngay lập tức một hòn đá bình thường lại biến thành một quả bom,
‘Bùm’ một tiếng nổ bung.
Tên Ninja kia làm sao có thể lường trước được sẽ xuất hiện tình
huống như thế này, hắn rõ ràng nhìn thấy Thạch Trung Ngọc chẳng qua
chỉ là nhặt một hòn đá bình thường trên mặt đất lên mà thôi, hắn
cũng không ngờ sẽ biến thành như thế này, lúc trước hắn chỉ nghĩ là
hòn đá này cùng lắm thì lực đạo mạnh một chút mà thôi. Vậy mà hòn
đá lại có lực lượng giống như một quả bom vậy, tên Ninja yếu ớt còn
chưa đạt tới Tiên thiên, dưới áp lực nổ tung của quả bom ‘đá’, thân
thể ngay lập tức bị chia năm xẻ bảy.
- Nhóc con, thế mà cũng muốn đi đánh lén?
Thạch Trung Ngọc khinh thường lắc đầu, tiếp tục đi về phìa
tòa nhà nhỏ kia.
Hắn muốn nhìn thử xem ở bên trong có bảo vật gì, nếu ngọc Câu
Quỳnh, hay là kiếm Thiên Tòng Vân ở chỗ này thì càng tốt, miễn cho
hắn lại phải mất công đi tìm mấy thứ đó.
- Ồ?
Thạch Trung Ngọc vừa mới đi tới trước tòa lầu, đột nhiên cảm
giác được một cỗ tử khí. Một cỗ khí tức tử vong nồng đậm, giống như
đến từ Cửu U Chi Địa vậy, cái khí tức này làm cho con người nhịn
không được sởn hết cả gai ốc. Cho dù là cường giả như Thạch Trung
Ngọc, trong lòng cũng nhịn không được mà run lên. Đây không phải do
sợ hãi. Mà là bản tính của một người sống chính là vô cùng chán
ghét với loại khí tức tử vong này.
- Khặc khặ-x-xxxxx không ngờ vậy mà ngươi lại dám đi tới
đây!
Một tiếng cười lạnh lẽo vang lên từ trong căn lầu, giọng điệu
này khá giống với giọng của Lão Quỷ, đều là làm cho người nghe cảm
thấy một loại lạnh lẽo, mang theo khí tức tử vong.
- Lại là con chuột nào đang ẩn nấp mà lại dấu đầu lộ đuôi ở đằng
kia?
Thạch Trung Ngọc ngoáy ngoáy cái mũi, rất khinh thường nói.
- Khặc khặ-x-xxxxx, con chuột? Ta sẽ cho ngươi biết hậu quả của
việc khinh địch là như thế nào!
Giọng nói mang theo chút tức giận.
- Đi đi, Dịch Quỷ của ta!
Người nọ vừa dứt lời, trong căn nhà đột nhiên có quỷ quái đầy
khí tức âm lãnh lao ra. Nguyên một đám mặt xanh nanh vàng, quỷ khóc
thần gào, nếu như là người bình thường nhìn thấy, đoán chừng sẽ bị
dọa sợ chết khiếp. Nhưng mà Thạch Trung Ngọc nhìn thấy những thứ
này, thì lại càng thêm khinh thường.
Những thứ này mặc dù nhìn rất dọa người, nhưng mà thực lực cũng
chỉ mạnh hơn người bình thường một chút xíu mà thôi, cũng chỉ bằng
với những bộ đội tinh anh, bộ đội đặc chủng được huấn luyện đặc
biệt mà thôi. Những cái gì mà vẫn chưa đạt tới Tiên thiên thì Thạch
Trung Ngọc cũng chẳng thèm nhìn lấy một cái. Tam hoa tụ đỉnh mà hắn
còn giết được bốn người rồi nữa là, những thứ quái đản này thì tính
là cái thá gì cơ chứ.
- Từ đâu tới thì cút về lại chỗ đó đi.
Thạch Trung Ngọc vung tay lên, một đoàn chân nguyên phóng ra.
Thiên địa linh khí được chuyển đổi từ chân nguyên chính là khắc
tinh của đám quỷ quái này. Chỗ bọn chúng sống hoàn toàn trái ngược
với cái thế giới này, bây giờ bọn chúng tới đây, thiên địa linh khí
ẩn chứa một loại loại thuộc tính năng lượng sẽ tạo thành rất lớn
hạn chế đối với bọn chúng. Đây là nguyên nhân dẫn đến việc thiên
địa ít linh khí, nếu mà thiên địa linh khí càng nhiều, ngưng tụ trở
thành chân khí, thì đối với mấy thứ quỷ quái này sẽ giống như là
axit vậy.
Một đoàn chân khí đánh ra, những quỷ quái kia ngay tức khắc như
nước bị đun sôi, biến thành một đoàn khói rồi biến mất không còn
tung tích.
- Dăm ba cái trò mèo.
Thạch Trung Ngọc càng thêm khinh thường nhếch môi cười một
cái.
- Khốn kiếp!
Trong căn nhà vang lên một tiếng gào thét phẫn nộ.
- Quỷ vương nghe lệnh!
Vừa mới nói xong, năm con quỷ quái màu đen to lớn như là núi
thịt từ cửa đi ra. Những gương mặt dữ tợn nhìn Thạch Trung Ngọc gầm
thét, trong hai mắt màu đỏ tươi tràn đầy thần sắc tham lam, mặc dù
thiên địa linh khí mãnh liệt khắc chế đối với bọn nó, nhưng mà nếu
như lúc thiên địa linh khí còn chưa kịp áp chế đã bị bọn chúng cắn
nuốt mất rồi, như vậy thì những linh khí này sẽ lại trở thành năng
lượng của bọn chúng.