Những chân khí kia và thân xác con người sau bị bọn chúng cắn
nuốt xong, bọn nó hoàn toàn có thể đi lại bình thường ở cái thế
giới này mà không cần lo lắng bị thiên địa linh khí khắc chế nữa
rồi. Cho nên, đám quỷ quái này lại mới đi ăn thịt người, mặc dù
trong cơ thể của người bình thường không có chân khí, nhưng mà cũng
vẫn sẽ bất tri bất giác trong hấp thu được một chút thiên địa linh
khí vào trong nhục thể. Hơn nữa, những nhân loại tuổi càng nhỏ,
thân thể càng non nớt thì lại càng có thể hấp thu được nhiều
thiên địa linh khí hơn. Làm cho những tên quỷ quái này càng thêm
yêu thích.
- Ôi dào, đánh nhau là việc mà ta ghét nhất đấy.
Tự nhiên Thạch Trung Ngọc buông ra một câu nói như vậy, thiếu
chút nữa làm cho người bên trong kia nghẹn chết rồi.
Thạch Trung Ngọc lắc lắc đầu vài cái.
- Thật ra con người ta rất chán ghét bạo lực, nhưng mà các ngươi
mấy thứ này lại làm cho ta nhịn không được muốn động thủ dùng bạo
lực. Nói trắng ra là, chính các ngươi lâu quá không bị ăn đòn
rồi!
Vừa dứt lời, Thạch Trung Ngọc như cùng một mũi tên vừa rời khỏi
dây cung nhanh chóng vọt về phía năm con quỷ vương.
Quỷ vương mặc dù nhìn thì ục ịch như cục thịt, nhưng mà thân
thể lại được quỷ khí ngưng tụ thành, căn bản cũng không phải là
thật thể. Thạch Trung Ngọc còn muốn đấm đá vài cái khiến chúng ngã
xuống đất, lại không ngờ mình chỉ đấm đá vào khoảng không. Những
nắm đấm của mình giống như là đánh vào gối bông vậy, à, còn hụt
hẫng hơn cả đánh vào gối bông, giống như đánh vào trong sương mù
vậy. Hoàn toàn không có một chút cảm giác nào.
- Đúng là đáng ghét mà.
Thạch Trung Ngọc nhảy ra vài bước, hừ nhẹ một tiếng nhìn về phía
đám quỷ vương.
- Khặc khặ-x-xxxxx, sức mạnh của quỷ vương ngươi cũng không thể
tưởng tượng nổi đâu. Giao ra tính mạng của ngươi, ta sẽ mở lòng từ
bi để cho linh hồn của ngươi được luôn hồi!
Người nọ thấy Thạch Trung Ngọc không đánh nữa mà lại lùi về phía
sau, lập tức đắc ý cười ha hả.
- Haizzzz, này tên kia, có ai đã từng nói câu này với ngươi hay
chưa.
Thạch Trung Ngọc đột nhiên nói.
- Nói cái gì?
Người nọ sững sờ không hiểu sao tự nhiên Thạch Trung Ngọc lại
hỏi vậy là có ý gì.
- Haizz, chẳng lẽ chưa có ai nói với ngươi, là giọng của ngươi
rất khó nghe sao?
Thạch Trung Ngọc bất đắc dĩ thở dài, vừa nói vừa lắc đầu như thể
ngươi đã hết thuốc chữa rồi.
- Khốn kiếp! ! !
Người nọ đã triệt để bùng nổ rồi, mấy con quỷ vương vốn đang đi
chậm rì rì lập tức đi nhanh về phía Thạch Trung Ngọc. Khí tức tử
vong bao trùm cả cánh tay, có vẻ như rất cường đại.
Cái khí tức tử vong này có thể nói là khắc tinh của tất cả cơ
thể sống, là năng lượng hoàn toàn trái lại với toàn bộ thế giới, đủ
để làm cho bất luận thân thể nào đều bị mất hết huyết dịch, biến
thành một cái khô lâu.
Cho dù là cường giả như Thạch Trung Ngọc, cũng không dám dùng
thân thể để đón cái tử vong khí tức kia, quỷ mới biết được thứ đó
sẽ tạo ra ảnh hưởng gì đối với thân thể của mình cơ chứ. Cái loại
khí tức này là cực kỳ ghê tởm, nhỡ đâu làm cho mình bị ảnh hưởng
gì, thế thì mình biết phải đi tìm ai để đòi lại công đạo cơ
chứ.
- Các ngươi lại đi chết thêm một lần nữa đi!
Thạch Trung Ngọc thấy bọn nó đã lấy ra chiêu bài rồi, nên cũng
không muốn chơi với bọn họ nữa.
Hít sâu một hơi, một đoàn chân khí nồng đậm xuất hiện trước
ngực, hai tay Thạch Trung Ngọc vây quanh lấy đoàn chân khí này,
giống như ôm một viên cầu vậy.
- Ah ah ah ah
Trong miệng lẩm nhẩm một hồi âm thanh kì quái, làm cho người nọ
cũng nhịn không được ngừng lại động tác, muốn nhìn thử xem rốt cuộc
là Thạch Trung Ngọc đang muốn giở trò gì. Hắc cực kỳ tự tin với sức
mạnh của quỷ vương, nên hắn tràn đầy niềm tin tất thắng.
- A Đát Đại Hải Vô Lượng!
Đoàn chân khí trong ngực Thạch Trung Ngọc càng ngày càng ngưng
tụ, ước chừng kích thước đã hòm hòm rồi, hai tay Thạch Trung Ngọc
một tay thu một tay đẩy. Cái đoàn chân khí kia trực tiếp bị Thạch
Trung Ngọc đẩy đi.
- Bùm.
Đoàn chân khí rơi vào chính giữa mấy tên quỷ vương, lập tức nổ
tung tạo ra sức mạnh mãnh liệt, mặc dù uy lực kém hơn quả bom ở đền
thờ rất nhiều, nhưng mà nổ mạnh như, đủ để nổ tung năm quỷ vương
đến từ Minh Giới này thành phấn vụn rồi.
Cơ hồ là chân khí đã bao trùm hoàn toàn khu vực xung quanh,
những quỷ vương này mặc dù mạnh hơn đám quỷ quái kia một tí, nhưng
mà cùng lắm chỉ có thực lực ngang với Tiên thiên là cùng, hơn nữa
cộng thêm sự tương khắc thuộc tính nữa, làm sao có thể thừa nhận
được đoàn chân khí này cơ chứ. Lập tức biến thành một đoàn khí tức
tử vong sau đó lập tức tan rã trong chân khí.
Năng lượng cuồng bạo kia tiếp tục đánh về phía căn nhà nhỏ. Căn
lầu nhỏ lúc trước vẫn nguyên vẹn sau vụ nổ mà nhiệt độ cao, bây giờ
lại bị năng lượng đánh tới làm cho nổ tung. Người ở bên trong lúc
trước trốn ở trong lầu nhỏ nên may mắn không bị đốt cháy, nhưng bây
giờ lại bất lực không thể chống đỡ được.
Năng lượng mạnh mẽ giống như một bàn tay lớn, đập bẹp căn nhà
thành một mảnh phế tích.
- Chậc chậc chậc, còn tưởng lợi hại lắm cơ chứ.
Thạch Trung Ngọc nhìn thấy thế thì đắc ý ngồi châm chọc.
Người nọ từ trong phế tích run rẩy bò ra, nghe được Thạch Trung
Ngọc nói vậy thì thiếu chút phun ra một ngụm máu tươi.
- Ngươi! !
Ánh mắt phẫn hận nhìn chằm chằm vào Thạch Trung Ngọc.
- Ta làm sao? Ta rất đẹp trai đúng không!
Thạch Trung Ngọc khoanh tay trước ngực, cười hớn hở nói với
người kia.
- Aaaaa! Ngươi chờ chết đi! !
Người nọ phẫn nộ kêu lên, móc một miếng ngọc từ trong ngực ra.
Nhìn Thạch Trung Ngọc rồi điên cuồng cười to.
- Đợi phán quan đến từ Cửu U địa phủ tới lấy mạng của ngươi
đi!
- Ngọc Câu Quỳnh!
Nhìn thấy miếng ngọc kia, rất nhanh Thạch Trung Ngọc đã nhận ra.
Không ngờ được nhanh như vậy đã tìm được ngọc Câu Quỳnh rồi, trên
người mình có kính Bát Xích, vậy thì kiếm Thiên Tòng Vân ở đây nhỉ?
Có khi nào cũng ở ngay trong đền Yasukuni này hay không?
- Coi như ngươi có mắt nhìn! Nhưng mà, ngươi cũng sắp chết đến
nơi rồi!
Người nọ cười điên cuồng, một ngụm máu tươi phun lên miếng ngọc.
Cả người lập tức trở nên uể oải.
- Hả???
Thạch Trung Ngọc thấy người nọ làm vậy, kinh hô một tiếng, người
này vậy mà lại phun hết tinh huyết của mình ra. Chẳng lẽ muốn
khởi động ngọc Câu Quỳnh này phải trả cái giá lớn như vậy sao? Vậy
cũng quá kinh khủng rồi.
Tinh huyết của một người chính là thứ quý giá nhất, tinh huyết
trữ ở trái tim, nếu như người không có tu luyện thì không thể nào
tự lấy tinh huyết ra được, chỉ có thể để nguyên đấy cho đến lúc
chết mà thôi. Mà tử vong, chính là kết quả của việc tiêu hao hết
tinh huyết. Cuộc sống hàng ngày của mỗi người, vận động các thứ đều
là dựa vào tinh huyết để duy trì.
Tinh huyết chính là trụ cột của sinh mệnh. Người này vậy mà
lại bức hết tinh huyết ra, vậy thì sinh mệnh của hắn cũng phải kết
thúc vào thời khắc này rồi.
Cho nên Thạch Trung Ngọc mới cảm thấy kinh ngạc như vậy, nhưng
mà kinh ngạc thì kinh ngạc, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy có chút
bất an.
Không biết tên này dùng ngọc Câu Quỳnh triệu hồi ra cái gì nữa.
Trong truyền thuyết thì cái này chính là một vật rất thần bí và
cường đại. Hơn nữa những ghi chép về nó cũng rất ít.
Trong cuốn sách cổ kia cũng không có miêu tả kỹ càng về ngọc Câu
Quỳnh, chẳng qua là có một bản vẽ và vài lời giới thiệu thô sơ giản
lược mà thôi.
một ngụm tinh huyết phun lên, làm cho ngọc Câu Quỳnh tản ra ánh
sáng màu xanh lục, chiếu sáng mọi thứ xung quanh. Một cánh cửa lấy
ngọc Câu Quỳnh làm trung tâm loáng thoáng hiện lên, khí tức tử vong
nồng đậm từ trong cánh cửa khuếch tán ra bên ngoài.
- Cửu U địa phủ.
Nhìn thấy cánh cửa này, sắc mặt của Thạch Trung Ngọc lập tức âm
trầm xuống. Cửu U địa phủ, đây chính là chỗ sâu nhất của thế giới
bên kia, cũng chính là âm phủ trong truyền thuyết của Hoa Hạ. Thập
Điện Diêm La, đầu trâu mặt ngựa, Hắc Bạch Vô Thường đều ở Cửu U địa
phủ đấy.