Thạch Trung Ngọc vừa dứt lời chưa đầy vài giây đồng hồ, liền có
một cỗ hỏa diễm từ trong lỗ thủng kia phun, ngay sau đó, toàn bộ
núi Phú Sĩ bắt đầu mãnh liệt chấn động. Giống như có một con cự thú
tiền sử chôn dấu dưới ngọn núi đang cựa mình muốn thoát ra ngoài,
muốn hủy diệt mọi thứ trên cái thế giới này.
- Màn kịch bắt đầu!
Thạch Trung Ngọc đứng trên không trung cười lớn.
- Nhật Bản, để ta chứng kiến các ngươi diệt vong nào!
Dường như là để phối hợp với tâm trạng lúc này của hắn, toàn bộ
mặt đất bắt đầu nhúc nhích ngang dọc ngược xuôi, hơi nước, lửa cháy
mạnh từ trong khe nứt bắt đầu mạnh mẽ phun ra ngoài, theo từng đợt
chấn động, hỏa diễm càng ngày càng nhiều, toàn bộ đỉnh núi Phú Sĩ
giống như trở thành một biển lửa. Nhưng thế này, vẫn chỉ là khúc
nhạc dạo đầu mà thôi.
- Ầm ầm!
Núi Phú Sĩ giống như một quả pháo khổng lồ vậy, phun mạnh một
ngọn lửa và khói đen lên bầu trời. Ngay sau đó, tiếp tục từng đợt
nối tiếp từng đợt khói lửa phun ra. Toàn bộ bầu trời đã bị khói lửa
của dung nham chiếm cứ, dung nham bị đẩy mạnh ra ngoài, khói bụi bị
đẩy mạnh lên tầng đối lưu. Toàn bộ bầu trời lập tức bị ánh lửa đỏ
rực và khói bụi màu xám bao phủ.
Toàn bộ bầu trời bên trên núi Phú Sĩ bị bao trùm bởi ánh lửa của
dung nham đỏ rực và khói bụi đen xám. Đây là mây mù tử vong, dung
nham phun trào tạo ra khói bụi phun thẳng lên trời.
Từng đoàn từng đoàn dung nham cực lớn, dưới sức đẩy mãnh liệt đã
bị đẩy phun lên không trung, sau đó dưới tác động của lực hút trái
đất lại hung hăng rơi xuống mặt đất. Cảnh tượng giống như từng đoàn
từng đoàn hỏa tiễn giáng xuống từ bầu trời.
Núi Phú Sĩ cao tới hơn 3000 mét, dưới tác động của trọng lực lại
làm cho tốc độ rơi của dung nham lại càng tăng tốc hơn, nên khi
những dung nham này rơi xuống có uy lực không thua gì uy lực của
đạn đạo. Nguyên một đám dung nham màu đỏ rực kéo theo bụi mù thật
dài, bắn về phía thành thị cách đó không xa.
Ngay tại lúc động đất mới bắt đầu, mọi người trong thành thị kia
đã bắt đầu vô cùng hoảng sợ chạy toán loạn lên rồi, những chấn động
mãnh liệt làm cho những cao ốc đuộc xây dựng không chặt chẽ bắt đầu
nghiêng ngả, sụp đổ. Toàn bộ nội thành một mảnh hỗn loạn, giống như
tận thế đang kéo đến vậy. Mà nguyên nhân dẫn đến tận thế này chính
là những dung nham từ trên trời giáng xuống kia.
- Ầm ầm!
Một đoàn dung nham với diện tích lớn bằng diện tích của cả một
căn phòng hung hăng nện lên một chiếc xe Jaguar, lập tức đè bẹp
chiếc xe có giá trị xa xỉ thành nhiều mảnh vỡ bẹp dí. Sau đó cục
dung nham này cũng bị tung tóe ra xung quanh đốt cháy những thứ nó
chạm tới. (Jaguar là một thương hiệu xe hạng sang của Anh, thuộc
dòng Land Rover. Mình chưa nghe tên thương hiệu Jaguar nên note lại
cho một số bạn cũng không rành về hãng xe như mình ☺)
Nhưng tình huống như thế này, đều đang diễn ra trên tất cả mọi
ngóc ngách của thành thị này. Ở cái địa phương mà đất chật người
đông như Nhật Bản này, những chỗ có thể xây dựng và khai thác thì
đều đã khai thác hết rồi. Những chỗ mà con người có thể sinh sống
thì đều có người ở rồi, tại chỗ người người chen chúc nhau như thế
này thì sức phá hoại lại càng ghê gớm hơn nữa. Một đoàn dung nham
nện xuống, có thể lấy đi tính mạng của hàng chục người, bởi vì
không đơn giản chỉ là người bị đập trúng mất mạng, mà vì dung nham
nó ở dạng lỏng nên sau khi va chạm nó lại bị tung tóe ra xung quanh
gây thêm càng nhiều thiệt hại hơn nữa.
Toàn bộ nội thành lâm vào trạng thái hỗn loạn trước nay chưa
từng có, mọi người chạy loạn xạ không mục đích trên đường phố, la
hét sợ hãi. Chỉ cần một đoàn dung nham rơi xuống là lại có ít nhất
vài sinh mạng yếu ớt bị thu hoạch. Nhưng tòa cao ốc sau khi bị dung
nham xuyên thấu, bắt đầu nghiêng ngả, sau đó kèm theo động đất,
nguyên một dãy tòa nhà cao tầng bắt đầu sụp đổ. Những chiếc xe cảnh
sát, và các cảnh sát căn bản không thể ngăn cản được đám người hỗn
loạn. Nổ súng hay làm gì cũng không hề có tác dụng.
- Cảnh tượng thật là xinh đẹp.
Thạch Trung Ngọc nhìn thành thị bắt đầu đình trệ trong dung
nham, trong lòng cảm thấy vô cùng đắc ý. Giống như việc phá hư
những thứ xinh đẹp luôn làm cho những người thích bạo lực như hắn
cảm thấy cực kỳ thỏa mãn.
Đối với Thạch Trung Ngọc mà nói, thì cảnh tượng này vô cùng xinh
đẹp và đặc sắc, nhưng mà đối với những người Nhật Bản kia mà nói,
thì đây chính là một tai nạn khủng khiếp.
Ngay lúc bọn họ đang chuẩn bị cho chiến tranh, thiên tai lại xảy
ra. Nhân họa còn chưa xảy ra, thiên tai cũng đã đủ để khiến cho
Nhật Bản trọng thương, thậm chí là rơi vào con đường diệt vong.
Cột khói bụi kia càng lúc càng lan rộng hơn, phạm vi đã ngoài
500km, cơ hồ đã phủ kín đầu tời của thành phố này rồi. Và những
dung nham vẫn không có dấu hiệu dừng lại, thỉnh thoảng lại rơi
xuống làm cho bọn họ như đang rơi vào trong địa ngục vô tận.
Bây giờ điều mà bọn họ có thể làm, cũng chỉ là lớn tiếng la hét
hoảng sợ hoặc là cầu nguyện mà thôi.
Nhưng mà, lúc này làm gì có vị thần linh nào có thể đến cứu bọn
họ đây? Dù sao thì chúa Giesu không phải là sự tồn tại thật, phim
ảnh cũng chỉ là phim ảnh mà thôi, không phải sự thật.
Chẳng nhẽ chỉ cần uy lực của một đoàn chân khí, đã có thể làm
cho cả Nhật Bản đều lâm vào nguy cơ rồi sao, nhưng mà việc này vẫn
làm cho Thạch Trung Ngọc cảm thấy vô cùng đắc ý.
- Rất có khả năng, cứ tiếp tục như vậy thì bọn hắn sẽ không
chiến mà hàng rồi!
Thạch Trung Ngọc nhìn cảnh tượng bên dưới, nhẹ giọng nói. Nhưng
mà hắn lại không muốn Nhật Bản cứ như vậy đầu hàng, bởi vì nếu như
bọn họ đầu hàng, thì Hoa Hạ lại không có lý do chính đáng để tiếp
tục tiến hành tấn công nữa rồi. Nếu như bọn chúng vẫn quyết chiến
không hàng, ha ha, vậy thì cứ chờ Hoa Hạ từng bước một đem biến đất
nước Nhật Bản thành tỉnh Nhật Bản đi thôi. Với lại chắc chắn sẽ có
rất nhiều đàn ông thích đi du lịch Nhật Bản cho mà coi.
Bởi vì, hình như ở Nhật Bản hoạt động mại dâm hợp pháp thì phải,
nhưng mà sau khi chiếm được thì quốc gia phải xử lý việc này như
thế nào dayd? Nếu như nghề này không còn được hợp pháp nữa, thế thì
đám trạch nam kia có mà khóc lóc chết.
- Được rồi, những chuyện này làm cứ để cho mấy vị kia suy nghĩ
cách giải quyết đi, ta cũng chẳng muốn quản!
Thạch Trung Ngọc hừ nhẹ một tiếng, chắc chỉ có duy nhất lí do
này sẽ khiến đám đàn ông có chút đau lòng khi Nhật Bản bị diệt vong
đấy. Ha ha.
Đúng vào lúc này, Thạch Trung Ngọc đột nhiên cảm nhận được sau
lưng truyền đến một cỗ khí tức nguy hiểm. Ngay sau đó, một giọng
nói tức giận từ phía sau vang lên.
Thạch Trung Ngọc kinh ngạc xoay người lại, nhìn thấy một con
quái vật không lồ từ trong dung nham bò ra, cái tạo hình này, quả
thực rất giống với Cửu đầu xà lúc trước tấn công Thiên Thành. Nhưng
mà hình như cái đầu ngoài cùng bên trái bị mất rồi, chỉ còn cái cổ
trụi lủi thỉnh thoảng lại động đậy một chút.
- Tám cái đầu?
Thạch Trung Ngọc có chút kinh ngạc nhìn con rắn kia.
- Chẳng lẽ là Bát Kỳ Đại Xà?
- Người Hoa Hạ?
Không ngờ được, con rắn tám đầu này vậy mà lại nói được tiếng
người, mặc dù nói không lưu loát lắm, nhưng mà quả thật nó nói được
tiếng người, còn là nói tiếng Trung nữa.
- Hả? Không ngờ vậy mà thật sự có rắn tám đầu?
Thạch Trung Ngọc càng thêm kinh ngạc nói tiếp.
- Hừ, đúng vậy, ta chính là Bát Kỳ Đại Xà vĩ đại, người Hoa Hạ
chết tiệt kia, ngươi đến Nhật Bản làm cái gì!
Bát Kỳ Đại Xà hung dữ kêu lên. 14 cái con mắt nhìn chằm chằm vào
Thạch Trung Ngọc.
- À, không làm gì cả, tới xem pháo hoa thôi? Ngươi xem kia, đẹp
nhỉ.
Thạch Trung Ngọc chỉ về phía thành phố đang lâm vào đại nạn rồi
mỉm cười nói chuyện với Bát Kỳ Đại Xà.
Bát Kỳ Đại Xà nhìn thấy tình hình của cái thành phố kia, lập tức
nổi giận tím người, mặc dù nó là yêu quái trong thần thoại của Nhật
Bản, là quái thú ăn thịt người. Nhưng mà, nó là thuộc về Nhật Bản.
Thuộc về cái quốc đảo này, khi nhìn thấy người khác thật biến quốc
gia mình thành thế này, nó làm sao có thể không phẫn nộ cho
được.
- Tên khốn! !
Bát Kỳ Đại Xà gào thét một tiếng.
- Lại dám bắt nạt đồ ăn của ta? !
Đồ ăn? Ặc, chẳng lẽ những người Nhật Bản này đều là lương thực
của Bát Kỳ Đại Xà? Thế này, thật sự là trâu bò mà.
Thạch Trung Ngọc hơi kinh ngạc nhìn Bát Kỳ Đại Xà.
- Thì sao? Mi muốn làm gì?
- Đi chết đi!
Bát Kỳ Đại Xà phẫn nộ gào thét một tiếng, lập tức mở miệng
rộng ra, nhắm ngay Thạch Trung Ngọc nhào tới.