- Chẳng lẽ là Động Cảm Quang Ba trong truyền thuyết sao?
Thạch Trung Ngọc cười một tiếng, thân thể trên không trung lập
tức nhảy lên một cái. Tránh né khỏi những cái miệng lớn của con rắn
tám đầu.
Lúc này Bát Kỳ Đại Xà mới phát hiện ra là Thạch Trung Ngọc đang
phi hành trên không trung, dạo này mấy cái đầu nhỏ của nó tư duy
rất là hỗn loạn, thường xuyên lơ nga lơ ngơ không rõ ràng lắm. Đến
mãi lúc Thạch Trung Ngọc hành động mới phát hiện là Thạch Trung
Ngọc đang trong trạng thái phi hành, điều này làm cho nó cực kỳ
cảnh giác, năm đó cái người tên là Susano đánh nó bị thương còn mất
một cái đầu chính là có thể phi hành. Đối với loại người có thể phi
hành này, nó tràn đầy sợ hãi.
- Ồ??
Nhìn thấy sự sợ hãi trong mắt của nó, Thạch Trung Ngọc rất là
kinh ngạc, nhưng mà cũng không để ý gì nhiều, lấy thanh ngân đao từ
sau lưng ra, uy phong lẫm lẫm nhìn Bát Kỳ Đại Xà cười nói.
- Tám cọng lông kia, có dám đánh với ta một trận hay không?"
Cái thái độ khinh miệt của hắn, lập tức làm cho Bát Kỳ Đại Xà
nổi giận đùng đùng, nó ở bên trong lòng núi lửa tu luyện nhiều năm
như vậy, những hỏa độc kia mặc dù yếu ớt nhưng mà cũng không ngừng
ảnh hưởng đối với thân thể của nó, cho nên làm cho nó lúc nào cũng
ngập chìm trong lửa giận. Giống như một cái thùng thuốc nổ vậy,
không thể chịu được dù chỉ là một chút kích thích.
Bát Kỳ Đại Xà ngẩng tám cái đầu lên, ngay lập tức có những điểm
sáng đặc biệt từ tám cái đầu bắn về phía Thạch Trung Ngọc.
Thật ra cửu đầu xà có thể dùng chín thuộc tính năng lượng dung
hợp để phát động chiêu thức cường đại, làm cho không người nào có
thể trốn tránh được, nhưng mà, Bát Kỳ Đại Xà lại ít hơn một cái
đầu. Thế cho nên năng lượng không viên mãn, không thể phóng xuất
ra công kích cường đại như vậy. Tám quả cầu năng lượng bị Thạch
Trung Ngọc nhẹ nhàng tránh thoát, thiết bị động lực trên lưng mạnh
mẽ phun ra một dòng khí, lực đẩy mạnh làm cho Thạch Trung Ngọc nháy
mắt đã đi tới gần cái đầu chính giữa của Bát Kỳ Đại Xà.
- Này, tiểu tử, muốn giết ta sao?
Thạch Trung Ngọc cầm ngân đao, rồi thả rơi người xuống.
Thân hình của nó cao lớn ước chừng khoảng bốn năm mươi mét,
khoảng bằng một căn nhà cao mười tầng. Độ cao này có thể nói là khá
cao. Thạch Trung Ngọc rơi xuống ngay chỗ cổ của nó.
Cảm xúc từ vị trí kia truyền tới làm cho nó run lên ớn lạnh. Tục
ngữ nói đánh rắn đánh dập đầu, bởi vì phần cổ nối với đầu là chỗ
phòng ngự yếu ớt nhất của rắn, cũng là vị trí trái tim của rắn. Mà
mặc dù cho Bát Kỳ Đại Xà có cường đại như thế nào, thì trong tên
của nó, vĩnh viễn vẫn có một chữ ‘rắn’, vậy nên nó đương nhiên phải
có những đặc điểm giống với họ hàng hang hốc nhà rắn rồi.
Cửu đầu xà, ở chỗ cổ của cái đầu chính giữa, có một chỗ lớp vảy
khá yếu ớt. Mà ẩn dưới lớp vảy ấy chính là trái tim của cửu đầu
xà.
Có thể nói, vị trí này chính là điểm yếu chí mạng của cửu đầu
xà. Bởi vì đầu rắn không thể cúi xuống vị trí ấy để tiến hành phòng
thủ được. Mà nếu nói đến đây lại có người nghĩ đến việc dùng bốn
cái chân to khỏe để bảo vệ thì cũng cạn lời rồi, vị trí này quả
thực chính là điểm yếu chết người của nó.
Thấy Thạch Trung Ngọc rơi xuống chỗ đó, Bát Kỳ Đại Xà lập tức
trở nên hoảng hốt. Tám cái đầu rắn ngọ nguậy lung tung, muốn đánh
về phía Thạch Trung Ngọc. Đồng thời thân thể không ngừng lui về
phía sau, muốn tránh Thạch Trung Ngọc càng xa càng tốt.
Bát Kỳ Đại Xà mặc dù cường đại, nhưng nó vẫn không biết bay, hơn
nữa cái thân thể cao lớn này lại làm cho việc cử động của nó rất
bất tiện. Đặc biệt là những động tác yêu cầu sự khéo léo như thế
này. Thạch Trung Ngọc lại rất đắc ý, một tay giữ chặt vảy rắn bên
cạnh, sau đó dùng ngân đao cắt qua cặt lại bên trên lớp vảy sừng
kia. Tình huống này, chính là muốn dùng ngân đao dần dần cắt bỏ lớp
vảy nảy ra.
Cái giác từ vị trĩ mẫn cảm kia truyền đến, làm cho Bát Kỳ Đại Xà
càng thêm sợ hãi, giống như một cô gái sắp bị cưỡng hiếp vậy, điên
cuồng uốn éo người. vừa bắn những quả cầu ra mong có thể đánh trúng
Thạch Trung Ngọc, vừa kêu to. Nhưng mà, tất cả đều là phí công,
Thạch Trung Ngọc vẫn treo ở trên người của nó một cách vững vàng
không xê xích gì, ngân đao sắc bén trong tay mặc dù có thể đơn giản
đâm một phát là xuyên qua được lớp vảy sừng kia, nhưng lại vẫn cứ
cắt từ từ từng tí một.
Cảm xúc ở chỗ kia đương nhiên là nhạy cảm hơn so với những chỗ
khác. Thân thể nó cứ lắc lư làm cho Thạch Trung Ngọc hạ đao cũng
không được chuẩn xác cho lắm, một lúc sau thì từng dòng máu tươi
phun ra từ chỗ miệng vết thương bị hắn cắt đứt ra.
Thân thể của Bát Kỳ Đại Xà khổng lồ như vậy, cho nên máu trong
người nó cũng nhiều, đặc biệt là chỗ này lại còn gần trái tim nữa.
Vừa phun ra một chút máu mà đã bằng cả nửa lượng máu của một người
bình thường rồi. Thấy thế, tâm tình Thạch Trung Ngọc cũng cảm
tahasy khoan khoái dễ chịu.
Theo nhịp độ đao không ngừng rơi xuống, miếng vảy rất nhanh đã
bị cắt xuống, xung quanh vùng cổ của nó đã máu tươi đầm đìa. Mà
ngân đao lúc này dưới sự ảnh hưởng của huyết dịch, rất là hưng
phấn. Đây chính là máu của thượng cổ yêu thú cửu đầu xà nha, mặc dù
huyết mạch kế thừa của Bát Kỳ Đại Xà không được thuần túy lắm,
nhưng mà vẫn kế thừa được phần lớn.
Cứ như vậy chém vài đao, ngân đao cơ hồ đều sắp biến thành huyết
đao luôn rồi.
- Vui nhỉ, ha ha, ta nói này Bát Kỳ Đại Xà, nếu mà ta cứ như vậy
đâm vào thêm một chút nữa thì sẽ có hiệu quả gì nhỉ.
Thạch Trung Ngọc cầm ngân đao vuốt chầm chậm lên da thịt mềm mại
của nó.
Tính mạng đang ngàn cân treo sợi tóc rồi, Bát Kỳ Đại Xà đâu còn
dám động đậy nữa, nếu như động mạnh một chút, Thạch Trung Ngọc sẩy
tay đâm vào trong. Thì Bát Kỳ Đại Xà sẽ khóc chết mất.
- Đừng, đừng, đại ca, à không, đại gia ơi, đừng làm vậy mà!
Bát Kỳ Đại Xà cầu xin kêu lên. Nó chẳng qua là muốn đi ra xem
thử là tên khốn kiếp nào hại mình phải chật vật như vậy mà thôi,
không nghĩ rằng lần này suýt chút nữa ném luôn cái mạng sống của
mình.
- Ồ???
Thạch Trung Ngọc khẽ cười một tiếng.
- Vừa nãy chẳng phải còn hô hào lớn tiếng muốn giết ra sao, muốn
nghiền xương ta thành tro sao? Bây giờ sao lại khúm núm xin tha
rồi?
Làm một lão yêu quái ngàn năm, co được dãn được chính là bí
quyết để nó có thể sống lâu dài đến ngày hôm nay.
- Anh zai lợi hại như vậy, anh có thể giết được tôi rất dễ dàng
mà, nên đương nhiên là tôi phải xin anh tha mạng rồi.
Bát Kỳ Đại Xà cũng rất thẳng thắn nói, chớp chớp mắt cầu khẩn
nhìn Thạch Trung Ngọc.
- Ồ? Ra vậy.
Thạch Trung Ngọc hừ nhẹ một tiếng.
- Thế thì ra hỏi mi một việc.
- Vâng, đại gia ngài cứ nói, đừng nói là một chuyện, cho dù là
một trăm chuyện, một ngàn chuyện tôi cũng sẽ thành thật trả lời cho
anh!
Bát Kỳ Đại Xà vội nói.
Thạch Trung Ngọc cười một tiếng xấu xa.
- Thế, ngươi nói ta nghe, kiếm Thiên Tòng Vân năm đó đã chém đứt
một cái đầu của ngươi, bây giờ đang ở đâu?
- Hả???
Nghe xong câu hỏi, rõ ràng đồng tử của Bát Kỳ Đại Xà co rụt lại,
hiển nhiên đối với cái tên Thiên Tòng Vân này rất là sợ hãi.
- Cái này, đại gia, tôi cũng không rõ lắm, từ bấy đến giờ tôi
vẫn ở chỗ này tu luyện.
Mặc dù Bát Kỳ Đại Xà nói như vậy, nhưng mà Thạch Trung Ngọc rõ
ràng có thể từ trong ánh mắt của nó nhìn ra nó có chút chột dạ,
đúng vậy, Bát Kỳ Đại Xà hiển nhiên là đang nói xạo.
- Xem ra người nào đó vẫn không đủ trung thực nha.
Thạch Trung Ngọc khẽ thở dài một cái, ngân đao trong tay chậm
rãi đâm vào lớp thịt non mềm. Phần thịt ở vị trí yếu ớt nhất này
quả thực cũng không khác mấy so với thịt của dã thú bình thường,
ngân đao của Thạch Trung Ngọc rất dễ dàng đã cắm đi vào được một
nửa mũi đao, lại làm cho máu tươi phun ra. Thạch Trung Ngọc vẫn mở
ra chân khí hộ thể nên máu tươi kia cũng không thể dính lên người
của hắn được. Nếu không thì bây giờ chắc nhìn Thạch Trung Ngọc
không khác gì mới bơi trong bể máu ra.