Những lão yêu quái đã tồn tại mấy ngàn năm trong truyền thuyết
này, cũng thật sự chỉ có quỷ mới biết được bọn hắn cường đại đến cỡ
nào rồi.
- Cánh cửa của Cửu U đã mở ra! Ngươi cứ ở đó mà chờ chết đi!
Người nọ suy yếu nói một câu, sau đó nhắm nghiền mắt lại, trực
tiếp gục xuống mặt đất, không còn hơi thở.
- Hừ, ta ngược lại muốn xem thử lão yêu quái mấy ngàn năm lợi
hại đến cỡ nào.
Thạch Trung Ngọc hừ nhẹ một tiếng, nắm ngân đao yên lặng chờ đợi
quỷ quái bên trong đi ra.
Cánh cửa Cửu U dần dần ngưng tụ rõ hình dạng, mà ngọc Câu Quỳnh
đã trở thành một vật trang trí trên cánh cửa Cửu U, khảm lên phía
trên cánh cửa, ánh sáng màu xanh lục giống như đang chỉ đường cho
đám quỷ quái.
- Hử??
Thạch Trung Ngọc đợi một hồi, cánh cửa Cửu U kia vẫn cứ đứng yên
như vậy, không có cái gì từ bên trong đi ra cả, trong cửa cũng
không có động tĩnh gì.
- Cái này, vụ gì đây?
Đợi chừng ba phút đồng hồ, Thạch Trung Ngọc cũng có chút buồn
bực rồi.
Lại nói, cái cửa quỷ này vừa mở ra, đáng nhẽ là đám yêu ma quỷ
quái đều phải rất hưng phấn muốn lao ra mới đúng chứ, đây sao mà
một chút động tĩnh đều không có thế này, quá phù không phù hợp với
lẽ thường rồi.
- Chẳng lẽ đám quỷ quái này đều chết sạch hết rồi hả?
Thạch Trung Ngọc gãi gãi đầu.
- Thế còn đám quỷ khi nãy tên kia lại gọi ở đâu tới?
- Chẳng lẽ đúng là chết hết rồi à?
Thạch Trung Ngọc đợi thêm 10 phút nữa, thấy vẫn không có gì xảy
ra, đánh bạo đi lại gần cánh cửa Cửu U kia. Tử vong khí tức kia vẫn
đang tản ra bên ngoài, nhưng mà rất nhanh đã bị nguyên khí thiên
địa trung hoà rồi, khí tức tử vong cũng chỉ có thể lan tràn ở phạm
vi 5 mét xung quanh cửa mà thôi.
Thạch Trung Ngọc tò mò đến gần cánh cửa kia, nhìn vào bên trong
xem thử. Một mảnh tối om, không thấy rõ lắm tình huống bên trong
như thế nào. Nhưng mà bên trong rất yên tĩnh, không có động tĩnh,
không có âm thanh nào cả, không có một bóng người, cũng không có
một con quỷ nào.
- Kỳ quái nhỉ.
Thấy không có chuyện gì xảy ra, Thạch Trung Ngọc cũng chẳng thèm
quan tâm nữa. Xem ra quỷ của địa phủ thật sự bị chết sạch rồi, mặc
dù không biết có chuyện gì xảy ra, nhưng mà hắn cũng lười phải
quản nhiều như vậy, trực tiếp tiến lên, dùng chân khí bao quanh
bàn tay mình, với tay lên gỡ ngọc Câu Quỳnh đang khảm trên cánh cửa
kia xuống.
- Ha ha, thứ này.
Ngọc Câu Quỳnh vừa tới tay, một loại cảm giác lạnh buốt truyền
tới, không hổ là hàn ngọc nghìn năm tạo thành, đúng là rất
lạnh.
Ngọc Câu Quỳnh bị lấy xuống, cánh cửa Cửu U cũng lập tức biến
thành một đoàn sương mù, sau đó tan thành mây khói. Còn khí tức tử
vong kia cũng đã bị tiêu tán dưới sự áp chế của thiên địa linh
khí.
- Lại có được một cái bảo bối, mặc dù nhìn qua có vẻ như thứ này
đã bị hư mất rồi.
Thạch Trung Ngọc cất ngọc Câu Quỳnh vào trong túi áo. Một miếng
ngọc lớn cỡ lòng bàn tay, vừa vặn bỏ được vào trong túi áo.
Ngọc Câu Quỳnh, kính Bát Xích đã tới tay, chỉ còn lại kiếm Thiên
Tòng Vân nữa thôi. Thạch Trung Ngọc hoài nghi rằng kiếm Thiên Tòng
Vân này rất có khả nẵng có ở trong đền Yasukuni, hơn nữa tỷ lệ này
cũng là rất lớn. Nếu như nó ở trong đền thờ này, vậy rất có thể
đang ở trong phòng trưng bày kỷ vật.
Thạch Trung Ngọc đứng dậy, làm cho những thứ bụi mù xung quanh
lại bay lên.
Phòng trưng bày kỷ vật của cái đền Yasukuni này không biết là
còn ở đó hay không nữa, hy vọng sẽ không bị đốt cháy rụi hết
rồi.
Mặc dù Thạch Trung Ngọc hiểu rất rõ vị trí địa lý của đền
Yasukuni, nhưng mà lại không hiểu rõ lắm về kiến trúc bên trong,
cũng chỉ xem qua mấy tấm hình. Hơn nữa bây giờ chỗ này lại bị hủy
hoại như thế này rồi nên dựa vào mấy tấm hình cũng không giúp được
tích sự gì.
Không còn cách nào khác, Thạch Trung Ngọc đành phải bay lòng
vòng trên đền Yasukuni, hy vọng có thể dựa vào cảm ứng, có thể cảm
giác được vị trí của Thiên Tòng Vân. Hơn nữa, bây giờ hắn đã có hai
kiện bảo bối này trong tay rồi, dựa vào mối liên hệ đặc biệt giữa
chúng với nhau, hi vọng có thể cảm ứng được.
Nhưng mà, Thạch Trung Ngọc bay qua bay lại mấy vòng trên đền thờ
cũng không có phát hiện ra cái gì đặc biệt. Không còn cách nào khác
hắn đành phải từ bỏ tìm kiếm.
Nhìn lên tầng mây dày đặc trên bầu trời, nên nhiệt độ của Nhật
Bản rõ ràng đã cao hơn nhiều so với bình thường rồi, không còn lạnh
như trước đó nữa. Thạch Trung Ngọc quyết định lại đi thêm một mồi
lửa nữa.
- Nghe nói núi Phú Sĩ đã bị đóng băng mấy chục hay là mấy trăm
năm gì đấy rồi đúng không? Như vậy thì nếu nơi đó lại được tặng cho
một mồi lửa, vậy thì chắc là sẽ có cảnh tượng hay ho lắm đây.
Mang theo suy nghĩ phá hoại tầm cỡ xuyên quốc gia, Thạch Trung
Ngọc bay nhanh về phía núi Phú Sĩ.
Mà ngay tại lúc đó, phía Hoa Hạ cũng đã chuẩn bị sẵn sàng rồi.
Sau khi Hứa Chấn Quốc ra mệnh lệnh, Hoa Hạ phái ra đợt quân đầu
tiên 2 triệu quân. Chia ra ba đường, hai đội quân xuất phát từ Liên
Vân và Ninh Bạc, thẳng tắp tiến về phía bốn quốc đảo của Nhật Bản,
một đội quân còn lại men theo Đan Đông, đi qua biên giới của qua
Hoa Hạ và Triều Tiên, mượn đường của Triều Tiên tiến về phía đảo
Honshu của Nhật Bản, nhiệm vụ chủ yếu của các đội quân này chính là
kiềm chế lực lượng của đại lượng quân đội Nhật Bản, làm cho quân
đội ở trên bốn quốc đảo có thể phát huy tốc độ nhanh nhất để chiếm
lĩnh.
Đồng thời, mấy hạm đội hải quân cũng đã tiến về lãnh hải của
Nhật Bản, lần đầu tiên để hàng không mẫu hạm bí mật nghiên cứu chế
tạo lần đầu tiên xuất hiện trước mắt của toàn bộ nhân dân thế
giới.
- Hừ hừ, lần này nhất định để cho các ngươi được mở rộng tầm
mắt. Nhưng mà đồng thời cũng vẫn giữ lại những lá bài mạnh nhất,
không để cho các ngươi phát hiện, cái này gọi là thật thật giả giả,
giả giả thật thật, lẫn lộn để các người không thể biết hết
được.
Hứa Chấn Quốc ngồi trong bộ chỉ huy, rất đắc ý đong đưa đầu.
- Hứa thượng tướng, lúc nào thì mấy thằng nhóc nhà tôi mới được
ra trận đây? Bọn hắn đang sốt ruột lắm rồi đấy, ngày nào cũng gọi
mấy chục cuộc điện thoại để giục, tôi đi vệ sinh cũng không yên ổn
với chúng nó nữa!
Một vị Trung tướng ở bên cạnh rất là buồn bực nói.
- Hả, sốt ruột cái gì chứ? Nhật Bản cái chỗ kia, ai cũng có cơ
hội được đi hết, Ừm, đợt này cho 2 triệu quân đi huấn luyện một
đợt, mở đường trước, sau đó lại cho lính của các cậu sang, trực
tiếp mở đường tiêu diệt hết toàn bộ phần lớn quân địch. Cuối
cùng lại cho một đám hậu kỳ tiến vào, tiêu diệt toàn bộ quân
địch còn sót lại. Như vậy, vừa được luyện binh, lại vừa chiến
thắng, thật tốt có phải không nào?
Hứa Chấn Quốc rất nhàn nhã gác hai chân lên bàn, đắc chí
nói.
- Ôi giời, đợi qua đợt này là đợi đến bao giờ?
Trung tướng kia lập tức buồn rầu nói.
- Ngài rốt cuộc đưa cho tôi một mốc thời gian cụ thể đi!
- Vội cái gì? Thân là quân nhân! Là phải phục tùng mệnh lệnh,
không có mệnh lệnh! Các cậu cứ ngoan ngoãn ở nhà mà luyện tập cho
tôi, đợi lúc có mệnh lệnh, thì nhanh chóng xuất phát! Hiểu
chưa?
Hứa Chấn Quốc sắc mặt nghiêm nghị, vẻ mặt cứng rắn quát lên.
Trung tướng kia lại khinh thường nhếch miệng cười.
- Thôi đi, tính tình của ngài mà tôi còn không biết nữa hử, cứ
lúc nào không biết nói gì là lại nói mấy câu này! Tôi cũng đã nghe
mấy chục năm nay rồi!
- Khụ khụ.
Hứa Chấn Quốc ho nhẹ một tiếng, trừng mắt liếc hắn một cái.
- Biết rồi mà còn đứng ì ở đấy làm gì, chẳng lẻ muốn đi giặt tất
cho tôi nữa hử.
- Hả, đừng đừng đừng!
Trung tướng nhanh chóng khua tay từ chối, hồi trước bị phạt
chính là phải đi giặt tất thúi của Hứa Chấn Quốc, cái hương vị ấy
bọn hắn đã sớm chịu đủ rồi. Mặc dù bây giờ không còn khó khăn như
hồi xưa nữa, cho nên tất cũng không còn thúi như xưa nữa, nhưng mà
cái mùi đấy nó đã ám ảnh vào tâm trí của vị trung tướng này rồi cho
nên hắn vẫn phản xạ nhanh chóng chạy đi.
- Hừ.
Hứa Chấn Quốc hừ nhẹ một tiếng.
- Giờ mấy cậu muốn giặt tôi cũng không cho mấy cậu giặt ấy! Bây
giờ đã có máy giặt rồi! Với lại, năm đó là thằng nhóc thúi nào làm
hỏng mất đôi tất mà tôi thích nhất chứ, bị thủng một lỗ to đùng?
Làm hại ngày đó đi chơi với bạn gái bị xấu hổ! Hừ hừ! !