Bên ngoài lãnh hải Nhật Bản, ba mươi sáu chiếc tàu cần cẩu hạng
nặng, mười hai chiếc chiến hạm vận tải, mười hai chiếc tàu bảo vệ,
hai chiếc hàng không mẫu hạm, đang dùng tốc độ nhanh nhất rẽ sóng
tiến về vùng lãnh hải Nhật Bản.
- Đội trưởng, anh có kích động không.
Trên một chiếc chiến hạm vận tải, một binh sĩ thuộc biên chế của
hai ngạch là hải quân và lục quân vừa nhai kẹo cao su vừa quay sang
hỏi chuyện người đội trưởng ở bên cạnh.
- Kích động cái rắm.
Đội trưởng võ mạnh một cái lên đầu cậu binh sĩ.
- Không phải là đánh mấy tên Nhật Bản nho nhỏ thôi sao, nhất
thiết phải kích động như thế hả? Đợi sau này lúc hạ lệnh nói muốn
chinh phục toàn bộ thế giới, chắc là cậu sẽ hưng phấn đến mức súng
cũng cầm không nổi mất.
- Ha ha.
Binh sĩ nọ gãi gãi đầu, ngượng ngùng cười, con ngươi đảo một
vòng rồi lại hỏi tiếp.
- Đội trưởng, thế tối hôm qua là ai nằm trên giường lăn qua lăn
lại không yên, dưới mặt đất cũng vứt không biết mất bao nhiêu là
tàn thuốc ấy nhỉ?
Đội trưởng khẽ ho khụ khụ vài cái, hung hăng trợn mắt nhìn binh
lính kia một cái.
- Sao nào? Tối qua tôi bị cảm, không thoải mái. Không được
sao?
- Được, được, đương nhiên là được rồi.
Cậu binh sĩ nhanh chóng nói, trong lòng thì lại nói thầm, sao
có thể không được được, ai bảo anh là đội trưởng cơ chứ.
Đội trưởng quay đầu lại nhìn nguyên một đám binh sĩ thần sắc
kích động, cầm súng cũng đứng không yên, trong lòng lập tức bó tay
cạn lời luôn rồi. Nhanh chóng mở miệng hô.
- Đều ngồi hết xuống cho tôi, nhìn các cậu nguyên một đám nhốn
nháo kìa. Hay là dưới đất có lò xo nên đứng cứ nhún qua nhún lại
thế hả? Chẳng phải là đi giết mấy tên nhãi nhép thôi sao, nhìn các
ngươi chẳng có tí tiền đồ nào kìa!
- Ha ha, không thể kiền chế được mà, đội trưởng, chúng ta huấn
luyện nhiều năm như vậy, không phải là vì thời khắc này hay
sao?
Một sĩ binh đứng dậy nói.
- Với lại, đội trưởng anh cũng thường xuyên kích động còn gì,
còn có mặt mũi mắng bọn em nữa chứ.
Lời nói của binh sĩ này lập tức khiến cho đám binh lính cười
vang lên.
Người đội trưởng lập tức giận tím người, có chút khó xử gãi gãi
cái mũi.
- Mấy thằng nhóc này, đều ngồi yên lặng một chút đi. Kích động
là tốt, nhưng mà đừng để ngày mai vừa lên đến bờ lại giơ đầu ra
họng súng của người khác là được. Người bị thương đầu tiên trong
ngày khai chiến chính là người mất mặt nhất đấy nhé!
- Ha ha, biết rồi, đội trưởng, nhưng mà anh cũng phải cẩn thận
một chút đấy nhé, chị dâu cũng sắp sinh rồi nhỉ.
Một người lính khác lại nói.
- Đúng vậy, đừng để cho chị dâu phải thủ tiết nha, mấy anh em
chúng ta cũng ngại lắm đó!
- Cút đi, nhóc thúi, lại dám có ý đồ xấu xa với chị dâu hử? Muốn
ăn đòn hả?!
- Ấy ấy, chỉ là nói giỡn chút thôi mà đội trưởng, ui da, Mao Đầu
sao cậu lại đánh tôi, tôi đánh chết cậu.
- Đến đây, không biết là tên nhóc thúi nào mỗi lần đánh nhau đều
là bị tôi đánh ngã xuống đất ấy nhỉ.
Một đám người lập tức cười ha hả, nhưng mà bầu không khí kích
động hồi hộp lúc trước cũng đã giảm bớt không ít. Đám chiến sĩ được
huấn luyện trong thời bình này, đối với sự tàn khốc của chiến tranh
chỉ có thể đọc được trên sách giáo khoa. Lần này phải trực tiếp đối
mặt với chiến tranh, hơn nữa còn là trận chiến kích động nhân tâm
như vậy nữa, những quân nhân sinh ra vì chiến tranh này làm sao có
thể không cảm thấy kích động và hào hứng, hồi hộp được cơ chứ.
- Hy vọng, sau trận này, tất cả mọi người có thể bình an trở
về.
Đội trưởng nhìn đám binh sĩ còn rất trẻ của mình, tuổi bình quân
chưa tới 24, đang cười đùa hớn hở, trong lòng khẽ thở dài một cái,
trong đầu lại nhớ tới cô vợ xinh đẹp đáng yêu của mình, lập tức cảm
thấy vui vẻ, bất giác đã nở trên môi một nụ cười.
- Ồ, đội trưởng ngươi đang nghĩ gì đấy? Nghĩ cái gì mà lại cười
như thế nhỉ!
- Ha ha, đội trưởng đang nhớ tình yêu của mình rồi, năm còn chưa
hết kia mà, mùa xuân còn chưa tới đâu?
Nhưng diễn biến nhỏ nhặt như vậy không ngừng diễn ra trên từng
chiếc chiến hạm, những người chiến sĩ có kinh nghiệm lâu năm có rất
nhiều cách để giúp cho đám tân binh ổn định được tâm tình đang kích
động. Dần dần ánh trăng bao phủ cả bầu trời, những hạm đội này muốn
tranh thủ lúc trời tối xông vào nội địa Nhật Bản, bắt đầu chiến
tranh Hoa Hạ - Nhật Bản.
- Haizz, sinh thời vậy mà còn có thể chứng kiến Trung- Nhật
khai chiến, thật sự là đáng giá.
Ông cụ Cơ đứng trên đài chỉ huy của một hàng không mẫu hạm, nhìn
về phía Nhật Bản.
- Hì, ngài cẩn thận một chút, đừng để bị gió lạnh sẽ không tốt
cho sức khỏe đâu ạ.
Một người Thiếu tướng ở bên cạnh ân cần nói, cái rét lạnh của
mùa đông, tại cộng thêm nhiệt độ trên biển thấp hơn nữa, ông cụ lại
chỉ mặc một bộ đồ phong phanh, làm cho ai nhìn vào cũng cảm thấy
lạnh thay cho ông cụ.
- Hừ, chút một gió lạnh này thì tính là cái gì, nhớ năm đó lúc ở
Bắc Cực, ta còn mặc một bộ quần áo mỏng đại chiến ba ngày ba đêm
với tên Emilito của Mỹ ấy chứ.
Ông cụ hừ nhẹ một tiếng, mặc kệ cho từng đợt gió lạnh từ cửa sổ
luồn vào thổi lên người mình.
Mấy bị chỉ huy đứng bên cạnh đều lạnh run lên rồi.
- Cũng không biết thằng nhóc kia đang làm cái gì rồi? Một ngày
rồi mà vệ tinh vẫn không thể tìm được hắn, thật sự là kỳ quái.
Ông cụ lại nói thầm trong lòng.
Mà vào lúc đó, Thạch Trung Ngọc cũng đã đi tới đỉnh núi Phú
Sĩ.
- Nơi này, cảm giác cũng khá tốt nha, cây hoa anh đào của Nhật
Bản quả thật là xinh đẹp, nếu như bứng vài cây về trồng trong biệt
thự, làm một vườn hoa anh đào thì chắc là các cô ấy sẽ thích lắm
đây.
Thạch Trung Ngọc nhìn vườn hoa anh đào dưới chân núi, nhìn từ xa
thật sự là xinh đẹp.
Bây giờ đang là giữa mùa đông, trên núi Phú Sĩ khắp nơi là tuyết
trắng, chỗ miệng núi lửa cũng đã bị băng tuyết bao trùm. Từng đợt
gió lạnh thổi qua, từng tầng từng tầng đắp thêm tuyết trắng.
Vào mùa này núi Phú Sĩ vốn cũng ít người qua lại, với lại vào
thời kì đặc biệt như thế này nên đỉnh núi cũng không có ai tới cả.
Nhưng mà thần miếu ở dưới chân núi thì hương khói vẫn rất tràn
đầy.
Lúc đầu Thạch Trung Ngọc còn đi nhầm hướng, làm trễ nãi một
khoảng thời gian, lại giết mấy cường giả Nhật Bản nữa mới đi đến
được núi Phú Sĩ.
- Bây giờ làm gì nữa nhỉ? Làm sao đây?
Thạch Trung Ngọc nhìn một tầng tuyết trắng dày đặc, có chút do
dự thầm nghĩ.
- Trực tiếp đánh xuyên qua mấy thứ này, sau đó dẫn dung nham ra
sao?
Thạch Trung Ngọc nghĩ nghĩ.
- Hay là làm cho bên dưới nổ một phát, làm cho dung nham bốc
lên. Có vẻ làm như vậy thì phun trào mới có hiệu quả tốt nhất.
Nghĩ vậy, trong tay Thạch Trung Ngọc xuất hiện một đoàn chân
khí, bây giờ Thạch Trung Ngọc đã rất quen với việc khống chế đoàn
chân khí như thế này rồi, muốn biến thành cái dạng gì đều được. Lần
này muốn xuyên thấu qua lớp băng tuyết trước, sau đó mới cho phát
nổ, Thạch Trung Ngọc dựa theo cách nghĩ này, bắt đầu chế tác bom
chân khí.
- Uy lực không thể quá lớn, nhỡ đâu nổ nát luôn núi Phú Sĩ thì
cũng không tốt, nhưng mà lại không thể quá nhỏ, nếu nhỏ quá sẽ
không có bao nhiêu hiệu quả.
Thạch Trung Ngọc vò đầu bứt tai suy nghĩ, dần dần qua một quả
bom chân khí đã được hình thành.
- Ừm, cứ như vậy đi.
Nhìn quả bom chân khí trong tay, trong lòng Thạch Trung Ngọc có
một chút nho nhỏ mong đợi.
- Hy vọng mày đừng làm cho ta thất vọng nha, ha ha, màn bắn pháo
hoa rực rỡ nhất Nhật Bản sắp bắt đầu đây.
Vừa dứt lời, Thạch Trung Ngọc ném mạnh quả bom của mình xuống
đất.
Bao hàm sức lực lớn, hơn nữa còn có cấu tạo đoàn chân khí, chỉ
trong chớp mắt đoàn chân khí đã chạm vào mặt đất, chỉ lưu lại trên
mặt tuyết một lỗ nhỏ.
- Cái lỗ này có phải là hơi nhỏ một chút không nhỉ?
Thạch Trung Ngọc thầm nghĩ, nhưng mà lúc này cũng không phải lúc
để suy nghĩ nhiều nữa, hắn nhanh chóng bay lên trời.
Pháo hoa thì phải đứng ở xa thưởng thức mới đẹp.