Bát Kỳ Đại Xà vẫn đang trong hôn mê, cơ bản là không thể cảm
nhận được những gì diễn ra xung quanh.
Thạch Trung Ngọc liền thừa dịp này, rút đao bạc ra cắm thật mạnh
vào tim của Bát Kỳ Đại Xà.
Dường như đao bạc cảm nhận được năng lượng từ trong tinh huyết
của Bát Kỳ Đại Xà, nó phát ra một vầng sáng màu đỏ nhẹ trên thân
đao, rồi hưng phấn đi hấp thu tinh huyết trong quả tim kia.
Tinh huyết vốn là khởi nguồn của mọi sinh mạng, nếu không có
tinh huyết, tuyệt nhiên sẽ không thể tiếp tục sống nữa. Mà Bát Kỳ
Đại Xà lại có cùng huyết mạch với Cửu Đầu Xà thời thượng cổ, tuy
không có huyết mạch tinh khiết như Cửu Đầu Xà, nhưng bên trong tinh
huyết của nó vẫn có tỷ lệ huyết dịch từ Cửu Đầu Xà rất cao. Một
nguồn năng lượng dồi dào và mạnh mẽ đến như thế, khiến cho đao bạc
rất hưng phấn.
Nếu như Bát Kỳ Đại Xà vẫn còn tinh huyết thì nó cũng có thể dựa
vào những tinh huyết đó để dần dần khôi phục lại thương thế trên
người, sau một thời gian, vết thương sẽ nhanh chóng khỏi và nó sẽ
tỉnh lại. Thạch Trung Ngọc lại thừa dịp này để hôi của, hắn cho đao
bạc hấp thu hết toàn bộ tinh huyết còn lại của nó.
Một con Bát Kỳ Đại Xà có hơn ngàn năm tuổi lại chết đi trong tay
một tên nhân loại hèn mọn. Nghĩ vậy, Thạch Trung Ngọc liền cười phá
lên.
- Đừng bao giờ khinh thường đối thủ, cũng đừng bao giờ tin người
như thế nha.
Thạch Trung Ngọc cảm thán một câu, sau đó rút đao bạc về.
Lúc này, đao bạc đã hấp thu xong toàn bộ tinh huyết, vầng sáng
màu đỏ nhạt trên thân đao cũng dần biến mất. Để lại một ấn ký hình
Cửu Đầu Xà trên thân đao, dường như toát ra một loại khí chất thô
bạo, bất phàm.
- Đúng là một thanh đao tốt!
Thạch Trung Ngọc vỗ nhẹ vào thân đao, vuốt ve đường vân kia.
Nhìn núi lửa còn đang phun trào, Thạch Trung Ngọc dùng sức mạnh
hơn, đẩy cái thân thể to lớn của Bát Kỳ Đại Xà vào trong miệng núi
lửa. Tuy rằng nó đã chết đi, nhưng thân thể vẫn rất cứng rắn, chịu
được sức nóng của dung nham. Dùng thi thể của nó để ngăn lại miệng
núi lửa cũng rất tiện.
- Đúng là quá tiện lợi rồi.
Thạch Trung Ngọc cười cười nói.
Hắn cất đao bạc vào trong túi trữ vật, Thạch Trung Ngọc lại nhìn
về thanh kiếm Thiên Tùng Vân trong tay mình.
Đây là thanh bảo kiếm trong truyền thuyết, mang hình dáng tương
tự kiếm dài thời cổ đại. Duy chỉ có thân kiếm là toát ra màu trắng
mướt, không giống như lưỡi kiếm bình thường. Dường như là cả lưỡi
kiếm là được chế tạo từ bạch ngọc, mà ở trên chuôi kiếm lại có hình
đám mây, trông rất là phiêu dật.
Ở cuối thân kiếm, khắc sâu ba chữ triện: Thiên, Tùng, Vân.
- Rốt cuộc cũng lấy đủ ba món bảo vật, không biết Thuốc Trường
Sinh Bất Lão tìm ở đâu ra đây?
Thạch Trung Ngọc lấy ra ba món bảo vật, đặt lại chung một
chỗ.
Gương Bát Xích, Ngọc Câu Quỳnh, Thiên Tùng Vân. Ngay khi ba món
bảo vật tề tựu với nhau, tựa hồ phát ra một loại cảm ứng đặc biệt,
giống như là bạn tốt đã lâu không gặp, nay lại được tề tựu lần
nữa.
- Bảo vật có linh nha.
Thạch Trung Ngọc than thở, không biết những tiền nhân ở thời cổ
đại đã làm sao mới có thể chế tạo được những món bảo vật có uy lực
kinh khủng như vậy.
Gương Bát Xích, một khi sử dụng, có thể khiến cho người dùng
thấy rõ thực lực của mục tiêu, càng có thể phong ấn mục tiêu lại
vĩnh viễn. Đồng thời còn có sức phòng ngự cực kỳ ghê gớm.
Ngọc Câu Quỳnh, là mấu chốt để mở ra cánh cổng Âm Dương, có thể
triệu hồi ác quỷ từ địa ngục. Cũng mang theo nội tại có thể khiến
vạn tà tránh xa, bách độc bất xâm.
Thiên Tùng Vân, sắc bén không thể miêu tả, trong trạng thái
chiến đấu có thể biến ra một đám mây mù, không phải thật cũng không
phải giả, kẻ địch khó lòng phòng bị được.
Ba món bảo vật này tựa như không liên quan gì đến Thuốc Trường
Sinh Bất Lão, cũng không có liên kết gì với nó, chẳng lẽ phải có bí
pháp đặc thù nào đó sao? Thạch Trung Ngọc suy nghĩ.
Hắn liền lấy chân nguyên trong cơ thể chậm rãi di chuyển vào
trong ba món nào, từ từ kích hoạt linh tính bên trong chúng.
Lúc Yoshikawa Takeshi dùng Gương Bát Xích này để ngăn cản luồng
nhiệt lượng mãnh liệt kia đã tiêu hao gần như toàn bộ năng lượng
của nó. Nhưng khi Thạch Trung Ngọc truyền năng lượng vào, mặt gương
cũ kỹ này vẫn dần dần khôi phục lại ánh sáng lộng lẫy như cũ, nhanh
chóng biến thành một tấm gương nhỏ hoa lệ, Nhiều đường vân huyền ảo
bao quanh mặt gương, sau lưng có hai chữ triện: Bát, Xích; tỏa sáng
chói lóa.
Còn lại là Ngọc Câu Quỳnh, vẫn là hình dạng đó, toát ra ánh sáng
thăm thẳm màu xanh lục. Nhưng Thiên Tùng Vân là đặc biệt nhất, thân
kiếm tỏa ra ánh sáng trắng như tuyết, mượt mà tinh khiết không một
chút tì vết.
Ngay cả Thạch Trung Ngọc cũng hoài nghi có phải Thiên Tùng Vân
này có phải là một trong thập đại thánh kiếm của Trung Hoa, Thừa
Ảnh hay không. Thừa Ảnh được mô tả là một thanh kiếm tinh xảo vô
cùng, thân kiếm như có thể hóa hư vô, người khác không thể nhìn
thấy lưỡi kiếm được, vì thế mà khó lòng phòng bị. Mà Thiên Tùng Vân
lại là hóa thành mây mù, lưỡi kiếm lại vô cùng mỏng, chẳng phải là
không nhìn rõ lưỡi kiếm rồi sao?
- Lẽ nào Thiên Tùng Vân thật sự là Thừa Ảnh sao?
Thạch Trung Ngọc nghi ngờ. Nhưng không có tài liệu nào để đối
chiếu, hắn cũng không chắc chắn được. Bây giờ Thạch Trung Ngọc chỉ
nghĩ ba món bảo vật này có quan hệ gì với Thuốc Trường Sinh Bất
Lão.
- Bát Xích, Câu Quỳnh, Thiên Tùng Vân.
Thạch Trung Ngọc không ngừng lẩm bẩm tên của chúng, như muốn mò
mẫm manh mối gì đó từ trong đó.
Dần dần, Thạch Trung Ngọc cảm giác như là tư duy của mình đang
rất mơ hồ phiêu dật. Gương Bát Xích này tựa hồ rất giống một cái la
bàn, chẳng phải sao? Nhìn những hoa văn huyền ảo bên trên mặt
gương, chẳng phải đúng là vẽ Thái cực, Bát quái? Nếu như nó là la
bàn, vậy hẳn là phải có kim chỉ nam nữa mới đúng.
Kim chỉ nam? Thiên Tùng Vân? Thạch Trung Ngọc nhìn vào mặt kiếm
của Thiên Tùng Vân, nếu như mà thu nhỏ thanh kiếm này lại vài lần,
có vẻ rất giống một thanh kim chỉ nam. Giống như là nó cảm nhận
được suy nghĩ của Thạch Trung Ngọc, Thiên Tùng Vân lại bắt đầu biến
nhỏ lại. Trong ánh mắt kinh hãi của Thạch Trung Ngọc, nó biến thành
một cái kiếm dài nhỏ bằng lòng bàn tay.
- Đây là?
Thạch Trung Ngọc nắm lấy Thiên Tùng Vân, hắn nhất thời thốt lên
kinh hãi, cẩn thận từng li từng tí đặt Thiên Tùng Vân lên trên
Gương Bát Xích.
Mặt gương lấp lánh, đột nhiên lại hóa thành mơ hồ, một cái bệ
nhỏ xuất hiện đỡ lấy thân kiếm Thiên Tùng Vân.
- Vậy còn Ngọc Câu Quỳnh này thì?
Thạch Trung Ngọc lại nhìn về phía Ngọc Câu Quỳnh, có la bàn rồi
thì còn cần gì nữa? La bàn thì dùng để chỉ đường, vậy chỉ có thể là
dùng để làm phương tiện di chuyển. Tên Từ Phúc này chỉ là một
phương sĩ nho nhỏ, cũng không biết được hắn có thể bay hay không.
Nếu như lần theo suy nghĩ của Bát Kỳ Đại Xà, có vẻ nó rất sợ hãi
Susano. Mà Susano có thể giết chết Từ Phúc, vậy tên Từ Phúc này có
thực lực rất kém cỏi. Còn với Bát Kỳ Đại Xà, Susano có lẽ chỉ mạnh
hơn nó một chút, nếu không thì cũng sẽ không bị Bát Kỳ Đại Xà cắn
một phát đứt mất cánh tay.
Nếu là như thế, có lẽ Từ Phúc không thể bay được. Vậy thì đương
nhiên phải cần đến phương tiện di chuyển, mà Ngọc Câu Quỳnh này sẽ
là lựa chọn rất tốt.
Nhưng Thạch Trung Ngọc lại biết bay, thế là không cần tới Ngọc
Câu Quỳnh này sao?
Khoan đã! Trong đầu Thạch Trung Ngọc đột nhiên thông suốt.
Hắn ngờ ngợ nhớ rằng ngày đó, lúc tên kia mở ra cảnh cổng nối
với Cửu U, Ngọc Câu Quỳnh này là xuất hiện ở trên đỉnh của cánh
cổng, hóa thành một điểm sáng màu xanh lục. Nhưng bên kia cánh cửa
dường như có một chỗ lõm xuống, có vẻ là để khảm nạm một món đồ
vào, mà hình dạng của chỗ đó lại là hình một thanh kiếm đặt chồng
lên một chiếc gương.