-Susano !!
Đại đội trưởng thét lên cả kinh, Susano rất nổi tiếng trong
truyền thuyết của Nhật Bản. Nhiều năm qua nó cũng không thay đổi,
cho nên đại đội trưởng rất dễ dàng nhận ra.
-Khốn nạn!
Susano quát lên,
-Một gã loài người thấp hèn lại dám gọi thẳng tên của ta!
Ánh mắt lạnh lùng sắc bén nhìn chằm chằm với đại đội trưởng.
Người đại đội trưởng nhất thời sợ chảy mồ hôi ròng ròng.
-Đại nhân, tôi,
Đại đội trưởng vội vã lên tiếng.
Tay trái của Susano đột nhiên biến ra một thanh kiếm dài, vụt
tay một cái, thanh kiếm bay vút về phía đại đội trưởng, đâm thẳng
vào trong trái tim của hắn,
-Một tên nhân loại thấp hèn như ngươi không xứng để gọi tên của
ta!-
Con mắt của đại đội trưởng trợn to, hắn không ngờ vị thần mình
giải phóng lại tự dưng giết chết mình. Trong lòng không cam phận,
nhưng nhìn thấy sinh mệnh lực nhanh chóng trôi đi, hắn há miệng to
như muốn nói gì đó, rốt cuộc vẫn không nói ra được.
-Hừ!
Susano hừ lạnh, không thèm nhìn tới thi thể ngã gục xuống của
đại đội trưởng, hắn nhìn lướt qua những ninja ở đây, chợt nhíu
mày:
-Các ngươi là những nhẫn giả mạnh mẽ nhất của đế quốc Nhật Bản,
thế mà các ngươi lại yếu đuối như vậy?!-
-Vâng! Đại nhân!
Thấy vẻ mặt không hài lòng của Susano, những ninja kia lập tức
kinh ngạc thốt lên, đại đội trưởng mạnh nhất của bọn họ cứ tự nhiên
bị thần linh của chính mình giết chết như thế, bọn họ không hoảng
mới lạ.
-Rác rưởi!
Susano hừ lạnh,
-Nói đi, các ngươi triệu hồi ta ra có chuyện gì?! Đế quốc Nhật
Bản sắp diệt vong sao?!-
-Vâng, đúng vậy thưa đại nhân!
Một ninja nọ vội vã trả lời,
-Đám mọi Trung Hoa đó mở chiến tranh xâm lược với nước ta, chúng
ta không chống lại nổi!-
-Mọi Trung Hoa?!
Từ này như là một cấm kỵ đối với hắn, tràn đầy tính sỉ nhục,
Susano tức giận, tuy hắn là thần của Nhật Bản, nhưng nguồn gốc của
hắn cũng là từ Trung Hoa, trong lòng Susano không hiểu sao lại thấy
căm ghét lời nói của ninja kia, trong tay hắn lại biến ra một thanh
kiếm, phóng thẳng vào tên kia.
-Ta không muốn nghe lại hai chữ, Trung Hoa này nữa! Hiểu
chưa?!
Susano lạnh nhạt nhìn đám ninja ở đây, hừ nhẹ một tiếng.
Đám ninja vội vàng gật đầu, tuy bọn họ là đội quân tinh nhuệ của
Nhật Bản, nhưng khi đối đầu với thứ tồn tại mạnh mẽ hơn mình, hay
nói là đối mặt với thần linh, từ đầu đã không có dũng khí rồi, chỉ
có sự phục tùng tuyệt đối mà thôi.
-Rác rưởi!
Susano lại hừ một tiếng, quay lưng về sau rồi nói,
-Nhanh chóng thích nghi với cơ thể đi!-
Năm trăm chàng trai và cô gái ở phía sau gật đầu lia lịa, bọn họ
đã biết đến sự vô tình và lạnh lùng của Susano từ lâu.
Thân thể này đã mấy ngàn năm không có vận động, giống như một
cái máy bị khô dầu vậy, sắp rỉ sét đến nơi. Cho nên những người này
mới chưa kịp thích nghi, đồng loạt co dãn thân thể, uốn éo các chi,
dập người, co chân các thứ, cố gắng thích nghi với cơ thể.
-Quân đội của Đế quốc Nhật Bản ở đâu?!
Susano hỏi đám ninja kia.
-Đại nhân, quân đội đều đang chiến đấu ở tiền tuyến, nhưng
mà,…
Khuôn mặt của người đó bỗng chốc trở nên cay đắng,
-Bởi vì chúng ta thua cuộc trong Thế chiến II nên quân lực bị
thiếu hụt, không thể vượt quá số binh sĩ được cho phép. Cho nên
chúng ta chỉ có một triệu quân sĩ đang chiến đấu ở tiền tuyến. Cơ
bản là không thể chống lại đội quân hùng hậu của quân địch!-
-Kẻ thù là một nước lớn, ta biết!
Susano gật đầu, khuôn mặt bỗng chốc trở nên tàn nhẫn,
-Nhưng mỗi quân sĩ của đế quốc Nhật Bản chúng ta, nhất định phải
là tinh nhuệ trong tinh nhuệ, một triệu người đủ để tàn sát quốc
gia đó, sao lại biến thành như thế này?!-
Tên ninja kia nuốt nước bọt, uy thế mạnh mẽ của Susano khiến anh
ta cực kỳ khó chịu,
-Đại nhân, bây giờ không giống như những thời đại trước. Vũ khí
nóng bây giờ mạnh mẽ hơn ngày xưa rất nhiều. Đồng thời, bởi vì linh
khí trong trời đất bị thiếu hụt, dẫn đến thực lực của chúng ta tăng
lên không được bao nhiêu! Đại nhân, bây giờ Nhật Bản cũng chẳng còn
được bao nhiêu cường giả cấp độ Tiên thiên!-
-Tiên thiên cũng không có ?!
Susano lập tức nhíu mày, hắn thử đi cảm ứng xung quanh một hồi,
đúng là phát hiện linh khí trong trời đất mỏng manh hơn trước ít
nhất là mười lần, hơn nữa lại tràn đầy ô uế, ngay cả hắn cũng cảm
thấy có chút ngột ngạt.
-Khốn nạn,
Susano quát lên,
-Đế quốc Nhật Bản mạnh mẽ năm nào, bây giờ lại biến thành nhỏ
yếu như thế, khiến ta vô cùng thất vọng!-
-Các người tốt hơn chứ!
Susano quay về năm trăm người ở sau lưng và nói.
Năm trăm người bọn họ đồng loạt gật đầu, dù là có thích nghi kịp
hay không cũng không dám nói.
-Vậy hãy đi cùng ta!
Nói xong, Susano liền vọt thẳng lên trời cao. Bọn chúng thấy
Susano bay lên, trong mắt tràn đầy ước ao, nhưng bọn chúng cũng
không có đủ năng lực để bay, chỉ có dùng hai chân để mà chạy ra
khỏi ngôi miếu cổ.
-Bây giờ chúng ta phải làm gì?
Bên trong ngôi miếu cổ chỉ còn đó hình bóng của mười mấy tên
ninja, một tên tiểu đội trưởng nhẹ giọng hỏi.
-Còn làm gì nữa! Mau trở lại báo cho đại nhân Thiết Mộc!
Một gã ninja khác lên tiếng, sau đó anh ta lại hừ nhẹ,
-Làm như nhẫn giả chúng ta lúc nào cũng phải hi sinh vì đế quốc
Nhật Bản vậy, mặc dù đại đội trưởng bị đại nhân giết chết, nhưng mà
anh ấy đã khiến cho đại nhân phải đi đối phó với đám người Hoa kia
rồi! Đại đội trưởng hi sinh không lãng phí!-
Tên ninja này luôn ước mơ vị trí đại đội trưởng, bây giờ mới có
thể thốt ra những lời này.
-Hừ!
Một người khác bất mãn hừ nhẹ,
-Bớt nói đi! Đi thôi!
Người này rất bất mãn với tên ninja kia, nhưng mà tiếng nói của
hắn rất có trọng lượng, anh ta cũng không tiện nói.
Cả đám đồng loạt gật đầu, nhanh chóng rời khỏi ngôi miếu cổ
không người biết. Chỉ để lại thi thể của người đại đội trưởng và
của người ninja xấu số kia ở lại đó.
Những ninja này cũng không có lòng để an táng cho thi thể của
đồng đội, một người đều cực kỳ ích kỷ.
Ngôi miếu cổ ngàn năm này lập tức lại yên tĩnh như cũ, chỉ có
những bông hoa tuyết phiêu du trong không trung, rồi rơi xuống bao
trùm lấy tội ác trên mặt đất.
Susano vọt thẳng lên không trung, lập tức phóng ra thần thức để
cảm ứng xung quanh. Trong thời kỳ chiến tranh, trên chiến trường sẽ
có rất nhiều vong linh chưa được siêu thoát, những vong linh đó
không phải ai khác mà chính là những chiến sĩ không cam lòng vì cái
chết nên biến thành. Có những tu sĩ có thể chuyển đổi những vong
linh này thành anh linh, những anh linh này chính là những con rối
vô cùng mạnh mẽ.
-Hướng tây bắc?!
Susano nhanh chóng cảm nhận được phía chiến trường, hắn nói vọng
xuống đám người phía dưới, rồi bay thẳng về hướng Tây Bắc.
Năm trăm người chỉ có thể bất đắc dĩ chạy đi bằng hai chân, tuy
rằng bọn chúng không có nhanh bằng tốc độ bay của Susano, nhưng mà
tốc độ chạy không thể nói là chậm. So với tốc độ của những chiếc xe
thể thao, hay siêu xe, tốc độ còn nhanh hơn nhiều, nếu có người
bình thường nhìn thấy tốc độ của bọn họ, sợ rằng sẽ hét lên sợ
hãi,
-Có ma!
Bởi vì những người đó đúng là vô cùng quỷ mị, đi ngang qua rừng,
trong chớp mắt đã chạy hơn mấy ngàn mét.
Susanoo đứng chỉ hướng trong không trung như một người dẫn
đường.