Cánh cổng lập lòe ánh sáng màu hồng tím, sau khi Thạch Trung
Ngọc đã đi qua cánh cổng, nó chậm rãi hóa thành hư vô. Xung quanh
lại trở về trạng thái tĩnh lặng như lúc đầu.
Ở một nơi không ai biết đến, Thạch Trung Ngọc tỏ ra buồn
bực.
-Chỗ này là ở đâu?
Xung quanh Thạch Trung Ngọc đều bị bao trùm bởi bóng tối, có
chăng giọt nước mưa vọng lên khiến cho không khí vô cùng ảm đạm,
làm người sởn cả tóc gáy. Tuy rằng thực lực bây giờ của Thạch Trung
Ngọc là rất mạnh, nhưng vẫn là một con người, mà người thì ai cũng
sẽ luôn sợ hãi với những gì mình chưa biết rõ, chớ nói chi là một
không gian ẩm ướt, chật chột như thế này.
-Đây hình như là một hang động thì phải?
Thạch Trung Ngọc bắt đầu mò mẫm xung quanh, lấy Thiên Tùng Vân
tản ra ánh sáng màu trắng, Ngọc Câu Quỳnh tỏa ra ánh sáng màu xanh
lục, còn Gương Bát Xích thì hiện lên mơ hồ vầng sáng tím, cũng vừa
đủ chiếu sáng xung quanh Thạch Trung Ngọc, soi đường cho hắn bước
chân đi ổn định.
Một cái hang động sâu thăm thẳm, Thạch Trung Ngọc thiết nghĩ,
không biết có phải là mình đang ở dưới lòng đất hay không, chẳng lẽ
Thuốc Trường Sinh Bất Lão nhất thiết phải giấu ở dưới cái hang này
sao?
Nghĩ vậy, Thạch Trung Ngọc liền bước nhanh hơn. Tuy rằng hắn
không cần tới Thuốc Trường Sinh Bất Lão, nhưng mà những cô bạn gái
của hắn cần. Tuổi thọ của hắn vô cùng dài, nhưng mà bọn họ cũng chỉ
là những người bình thường, trải qua mấy thập niên là tuổi thọ sẽ
tận.
Đây là điều mà Thạch Trung Ngọc không muốn nhìn thấy nhất, tuy
rằng những cường giả Tiên thiên trở lên đều đã quen với những điều
này. Nhưng đối với Thạch Trung Ngọc, hắn không thể chịu đựng nỗi
mất mát đó, cho nên hắn mới cố chấp với Thuốc Trường Sinh Bất Lão
như vậy.
Dù rằng muốn Trường Sinh Bất Lão là gần như không thể, nhưng chỉ
cần kéo dài tuổi thọ thêm một chút là được rồi.
Càng đi sâu vào hang động, xung quanh cũng bắt đầu ẩm ướt hơn,
Thạch Trung Ngọc bắt đầu nghi ngờ, có thể hắn đang đi ở trong hang
động dưới đáy biển. Nếu không thì sao chỗ này lại ẩm ướt đến như
vậy chứ. Có lẽ không lâu nữa sẽ đến mạch nước ngầm, hay là đầm nước
gì gì đó.
Toàn bộ hang đều ẩm thấp vô cùng, mặt đất dưới chân thì trơn
trượt, dù vậy nhưng cũng không làm khó Thạch Trung Ngọc được.
Tuy nhiên, bên trong hang động này cũng không xuất hiện các loại
côn trùng, sâu bọ, dường như Thạch Trung Ngọc là sinh vật duy nhất
ở đây.
Đi được khoảng 30 phút, Thạch Trung Ngọc bắt đầu cảm thấy mệt
mỏi. Dù rằng cơ thể của hắn rất mạnh mẽ nhưng vì phải tập trung cao
độ vào từng bước chân nên thể lực hao hụt nhanh chóng.
-Rốt cuộc đây là chỗ nào?
Đây không phải lần đầu Thạch Trung Ngọc tự hỏi như vậy. Nhưng
nơi này lại không có bất cứ gì hay bất cứ ai trả lời câu hỏi của
hắn.
Mãi hơn mười mấy phút nữa, Thạch Trung Ngọc mới nhìn thấy trước
mắt có một vị trí đặc biệt.
Trong cái hang động ẩm ướt này, lại đột nhiên xuất hiện một
không gian khô ráo.
Không gian nhỏ khoảng chừng hai mươi đến ba mươi mét vuông, đấy
cùng là phần cuối của hang động. Tiếp đó là một lối đi vô cùng lớn,
lớn hơn hang động nãy giờ rất nhiều. Dường như từ đầu đến giờ hắn
mới chỉ đi qua hành lang dẫn tới không gian này mà thôi.
Trong khoảng không gian nhỏ, đặt ở đó một bục để sách làm bằng
ngọc, hai cái giá sách xung quanh, còn có một chiếc giường trơn mịn
không biết được làm từ loại ngọc gì. Chỉ là mặt trên của chiếc
giường không ngừng toát ra khí lạnh, khiến cho Thạch Trung Ngọc
hoài nghi liệu đây có phải là giường hàn ngọc trong truyền thuyết
hay không. Trong nhiều tiểu thuyết võ hiệp cũng có đề cập tới những
chiếc giường như vậy, nếu đúng, nó có thể tăng tốc độ tu luyện của
người sử dụng nó lên rất nhiều.
Mà thứ hấp dẫn sự chú ý của Thạch Trung Ngọc chính là trên bục
để sách.
Bày trên đó là những quyển thẻ tre, sau đó là một hộp gấm màu
vàng. Mặt trên chiếc hộp có khắc mấy hình vẽ rồng bằng vàng ròng,
nhìn vô cùng cao quý. Càng kỳ lạ hơn là trên vách động lại có lấp
lóe chút tia sáng, làm cho nơi này trở nên rất sáng sủa.
-Chẳng lẽ đây là chỗ tu luyện của Từ Phúc?
Thạch Trung Ngọc tỏ ra kinh ngạc, đi từ từ về phía bục để
sách.
Không biết quyển thẻ tre đặt trên đó là được làm từ tre trúc gì,
tuy đã trải qua mấy ngàn năm dài dằng dẵng nhưng vẫn không mục nát,
nếu không muốn nói là mới tinh.
Trên thẻ tre ghi lại từng dòng chữ triện, Thạch Trung Ngọc rất
khó khăn phân biệt ra từng chữ.
-Ta là hoàng đế của đế quốc Đại Tần, Ngự Tứ phương sĩ, Từ
Phúc.
Đọc xong hàng chữ trên, Thạch Trung Ngọc chắc chắn đây là chỗ tu
luyện của Từ Phúc, không ngờ chỗ này lại hoa lệ đến thế.
Trên thẻ tre, Từ Phúc cũng không có ghi lại thứ gì quan trọng,
cơ bản là tự ngợi khen, tâng bốc hình tượng của mình lên mà thôi,
còn có ghi lại nỗi oán hận của hắn đối với Susano, rồi một chút bí
mật nhỏ. Cuối cùng hắn ta mới viết, hộp gấm trên bàn này chính là
Thuốc Trường Sinh Bất Lão mà năm đó hắn ta lấy được, có điều là hộp
gấm đã bị Hoàng đế Ngự Tứ ban xuống phong ấn Cửu Long Nhiễu Thiên
Tỏa. Mà chìa khóa của phong ấn này đang được đặt ở lăng của Tần
Thủy Hoàng.
Nhìn thấy hàng chữ, Thạch Trung Ngọc lại đột nhiên tức giận điên
lên, muốn chửi chết mẹ hắn ta. Gì mà chìa khóa ở chỗ Tần Thủy
Hoàng, đúng là ngứa tay mà. Mất bao công sức để rồi lấy được một
cái hộp vô dụng. Thạch Trung Ngọc liền điên lên rồi, quơ tay cầm
lấy chiếc hộp, nhìn thử 6 mặt của nó, không biết là dùng công nghệ
nào để chế tạo ra mà thật sự là không có kẽ hở nào.
Thạch Trung Ngọc ra sức ném vào vách tường cũng không hề hấn,
rút đao ra chém cũng chẳng có vết xước nào, Thạch Trung Ngọc tỏ ra
vô cùng kinh ngạc. Không ngờ chiếc hộp này lại kiên cố đến thế? Hơn
nữa, Cửu Long Nhiễu Thiên Tỏa là cái thứ quái quỷ gì đây? Không có
đến một cái lỗ khóa thì sao mà mở.
Thạch Trung Ngọc cầm hộp gấm lên, hắn phát hiện ra dưới đáy hộp
có một tờ bản vẽ.
Không sai, hoàn toàn đúng là bản vẽ. Vậy là giấy đã có từ triều
Tần rồi sao? Thạch Trung Ngọc lóa hết cả mắt, hay là có người tới
đây trước và để lại nó?
Cầm bức vẽ lên, hắn lại nhận ra, đây không phải là bản vẽ làm từ
giấy, mà nó là một loại vải lụa được thêu cực kỳ tinh xảo, từng sợi
tơ mỏng còn hơn sợi tóc, đan xen lại chằng chịt. Hẳn là thợ may làm
ra cái này phải có tay nghề vô cùng cao, mà giá tiền làm ra cái này
cũng không phải vừa.
-Sơ lược thiết kế lăng mộ Tần Thủy Hoàng?
Hắn đọc chậm rãi từng từ, đọc xong, Thạch Trung Ngọc liền kinh
hãi.
Móa nó, rốt cuộc là tên Từ Phúc này muốn làm cái gì? Ngay cả bản
vẽ Hoàng lăng của Tần Thủy Hoàng cũng mang ra đây? Đây chính là tội
tru di cửu tộc đấy. Nhưng mà, vì tên này đã cãi lại lệnh của hoàng
đế, cho nên cửu tộc của hắn ta cũng sớm bị giết sạch rồi.
Nhìn kỹ bản vẽ Hoàng lăng của Tần Thủy Hoàng, Thạch Trung càng
thêm khâm phục những ngưòi công nhân thời cổ đại.
Bọn họ chỉ là những người bình thường, mà lại có thể xây dựng
nên một siêu lăng mộ như vậy. Dù có cường giả cấp bậc Tam Hoa Tụ
Đỉnh, Ngũ Khí Triều Nguyên tiến vào bên trong Hoàng lăng cũng chỉ
có một kết cục, chết!
-Lẽ nào, Từ Phúc là muốn để ta đi trộm chìa khóa?
Thạch Trung Ngọc thầm nghĩ trong lòng, có lẽ vì Từ Phúc có hận
thù với Tần Thủy Hoàng. Cho nên mới làm ra hộp gấm này, người khác
muốn mở ra chiếc hộp, bắt buộc phải đi tới Hoàng lăng của Tần Thủy
Hoàng, vậy thì Từ Phúc lại đạt được mục đích. Khiến cho Tần Thủy
Hoàng chết rồi cũng không được an ổn.
-Gã này cũng đúng là một tên đê tiện!
Thạch Trung Ngọc lắc đầu than thở, rồi chốc lát liếc mắt cười
lớn,
-Nhưng mà, những thứ này đều giúp ta bớt thêm chút phiền phức!
Hahaha! Hoàng lăng của Tần Thủy Hoàng, đương nhiên là không thiếu
bảo vật! Núi vàng, trụ ngọc, thủy ngân nhiều như sông dài biển lớn,
dạ minh châu lại nhiều như sao trên trời, những thứ này làm sao ta
có thể bỏ qua?!
Thạch Trung Ngọc cười phá lên, thu dọn tất cả vào trong túi trữ
vật.