- NGAO!
Bát Kỳ Đại Xà kêu thảm một tiếng, chỗ này da thịt mềm mại thật
sự là quá nhạy cảm, khiến nó thống khổ vạn phần.
- Đừng, đừng! Đại gia, đại gia! ! Ta nói, ta nói! Ta sẽ nói
thật!
- Hừ!
Thạch Trung Ngọc hừ nhẹ một tiếng rồi rút ngân đao ra. Chỗ bị
đâm vào kia cũng đã trở thành một vũng máu rồi.
Thanh đao đang cắm vào chỗ trí mạng vừa được rút ra, Bát Kỳ Đại
Xà lập tức thở phào nhẹ nhõm. Mặc dù miệng vết thương này cũng
không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng mà cái cảm giác bị dí đao vào
cổ uy hiếp như thế, vẫn rất là thống khổ. Giống như người nào đó
nắm chặt lấy ‘thằng em’ của hắn để uy hiếp vậy, mặc dù bị cầm như
thế cũng không đau lắm, nhưng mà cái cảm giác ấy thì không hề dễ
chịu một chút nào. Trong lòng cảm thấy thật lạnh thật lạnh đấy.
Tình huống lúc này của Bát Kỳ Đại Xà chính là như thế, bên dưới lơp
da thịt mềm mại kia chính là trái tim. Nếu như bị đâm trúng, thì
trái tim nhỏ bé tội nghiệp của nó sẽ xong đời rồi. Sau đó tinh
huyết chảy hết ra, thì nó cũng đi đời nhà ma theo luôn chứ còn gì
nữa.
Bát Kỳ Đại Xà thở phào nhẹ nhõm, nhưng mà tiếp theo đây nó lại
không biết nên nói như thế nào nữa, Thạch Trung Ngọc nhìn ra nó
đang do dự, lập tức hung ác nhìn nó nói.
- Mi chỉ có một lần cơ hội. Nếu như nói dối nữa thì ta sẽ đâm
vào không suy nghĩ gì đâu.
- Hả????
Bát Kỳ Đại Xà kinh hô một tiếng, nhìn nhìn vẻ mặt hung ác của
Thạch Trung Ngọc, vội vã gật đầu.
- Ta nói, ta nói, ta cam đoan sẽ nói thật, thật ra con người ta
rất là thành thật đấy.
Thạch Trung Ngọc hừ nhẹ một tiếng, ra hiệu cho Bát Kỳ Đại Xà nói
tiếp.
Bát Kỳ Đại Xà nhìn nhìn Thạch Trung Ngọc, hơi do dự một chút rồi
mở miệng hỏi
- Kiếm Thiên Tòng Vân kia đối với đại gia ngài rất quan trọng
hay sao?
- Thì mi cứ nói đi?
Thạch Trung Ngọc hung hăng trừng mắt nhìn nó một cái
- Kính Bát Xích, ngọc Câu Quỳnh đều đã ở trong tay ra rồi, cũng
chỉ thiếu kiếm Thiên Tòng Vân nữa là đủ bộ ba rồi.
- Hả????
Nghe thấy Thạch Trung Ngọc nói thế, Bát Kỳ Đại Xà lập tức kinh
ngạc hỏi lại
- Chẳng lẽ, ngài cũng là vì truyền thuyết kia sao?
- Truyền thuyết kia?
Thạch Trung Ngọc kinh ngạc hỏi lại.
- Đúng vậy, chính là truyền thuyết về thuốc trường sinh bất lão
đấy.
Bát Kỳ Đại Xà nuốt nuốt nước miếng.
- Chẳng lẽ ngài không biết?
- Ồ?
Thạch Trung Ngọc nói tiếp
- Cụ thể là như thế nào? Nói đi!
Cái khí chất khiếp người kia làm cho Bát Kỳ Đại Xà rùng mình một
cái, mạng của mình vẫn còn nằm trong tay hắn đây này.
- Chính là, trước kia, không phải Tần Thủy Hoàng đã sai Từ Phúc
tới nơi này tìm kiếm thuốc trường sinh bất lão đó sao?
Bát Kỳ Đại Xà nhìn nhìn Thạch Trung Ngọc rồi lại nói.
- Thật ra thì sau khi Từ Phúc tới đây, đã tìm được thuốc trường
sinh bất lão. Ngài cũng biết đấy, cái gọi là trường sinh bất lão
đối với chúng ta mà nói, thì đó là trân quý cỡ nào. Mặc dù nói,
tuổi thọ của chúng ta lâu hơn so với những người phàm kia, nhưng mà
đối với thiên đạo mênh mông thì không bằng một hạt cát trên sa mạc.
Cho nên, tuổi thọ dài lâu mới là bảo đảm thực lực. Sau khi Từ Phúc
phát hiện thuốc trường sinh bất lão thì nổi lên ý đồ xấu, không
muốn mang nó về Hoa Hạ. Nhưng mà, người thị vệ bên cạnh lại là
người do Tần Thủy Hoàng phái tới, làm sao có thể để cho hắn dễ dàng
thực hiện ý đồ đuộc. Vì vậy hắn đã lên một kế hoạch, âm thầm giấu
kỹ thuốc trường sinh bất lão đi, đã làm ra thuốc trường sinh bất
lão giả và đưa cho bọn thị vệ mang về Hoa Hạ. Bởi vì Tần Thủy Hoàng
ăn thuốc giả cho nên không hề kéo dài được tuổi thọ, đến khi sinh
mạng kết thúc liền băng hà rồi. Nhưng mà, chuyện Từ Phúc chế thuốc
giả vẫn bị phát hiện. Người phát hiện chính là người hộ vệ bên cạnh
hắn, Susano. Khi đó Susano cũng không phải tên là Susano mà có một
cái tên khác, sau này mới sửa thành Susano. Susano cùng với Từ Phúc
tranh đoạt thuốc trường sinh bất lão, nhưng mà Từ Phúc cũng chỉ là
một phương sĩ, thân thể yếu ớt châm yếu tay mềm làm sao có thể đấu
được với Susano. Nhưng mà hắn cũng không cam chịu để cho Susano có
được thuốc trường sinh bất lão. Mà cũng chính vào lúc ấy ta gặp
phải Susano, hắn chém mất một cái đầu của ta. Mà kiếm Thiên Tòng
Vân, lại bị ta nuốt xuống.
Nghe thế, Thạch Trung Ngọc lập tức mở to hai mắt nhìn nó
- Kiếm Thiên Tòng Vân bị mi nuốt?
- Đúng vậy.
Nói đến đây, Bát Kỳ Đại Xà rất là ấm ức nói tiếp.
- Lúc ấy ta tức giận quá nên cắn đứt cánh tay phải của Susano,
không ngờ lại nuốt luôn cả Thiên Tòng Vân hắn đang cầm. Kết quả, ta
không có cách nào lấy thanh kiếm kia ra cả, mà nó cũng phá hư thân
thể của ta, cho nên, thương thế của ta mãi mới không thể khôi phục
được.
Thạch Trung Ngọc lập tức bó tay rồi, nuốt kiếm vào rồi thì làm
sao mà cho nó đi ra được? Trừ khi phá vỡ cơ thể ngươi rồi moi nó
ra, còn không thì tuyệt đối không có khả năng nhổ nó ra được. Chỉ
cần sơ sẩy một cái thì cũng làm cho lục phủ ngũ tạng bị đâm thủng,
hơn nữa thanh kiếm này đã ở trong thân thể nhiều năm như vậy, chỉ
sợ cũng đã đã tạo thành một kết nối với thân thể này rồi, nếu như
tùy tiện lấy ra, đánh vỡ sự cân đối ấy, đoán chừng thân thể cũng sẽ
hỏng mất. Dù sao chuyện lấy kiếm này chắc chắc vô cùng nguy hiểm,
cho nên vừa rồi Bát Kỳ Đại Xà mới nói dối.
- Mi nói chuyện truyền thuyết lại là cái gì?
Thạch Trung Ngọc lại hỏi.
- Sau khi Từ Phúc giấu thuốc trường sinh bất lão đi, thì chỉ có
cách dùng ba kiện bảo vật là kiếm Thiên Tòng Vân, kính Bát Xích,
ngọc Câu Quỳnh hợp lực lại thì mới có thể tìm được vị trí của thuốc
trường sinh bất lão. Nhưng mà, kiếm Thiên Tòng Vân bị ta nuốt, sau
đó Từ Phúc cũng bị Susano tức giận giết chết rồi.
- Cho nên, những người có nghiên cứu về lịch sử liền phát hiện
chuyện liên quan đến ba kiện bảo vật này, cho nên mới muốn tới hỏi
ngươi về tung tích của kiếm Thiên Tòng Vân, mà hai kiện bảo vật kia
đều được nhiều người chú ý tìm kiếm.
- Đúng vậy đấy.
Bát Kỳ Đại Xà rất là buồn bực nói tiếp.
- Cũng có mấy người tới đây quấy rầy ta, đều là rất thô bạo, làm
hại ta có mấy lần không chú ý, làm cho cái núi lửa này lại phun
ra.
Nghe Bát Kỳ Đại Xà nói vậy, Thạch Trung Ngọc lập tức im lặng,
cảm giác như thể ngọn núi lửa này đều dựa vào Bát Kỳ Đại Xà trấn áp
nó vậy, nếu nói thế thì con Bát Kỳ Đại Xà này chỉ sợ cũng là thần
thủ hộ của Nhật Bản rồi.
- Đúng rồi, có ba kiện bảo vật này rồi thì làm sao để tìm được
thuốc trường sinh bất lão?
Thạch Trung Ngọc lại hỏi, đối với vật này, hắn rất là hoài nghi.
Nhưng mà, mấy thứ là bảo vật thì làm gì có ai lại ngại nhiều cơ
chứ.
- Cái này ta cũng không biết rồi.
Bát Kỳ Đại Xà vội nói.
- Ngươi, đừng nói là ngươi muốn lấy kiếm Thiên Tòng Vân từ trong
người ta ra nhé??
- Đương nhiên!
Thạch Trung Ngọc gật đầu tỏ vẻ rất đương nhiên.
- Thứ này ở lại trong thân thể ngươi cũng là tai họa và gây
thống khổ cho ngươi không phải sao? Ngươi xem, qua nhiều năm như
vậy rồi mà lực lượng của ngươi cũng không có tiến bộ gì, hơn nữa,
thứ này để lại trong cơ thể ngươi cũng vô dụng, hơn nữa thực lực
của ta lại mạnh hơn ngươi, muốn lấy kiếm ra, ngươi lại có thể làm
gì ta?
Mấy lý do đưa ra, Bát Kỳ Đại Xà lập tức không biết phải nói gì
nữa, hắn nói hắn mạnh hơn mình, xác thực là không sai. Trong thế
giới của bọn hắn, thì nắm đấm của ai mạnh thì người đó chính là lão
đại, điều này chính là chân lý.
- Nhưng mà, ngươi có thể cẩn thận một chút được không?.
Bát Kỳ Đại Xà rất đáng thương nhìn Thạch Trung Ngọc, lúc này đây
nó ngoại trừ có một thân hình siêu to khổng lồ ra thì cũng không
khác mấy so với những con thú cưng mọi người hay nuôi trong
nhà.
- Đương nhiên, ta sẽ cẩn thận.
Thạch Trung Ngọc gật đầu đồng ý, ngoài miệng thì nói thế nhưng
mà trong lòng hắn nghĩ cái gì thì có trời mời biết được. Hắn sẽ cẩn
thận mới là lạ, đợi vài ngày nữa Hoa Hạ chiếm lĩnh được Nhật Bản
rồi, lưu lại mối tai họa này chẳng khác nào để lại một quả bom nổ
chậm, có thể phát nổ bất kỳ lúc nào không ai biết trước được. Bây
giờ cứ giữ lại thân thể của ngươi, dùng nó để chắn lại cái miệng
của núi Phú Sĩ thì vừa vặn luôn, cũng không cần lo lắng phun trào
nữa.