"Nhưng mà giờ làm sao ra ngoài? Không lẽ phải mở trận truyền
tống?" Thạch Trung Ngọc nhìn xung quanh, có vẻ như không có đường
ra. Còn trực tiếp phá vỡ vách động trông có vẻ yếu ớt kia. Dựa vào
năng lực hiện tại của hắn thì một đấm cũng có thể làm sập một ngọn
núi.
Nhưng mà có quỷ mới biết một đấm này sẽ làm phát sinh thêm tình
huống gì nữa. Ngọn núi sập xuống chôn luôn mình? Nếu núi sập thì
Thạch Trung Ngọc còn không có năng lực chống lại nó. Nếu bên ngoài
là nước biển thì càng nguy hơn. Không biết bao nhiêu là nước biển
ùa vào ngay lập tức, dù cho thân thể cứng rắn thì Thạch Trung Ngọc
cũng không chống lại được.
Có thể nói nếu trực tiếp phá nơi này thì tỷ lệ chết chắc chắn sẽ
hơn 80%. tình hình không có ép buộc, Thạch Trung Ngọc sẽ không ngốc
đến nỗi làm như vậy.
Cầm Ngọc Câu Quỳnh treo lên, triệu hồi cổng Cửu U.
Bây giờ Ngọc Câu Quỳnh năng lượng sung túc, Thạch Trung Ngọc
cũng không cần bổ sung thêm năng lượng vào, trực tiếp mở ra cổng
Cửu U.
Lấy Thiên Tùng Vân đặt lên trên Gương Bát Xích, cổng truyền tống
màu đỏ tím hiện ra trong nháy mắt.
"Ha ha, ta tránh đi trước, chờ về sau lại đến." Thạch Trung Ngọc
cười xấu xa, đi vào trong cổng truyền tống màu đỏ tím kia.
Nhưng mà tình huống bên trong lại làm cho Thạch Trung Ngọc chấn
động.
"Mẹ nó, đây là đâu?" Chung quanh là những tòa kiến trúc bị cháy
đen, còn có nhiều người đang khóc lóc giống như đang thăm viếng cái
gì ở chỗ này. Thạch Trung Ngọc xuất hiện cũng không cũng không
khiến cho những người này chú ý, có lẽ là do cái cổng kia bị thi
triển phép thuật nào đó.
"Đền Yasukuni?" Thạch Trung Ngọc kinh ngạc kêu lên, không tin
được mình lại truyền tống đến nơi này. Không lẽ Từ Phúc có quan hệ
gì với đền Yasukuni? Hai cổng truyền tống có lẽ là một cái ở đền
Yasukuni, một cái ở trong động kia.
Nhìn những người người đang kêu gào thảm thiết như đang mai táng
cha mẹ bọn họ ở đằng kia, Thạch Trung Ngọc cảm giác bực bội trong
lòng. Thanh âm kêu trời gọi đất kia nghe thấy là phiền.
"Đội quân này không lẽ chưa đánh tới Tokyo?" Thạch Trung Ngọc
khó hiểu.
Hắn không biết trong khi hắn đang mưu tính Bát Kỳ Đại Xà thì
Thiết Mộc đã phái một đội quân bí mật đi tới một nơi thần bí.
Đội quân bí mật này toàn bộ đều là Ninja. Ám sát, ẩn thân đều là
thế mạnh của bọn họ. Ẩn vào một nơi bí mật gần đó, chỉ phục vụ cho
Nội các tổng lý đại thần.
Có thể nói quyền lợi của Nội các tổng lý đại thần hết một nửa là
do những Ninja này tạo thành.
Nhưng mà may là những Ninja này đều trung thành, vừa sinh ra đã
được tiếp nhận chương trình tẩy não, không phải trung thành với
Thiên hoàng mà là với Nội các tổng lý đại thần.
Đội quân bí mật này nghe theo mệnh lệnh của Thiết Mộc, ẩn náu ở
một nơi bí ẩn trong Tokyo.
Nơi này tuy rằng ai cũng thấy nhưng không phải ai cũng chú ý
tới. Dường như là có một lực lượng thần bí làm cho người ta vô tình
bỏ qua nó. Một ngôi chùa bình thường không nổi tiếng, nhưng lại là
trung tâm văn hóa của Nhật Bản mấy ngàn năm trước.
Năm đó Từ Phúc đi về phương Đông, mang theo năm trăm kim đồng
ngọc nữ đi tới đây coi như là trạm đầu tiên.
Sau khi Từ Phúc chết, Susano và năm trăm kim đồng ngọc nữ kia ở
lại đây. Dưới sự tận lực kiến tạo của Susano, nơi này dần dần biến
thành một nơi thần bí trong truyền thuyết Nhật Bản, Takamagahara.
Dòng sông dài từ từ chảy, sinh mệnh của Susano và năm trăm kim đồng
ngọc nữ cũng sắp tàn, thế nên bọn họ đã nghĩ ra một cách là hóa
thân thể thành tượng đá. Nếu Nhật Bản tới thời khắc quan trọng, có
thể dùng biện pháp đặc thù để khởi động bọn họ, làm cho bọn họ từ
trong tượng đá thoát ra ngoài.
Như thế này tương đương với sống lại. Mặc dù thời gian chỉ có
mười ngày mười đêm nhưng mà với thời gian quý giá này bọn họ có thể
nghĩ thêm được càng nhiều biện pháp giúp kéo dài cuộc sống của
chính mình.
Đám yêu ma quỷ quái trong thần thoại Nhật Bản thật ra là từ năm
trăm kim đồng ngọc nữ này biến thành, mục đích chính là trước khi
đại nạn kéo đến có thể kéo dài sự sống của mình. Ăn thịt người cũng
là một cách để sống lâu. Dù sao trong cơ thể người cũng đều là máu
thịt, dù ít nhưng một người cũng đủ để kéo dài thêm 1 năm, bọn họ
lại có thêm thời gian để suy nghĩ.
Đội quân bí mật này đến là vì sự tình ở Takamagahara. Nhật Bản
đã sắp tới thời điểm diệt vong, Thiết Mộc chỉ có thể ôm chút hy
vọng thử bí văn truyền miệng từ lịch đại nội các tổng lý đại
thần.
"Năm trăm trải tim của bé trai và bé gái, chẳng biết mấy thứ này
là thần linh hay là yêu quái." Một Ninja nhẹ giọng nói. Những người
này đều mang theo một cái túi nhỏ, bên trong chính là đồ vật cần
thiết để khởi động thứ trong truyền thuyết kia, có thể gọi là tế
phẩm. Năm trăm trái tim của bé trai và năm trăm trái tim của bé
gái, hơn nữa những đứa trẻ này phải không được quá ba tháng tuổi.
Nếu đây là ở thời hòa bình thì việc một ngàn đứa trẻ bị mất tích
hoặc bị đào lấy tim chắc chắn sẽ tạo nên một cuộc khủng hoảng
lớn.
Nhưng ở Nhật Bản sau này, mất tích là việc cực kỳ bình thường.
Những Ninja này thông qua chợ đen hoặc cướp đoạt, nhanh chóng thu
thập một ngàn trái tim.
Mang theo những trái tim chảy đầy máu kia, cho dù là những Ninja
đã quá quen với việc giết chóc cũng cảm thấy rợn lòng.
"Câm miệng! Không được nói nhiều, đối với thần linh phải cung
kính!" Một tiểu đội trưởng hung hăng kêu lên, sau đó lại cung kính
quỳ xuống lễ bái một ngàn pho tượng trông giống y đúc như người ở
phía sau chùa.
Nhìn bộ dáng thành kính của tiểu đội trưởng, Ninja này coi
thường chẹp miệng nhưng vẫn không nói gì thêm. Dù sao trong đội ngũ
thì cách biệt cấp bậc rất lớn. Cho dù năng lực của mình mạnh hơn
tiểu đội trưởng, lại càng thích hợp với đội hơn hắn, nhưng mình chỉ
là một tiểu binh, chỉ có thể nghe theo tiểu đội trưởng.
Cũng có nhiều Ninja lễ bái thần linh. Dù sao những thần linh này
chính là văn hóa thành lập Nhật Bản, không thể không cung kính.
Lễ bái xong, mọi người mở ra một ngàn trái tim kia, đặt chỉnh tề
trên dàn tế.
"Các vị thần linh Takamagahara vĩ đại, Nhật Bản đã đến thời kỳ
nguy cấp. Chúng ta dâng lên tế phẩm hy vọng các vị thần linh buông
xuống chân thân, trợ giúp Nhật Bản thoát ly tai nạn!" Đại đội
trưởng cung kính khiêm nhường nói ra những tế tự ám ngữ.
Vừa dứt lời, trong tượng đá truyền ra tiếng gầm rú, một ngàn
trái tim hóa thành một vệt sáng đỏ bay về phía những pho tượng.
"Này?" Các Ninja đều bị cảnh tượng trước mặt dọa sợ ngây
người.
Trái tim dừng trước tảng đá, hóa thành một bãi máu tươi dung
nhập vào trong tượng đá.
Ngay sau đó, những tượng đá này bắt đầu chậm rãi tan rã, một đám
người từ trong tượng đá đi ra. Xoay đầu, duỗi chân, vặn người, từ
từ thích ứng với cơ thể.
Một nam tử cụt tay nhưng rất anh tuấn tràn ngập hưng phấn hét
lớn nói, "Lão tử sống lại rồi! Bát Kì! Từ Phúc! Các ngươi được
lắm!"