-Nếu như vậy.
Đôi mắt của Thạch Trung Ngọc phát sáng lên, lập tức chộp Ngọc
Câu Quỳnh vào trong tay.
Lúc đó, tên kia phải phun ra tinh huyết, lấy máu tế ngọc mới mở
ra được cánh cổng Cửu U. Nhưng Thạch Trung Ngọc cũng không điên như
vậy, hắn chỉ đành vận chuyển chân nguyên thay cho tinh huyết.
Thạch Trung Ngọc chắc chắn trong lòng, nhanh chóng vận chuyển
lượng chân nguyên khổng lồ từ cơ thể truyền vào trong Ngọc Câu
Quỳnh. Có vẻ như viên ngọc cảm nhận được chân khí đi vào, lập tức
thức tỉnh lại, tham lam nuốt lấy chân nguyên như thể một vị thực
khách phàm ăn đang ngấu nghiến món ngon được bày ra trước mắt. Bên
trong Ngọc Câu Quỳnh đột nhiên tỏa ra một sức hút mãnh liệt, điên
cuồng hấp thu hết luồng chân nguyên tưởng chừng như không dứt của
Thạch Trung Ngọc.
Tốc độ hấp thu kinh hoàng đó khiến hắn phải sợ hãi, cứ tiếp tục
như thế, e rằng chân nguyên của hắn có hùng hậu tới đâu cũng sẽ bị
rút cạn. Nếu chân nguyên thật sự bị hút khô, vậy tiếp theo nó sẽ
hút lấy tinh huyết. Dĩ nhiên là Thạch Trung Ngọc hoàn toàn không
muốn đi hiến thân mình vì thứ này.
-Chẳng trách tên kia phải phun ra tinh huyết mới mở được.
Thạch Trung Ngọc mới nhận ra mình đã đánh giá năng lượng của
Ngọc Câu Quỳnh quá thấp, hay nói đúng hơn là nhu cầu năng lượng của
nó quá khủng khiếp.
Thạch Trung ngọc vội vàng vận chuyển chân nguyên trong cơ thể,
trực tiếp hấp thu linh khí xung quanh.
Trong game này, hắn đã dùng phương pháp này để giải phóng đòn
tấn công mạnh mẽ như Phách Đao, giờ lại dùng nó để hấp thụ năng
lượng trong linh khí, bổ sung vào năng lượng bị Ngọc Câu Quỳnh hút
đi.
Nhưng lúc này, toàn bộ bầu trời đều bị che lấp bởi những đám mây
khói từ núi lửa, linh khí bị ô nhiễm thì còn có thể kiềm chế được,
đây mà hút vào trong cơ thể thì chỉ có chịu chết. Thạch Trung Ngọc
đúng là đang liều mạng. Chỉ là, hắn cũng phải cảm ơn Hướng Lâm rồi,
nhờ cô ấy mà hắn mới có được kinh mạch kiên cố như thế này, mấy lần
trước thi triển Phách Đao, được chữa trị kịp thời nên mới có độ
cứng rắn gần như không ai sánh bằng như thế.
Những năng lượng ô uế này tiến vào kinh mạch được một chút, liền
đã bị gân mạch đè nén lại. Đấy là trong suy nghĩ của Thạch Trung
Ngọc, bất kể là ô uế hay không, tất cả đều phải bị đè nén, những
thứ ô uế gì kia đều sẽ bị phá tan nát, thậm chí là bị tinh luyện.
Đến lúc dung hợp với dòng chảy chân nguyên, tất cả đều sẽ hóa thành
năng lượng.
Đúng là không thể không nói, có lúc đầu óc của Thạch Trung Ngọc
cũng rất là linh hoạt, linh khí bị ô uế kia sau khi tiến vào kinh
mạch, liền bị chuyển vào trong Ngọc Câu Quỳnh. Đúng là nó rất tham
lam, bất kể là năng lượng thế nào nó cũng chấp nhận, ngấu nghiến
mọi thứ năng lượng được truyền vào trong nó. Nhưng Thạch Trung Ngọc
lại cảm thấy như rằng tốc độ hấp thu và chuyển hóa linh khí của
mình vẫn không bằng tốc độ hấp thu của Ngọc Câu Quỳnh. Tro núi lửa
này không chỉ khiến linh khí bị ô uế mà còn khiến linh khí bị thiếu
hụt đi rất nhiều, dẫn đến tốc độ hấp thu của hắn cũng tụt giảm.
-Đúng là gậy ông đập lưng ông!
Thạch Trung Ngọc nghĩ thầm, chỉ đành cười khổ. Không ngờ là
chính mình lại đẩy mình vào tình huống nguy hiểm như thế.
Nhưng bây giờ không phải là lúc để than vãn, Thạch Trung Ngọc
chỉ có thể liều mạng hấp thu linh khí xung quanh, chỉ mong rằng có
thể đáp ứng được nhu cầu của Ngọc Câu Quỳnh.
Ngay cả Ngọc Câu Quỳnh cũng rất bất đắc dĩ, lúc đó nào ngờ lại
bị tên kia phun cho mấy ngụm tinh huyết, cưỡng ép mở ra cánh cổng
Cửu U, vốn dĩ nó còn đang thiếu hụt linh khí, suýt chút nữa là bị
tan nát. Tuy vậy, sau khi cánh cổng biến mất, nó cũng rơi vào trạng
thái ngủ say để tự chữa trị. Bây giờ Thạch Trung Ngọc lại bày ra
một bàn, toàn là những món ăn nó thích, chân nguyên tinh khiết vô
cùng, làm sao mà không khiến nó thèm thuồng ngấu nghiến ngay được
chứ, dù sao Ngọc Câu Quỳnh cũng là một món bảo vật có ý thức, hay
nói là có linh tính, đây đương nhiên là bản năng sinh tồn của
nó.
Hấp thu lượng chân nguyên tinh khiết và dồi dào như vậy vào
trong nó, rất nhanh sẽ hoàn toàn hồi phục lại trạng thái ban đầu,
cũng không dễ dàng bị hỏng nữa, vì thế mà khiến Ngọc Câu Quỳnh cứ
hấp thu điên cuồng lượng chân nguyên mà hắn chuyển vào. Mà phải
nói, trong mắt của Ngọc Câu Quỳnh, nó là một món bảo vật cấp cao,
còn Thạch Trung Ngọc chỉ là một tên tay mơ mà thôi, cũng chẳng đáng
để nhìn. Hi sinh cái tôi để làm việc lớn, xong việc là được.
-Chết tiệt.
Thạch Trung Ngọc bắt đầu điên lên, tốc độ hấp thu năng lượng của
Ngọc Câu Quỳnh này quá là điên cuồng, không những không chậm lại,
mà còn ngày càng nhanh hơn. Linh khí có thể hấp thu ở xung quanh
cũng còn rất ít, dù sao thì hắn hấp thu điên cuồng đến như vậy, có
nhiều năng lượng hơn nữa cũng không chịu nổi.
Hơn nữa bên trong linh khí của nơi đây, cũng có chứa những oán
khí từ những người Nhật Bản đã chết tại đây, vì thế mà linh khí
càng thêm hỗn tạp, không ổn định.
Nhưng cũng may là những oán khí này lại rất tốt đối với Ngọc Câu
Quỳnh, ngược lại nó là thứ tai hại đối với Thạch Trung Ngọc. Vì thế
nên cũng bớt khổ cho Thạch Trung Ngọc, còn có thời gian để thở ra
hơi.
Tình huống này do Thạch Trung Ngọc gây ra, vừa hại cho chính
hắn, lại vừa cứu hắn ra. Trong cái rủi lại có cái may, câu nói chí
lý này rất đúng với tình huống bây giờ của hắn.
Nếu như Thạch Trung Ngọc biết được, không biết sẽ có vẻ mặt như
thế nào.
Tốc độ hấp thu của Ngọc Câu Quỳnh chậm lại, mãi tới giờ hắn mới
có thể yên tâm một chút. Chân nguyên trong cơ thể của hắn bây giờ
cũng không còn nhiều, nếu Ngọc Câu Quỳnh hấp thu thêm một phút nữa,
có lẽ Thạch Trung Ngọc biến thành da bọc xương rồi.
-Sau này tốt nhất là không nên đụng vào những thứ không biết rõ
như thế này.
Thạch Trung Ngọc tự than phiền trong lòng.
Lúc này cũng đã đạt tới trạng thái bão hòa năng lượng của Ngọc
Câu Quỳnh, nó chậm rãi bay lên trên không trung, đột nhiên trong hư
không xuất hiện từng hình vẽ huyền bí, cánh cổng nối tới Cửu U dần
dần được dựng nên.
Thấy tình huống này, rốt cuộc hắn cũng có thể thoải mái hơn. Xem
ra chỉ cần có đủ năng lượng là có thể mở ra cánh cổng Cửu U, cũng
không cần tới bí pháp gì đó mà người ta thường viết trong tiểu
thuyết, nếu không thì mình chỉ có thể vò đầu bứt tóc mà không có
biện pháp nào nữa rồi.
Sau khi cánh cổng hoàn thiện, Thạch Trung Ngọc vột vàng lấy
Thiên Tùng Vân cùng với Gương Bát Xích ra. Sau đó đặt tấm gương lên
vết lõm hình tròn ở bên trái cánh cổng, còn lại là Thiên Tùng Vân,
đặt ở một cái vết lõm sắc bén ở bên phải.
Hai món đồ nhẹ nhàng nhấp vào một cái, ngay lúc đó, cả cánh cổng
tựa như run rẩy. Ngọc Câu Quỳnh ở trên đỉnh cánh cổng, đột nhiên
chuyển từ màu xanh lục sang màu hồng tím, toàn bộ cánh cổng Cửu U
càng đậm thêm vẻ kỳ lạ. Nhưng vầng sáng màu hồng tím càng ngày càng
lớn ra, rồi đến lúc bao trùm cả cánh cổng bên trong.
Dường như, mùi của tử vong nồng nặc đã bị vầng sáng màu hồng tím
này ngăn chặn lại không vọt ra được.
-Đây là?
Thạch Trung ngọc chậm rãi nhìn cánh cổng nối tới Cửu U dần dần
thay đổi hình dạng. Vốn dĩ trên cánh cổng có khắc các loại hoa văn,
hình vẽ yêu ma quỷ quái, nhưng bây giờ lại biến mất tăm, thay vào
đó là những hình vẽ hoa cỏ, cây lá.
-Đây, hình như là cánh cổng khác sao?
Thạch Trung Ngọc đột nhiên nghĩ tới khả năng này, hắn tỏ ra kinh
ngạc.
Cánh cổng nối tới Cửu U đột nhiên biến thành một cánh cổng thông
tới nơi khác, chẳng lẽ đây chính là bí mật của ba món bảo vật?
Lẽ nào, Thuốc Trường Sinh Bất Lão ở bên trong cánh cổng này?
Sau khi cánh cổng hoàn thiện, ba món bảo vật dần phát ra ánh
sáng nhẹ, tách ra khỏi cánh cổng và bay về hướng Thạch Trung
Ngọc.
Thạch Trung Ngọc bắt lấy chúng, bước chân chậm rãi vào bên kia
cánh cổng.