Trong thần thoại của Nhật Bản, có một còn yêu quái tiếng tăm
lừng lẫy, đó chính là rắn tám đầu.
Thật ra, nói về mặt nguyên lý, thì rắn tám đầu chính là thuộc
tộc rắn chín đầu thời kỳ thượng cổ đấy, chỉ có điều sau khi Từ Phúc
Đông Độ, con rắn tám đầu này ở Nhật Bản tu luyện, nó lại càn rỡ
muốn ăn thịt 500 đồng nam đồng nữ mà Từ Phúc mang đến. Kết quả, một
hộ vệ của Từ Phúc đã dùng kiếm Thiên Tòng Vân chặt đứt một cái đầu
của con rắn, làm cho nó bị trọng thương. Mà hộ vệ này tên là
Susano, sau này người này cũng trở thành nhân vật siêu cấp đại thần
trong các thần thoại của Nhật Bản sau này, nhưng thật ra hắn vốn
cũng chỉ là một hộ vệ của Từ Phúc mà thôi.
Sau khi con rắn tám đầu kia (à không bây giờ là thành bảy đầu
rồi, ha ha) bị trọng thương thì trốn đến núi Phú Sĩ tu luyện. Lợi
dụng linh khí do địa hỏa đưa tới để áp chế trọng thương trên người,
cho tới tận bây giờ.
Hôm nay, rắn tám đầu đã bị thống khổ tra tấn đến cực kỳ phiền
muộn lại đột nhiên cảm thấy một có một cỗ linh khí đang dao động
mãnh liệt tiến về phía mình. Ngay sau đó, một qua cầu sáng trắng
liền xuất hiện trong động dung nham này của nó.
- Cái gì đây?
Nhìn thấy đoàn chân khí kia, con rắn tám đầu đã mấy ngàn năm
không có động đậy đầu óc nên có chút không kịp nhảy số.
Ngay sau đó, một cỗ khí tức mạnh mẽ từ trong đoàn chân khí kia
nổ tung ra, làm cho ba cái đầu của nó đang tò mò ngó sang nhìn bị
ánh sáng chói làm con mắt lập tức bị thương nặng.
- NGAO!
Con rắn kêu thảm một tiếng, sáu con mắt đau đớn lập tức đã dẫn
phát ra vết thương mà bao lâu nay nó cố gắng đè nén xuống, lập tức
làm cho nó đau đớn muốn chết không được muốn sống không xong, chỉ
có thể kêu lên thảm thiết hy vọng tiếng kêu có thể làm giảm nỗi đau
đớn thống khổ bây giờ.
- NGAO! ! Là tên khốn kiếp nào! ! NGAO! !
Tám cái đầu rắn cùng kêu lên thảm thiết, làm cho cái động huyệt
của nó không ngừng chấn động, mà những dung nham ở phía dưới bị
chấn động như vậy lại bắt đầu bốc lên. Vốn con rắn tám đầu nãy đang
không ngừng hấp thu linh khí, sau đó dùng năng lượng để áp chế
những cái dung nham kia, làm cho bọn nó không thể lao ra mặt
đất.
Nhưng mà thời gian áp chế càng dài, mà lượng dung nham thì cũng
càng ngày càng lớn. Trong nháy mắt mà nó thống khổ vì bị thương,
con rắn tám đầu đã bị phân tâm nên không tiến hành áp chế dung nham
nữa, lập tức dung nham đã bị đè nén không biết bao lâu bắt đầu phẫn
nộ như cự long vặn mình, bắt đầu bạo phát.
Âm thanh thống khổ của con rắn tám đầu càng làm cho dung nham
thêm sôi trào, không ngừng sôi sục ùng ục trong biển dung nham.
Xung quanh Núi Phú Sĩ đầu rung rung, đó là dung nham bị áp chế
cùng năng lượng đại địa bắt đầu tụ lực bộc phát. Nhưng mà, đối với
những người dân sống xung quanh đây, thì cảm giác quen thuộc này
làm cho bọn hắn cực kỳ kinh hoảng.
- Động đất! Trời ạ!
Đầu đường tràn đầy người bôn tẩu chạy ngược chạy xuôi, bọn họ
đang tìm kiếm chỗ trốn tránh động đất, hoặc là vội vã chạy về nhà
để an ủi con của mình.
Mà cùng lúc với chấn động xảy ra, băng tuyết trên núi Phú Sĩ
cũng bắt đầu chảy xuống, hình thành một trận tuyết lở lớn nhất
trong lịch sử.
- Trưởng quan, không xong rồi!
Bên trong Cục giám sát động đất, một nhân viên đột nhiên cả kinh
kêu lên. Những dụng cụ trước mặt hắn lúc này đang phát ra tiếng
cảnh báo tích tích liên hồi.
- Khốn kiếp! ! Nếu như không có chuyện gì lớn thì tôi giết
cậu!
Cục trưởng bực bội từ trong văn phòng đi ra, vừa nãy hắn đang
cùng cô thư kí xinh đẹp chuẩn bị tiến hành thảo luận nghiên cứu vấn
đề liên quan đến ý nghĩa nguồn gốc của sự sống và kế hoạch hóa gia
đình, không ngờ lại bị thằng nhóc thúi mới chuyển đến này phá đám
giữa chừng.
- Trưởng quan.
Người nhân viên kia rất hoảng sợ vội nói.
- Xảy ra chuyện lớn rồi!
- Mẹ kiếp, có chuyện gì lớn!
Cục trưởng bực bội đi đến trước mặt người kia.
- Ngày nào mà ở cái đất nước Nhật Bản này không có động đất,
đừng có nói với tôi là lại có chỗ nào đó có động đất 1 độ 2 độ gì
đó nhé!
- Không, trưởng quan, lần này thật sự xảy ra chuyện lớn rồi.
Cậu nhân viên kinh hoảng chỉ cho cấp trên của mình xem những
đồng hồ cảnh báo.
- Vừa mới kiểm tra đo lường được, vỏ trái đất dưới núi Phú Sĩ
đột nhiên xuất hiện chấn động mạnh, tâm địa chấn không xác định
được cụ thể ở đâu, nhưng mà chấn động gây ra rất mạnh.
Tay cục trưởng căn bản là dốt đặt cán mai không hiểu biết gì đối
với những chuyện này, hắn vác cái bụng phệ và lúc nào cũng dùng nửa
người dưới để suy nghĩ vấn đề, nhưng nghe cậu nhân viên này nói, có
vẻ như vấn đề vẫn có chút nghiêm trọng, cục trưởng bày ra vẻ mặt
của một vị lãnh đạo, sắc mặt nghiêm nghị, lạnh giọng hỏi.
- Cụ thể là như thế nào? Dao động khoảng bao nhiêu độ?
Cậu nhân viên nuốt nuốt nước miếng, có chút bối rối nói.
- Hình như bên trong núi Phú Sĩ có cái gì đó đang chấn động vậy,
không giống với những trận động đất bình thường. Nhưng mà nói đến
cấp độ thì….
Nói đến đây, nhân viên lại nhìn một chút số liệu hiển thị trên
dụng cụ.
- Bây giờ đã là 7,9 độ richter rồi.
- Bây giờ là 7,9 độ? Thế là thế nào?
Cục trưởng nhạy cảm phát hiện ra vấn đề này.
- Lúc bắt đầu đến giờ ước chừng khoảng 2 phút đồng hồ, lúc mới
bắt đầu cũng chỉ khoảng 2 độ mà thôi, nhưng mà sau chấn động càng
lúc càng mạnh, vừa nãy đã đạt tới 7,9 độ. Hơn nữa phạm vi ảnh hưởng
cũng từ 10 mét xung quanh núi Phú Sĩ, bây giờ đã ảnh hưởng đến phạm
vi 300km!
Khoa viên nhanh chóng giải thích.
Nghe cậu nhân viên giải thích như vậy, cục trưởng lập tức cả
kinh. Động đất 7,9 độ cũng không phải đáng sợ lắm, điều đáng sợ ở
đây chính là những ảnh hưởng hệ lụy do cơn động đất này gây ra mới
đáng nói tới. Động đất xảy ra dưới núi Phú Sĩ, vậy, núi Phú Sĩ sẽ
như thế nào?
Nghĩ vậy, cục trưởng lập tức chạy nhanh vào văn phòng, hắn cần
phải nhanh chóng dùng điện khẩn để báo cáo tình hình này cho nội
các mới được.
- Alo, xin chào, đây là Bộ an toàn quốc gia.
- Xin chào, làm ơn nối máy cho tôi gặp ngài Temu nhanh nhất có
thể, nhất định phải nhanh! !
Cục trưởng sốt ruột nói to trong điện thoại.
Cô trợ lý đang nghe máy ở đầu dây bên kia cũng bị giọng nói của
cục trưởng dọa sợ. Nhanh chóng chuyển máy vào văn phòng của
Temu.
- Alo, tôi là Temu đây.
- Ôi, ngài Temi, xảy ra chuyện lớn rồi.
Cục trưởng nghe được giọng của Temu, vội vã kêu lên.
Temu ở đầu dây bên kia nhíu mày, hắn cực kỳ chán ghét những thể
loại quan viên gặp chút chuyện là đã nhặng xị lên như thế này.
- Có chuyện gì, đừng vội, cứ nói từ từ tôi nghe xem nào.
- Vâng, tôi, tôi là Cục trưởng Cục giám sát động đất.
Cục trưởng ổn định một chút cảm xúc rồi nói tiếp.
- Vừa nãy kiểm tra đo lường được, dưới núi Phú Sĩ truyền đến
chấn động, trong vòng 2 phút đồng hồ ngắn ngủi, từ địa chấn 2 độ
biến thành 7,9 độ, hơn nữa tình huống này rất có thể còn tiếp tục
tăng lên, vấn đề là, địa chấn này cũng không có gì lớn, chỉ có
điều. . . Ngài Temu ? Alo? Ngài Temu?
Nghe được núi Phú Sĩ phát sinh động đất 7,9 độ, Temu sốc đến nỗi
làm rớt cả điện thoại xuống mà không hay biết gì.
Động đất 7,9 độ, đây đã là động đất mạnh rồi, hơn nữa, trước kia
Temu đã đặc phê cho mười mấy chuyên gia trong và ngoài nước tiến
hành kiểm tra đo lường đối với núi Phú Sĩ. Các chuyên gia kết luận,
tại núi Phú Sĩ tuyệt đối không thể để phát sinh động đất vượt qua 5
độ, nếu không thì ngọn núi lửa này sẽ lại phun trào một lần nữa.
Hơn nữa năng lượng bị đè nén hơn 300 năm một khi lại phun trào, thì
chắc chắn hơn phân nửa Nhật Bản sẽ bị hủy diệt dưới sức tàn phá của
dung nham.
- Chẳng lẽ chúng ta còn chưa thua ở trong tay của Hoa Hạ, lại
phải thua vì thiên tai sao?
Trong lòng Temu lập tức cảm thấy hụt hẫng, trống rỗng, giống như
tất cả trụ cột sụp đổ hết rồi, trời sập rồi.
- Hy vọng.
Temu lại nghĩ tới một chuyện khác, những người mà hắn bí mật
điều động xuất kích kia.
- Hy vọng, bọn họ có thể thành công. Nếu không thì, Nhật Bản
thật sự phải thất bại ê chề rồi.
Trên núi Phú Sĩ, Thạch Trung Ngọc nhìn từng đoàn từng đoàn sương
mù từ trong cái lỗ nhỏ kia phun ra, trong lòng vui cười hớn hở.
- Dung nham ơi, chuẩn bị ra đây chơi nào!