Hướng Tây Bắc, là vùng ven biển của Nhật Bản, chiến tranh đang
bắt đầu tại nơi đây. Khắp nơi đều là mưa bom, bão đạn, tiếng súng
đạn ầm vang khắp chốn, trên chiến trường rải rác những cánh tay,
chân, thậm chí là nửa thân trên, dưới của những người chiến sĩ bị
bom đạn nổ tung. Vốn dĩ mặt đất được bao phủ bởi tuyết trắng, nay
hóa thành màu đỏ tươi, khắp nơi loạn lạc, gần như không thấy tuyết
đâu nữa.
Susano đứng ở trên đỉnh núi gần đó, không khỏi thán phục cảnh
chiến trường này,
-Không ngờ nhân loại đã tiến bộ đến như vậy! Nếu như cho bọn
chúng thêm một thời gian không lâu nữa, sợ rằng ngay cả những thần
linh như chúng ta cũng không có sức uy hiếp gì với bọn họ!
-Nhưng mà, kẻ thấp kém chung quy vẫn mãi là thấp kém! Không dựa
vào sức mạnh của bản thân thì trước sau cũng chẳng làm nên trò
trống gì, chỉ sống được vài chục năm là mọi thứ quy về các bụi!
Những chàng trai và cô gái kia cũng dần dần đuổi kịp, bọn chúng
đứng ở sau lưng Susano, ngơ ngác nhìn cảnh tượng trước mắt. Một
vùng chiến trường, máu tươi bay tán loạn, lửa đạn nổ vang không
dứt, khiến cho từng giọt máu tươi bên trong bọn chúng sôi sục lên
vì hiếu chiến.
-Đại nhân!
Một chàng trai có bề ngoài thu hút, hưng phấn nói với Susano,
khuôn mặt của cậu lộ rõ vẻ hiếu chiến. Những người khác cũng đều có
vẻ mặt như vậy.
Susano nhẹ gật đầu,
-Đi giải phóng thú tính trong lòng các ngươi đi!
Cả đám đều đồng loạt hoan hô, nhanh chóng vọt đi vào trong chiến
trường. Trong miệng không ngừng phát ra các tiếng kêu quái dị giống
như những con thú hoang.
Trong một chiếc xe bọc thép ở gần đó, quan sát viên trong xe đội
nhiên kêu lên,
-Trần Đội, có một nhóm người đột nhiên tham gia vào chiến
đấu!
-Hừ, có bao nhiêu tên? Trang bị vũ khí như thế nào?
Một người đàn ông trung niên ở bên cạnh hừ nhẹ, nhẹ nhàng hỏi.
Trong chiếc xe bọc thép này cũng là hai người ngày hôm đó, những
người khác đều hưng phấn gia nhập vào trong trận chiến.
Thắng lợi liên tục đã làm bọn họ có hơi chán nản, đám người Nhật
này thật sự quá yếu. Còn không đủ trang bị vũ khí, nhân lực thì ít
ỏi, còn chưa đánh thoải mái liền đã gào thét.
-Chỉ khoảng năm trăm người mà thôi, nhưng mà,
Quan sát viên chợt nuốt nước bọt,
-Bọn họ thật sự quá mạnh mẽ! Có vẻ như không phải là người!
-Cái gì?
Trần Đội hững hờ, đột nhiên tỏ ra kinh ngạc, đưa con mắt lại gần
ống kính, khung cảnh hiện ra trước mắt khiến ông không thể tin
nổi.
Bọn họ còn là người không? Tốc độ nhanh như điên vậy?! Binh sĩ
còn không kịp nhắm bắn nữa, dù có bắn ra đạn cũng bị bọn họ né
hết.
-Những người này!
Trần Đội nhất thời chửi đổng lên, chẳng phải cấp trên đã nói là
Nhật Bản không còn những cường giả như thế sao, sao đột nhiên lại
xông ra một đám như vậy. Gần như chỉ trong chớp mắt, hơn một nghìn
binh sĩ bên họ đã bị những người kia giết chết, trong chốc lát,
Trần Đội không biết phải dùng ngôn ngữ gì để miêu tả những người
này. Bọn họ đúng là như thú hoang, như là ma quỷ!
Sau khi giết chết những binh sĩ kia, bọn chúng lại còn cắn vào
trong cổ của binh sĩ, rồi hút đi máu ở trong đó. Thậm chí có kẻ còn
thọc tay vào trong lồng ngực, móc tim từ trong thi thể của những
binh sĩ ra, rồi ăn nó như thể đang ăn trái cây vậy. Vừa ăn vừa liếm
máu tươi còn dính trên khóe miệng. Trần Đội nhìn thấy cảnh này liền
cảm giác buồn nôn,
-Đám người này là từ đâu mà ra!
-Không biết, đột nhiên một đám từ đâu xông thằng vào trong chiến
trường! Trần Đội, chúng ta nên làm gì đây?! Súng đạn, xe tăng cũng
không có tác dụng với bọn họ nữa!
Quan sát viên vội vàng nói, những chiếc xe tăng thiết giáp cũng
như hóa thành xe tăng giấy đối với những con quái vật này, hoàn
toàn không có một chút tác dụng nào.
-Gọi cho cấp trên, yêu cầu viện trợ tên lửa oanh tạc tới
đây!
Trần Đội quyết định hạ lệnh.
-Hả ?! Đội trưởng !
Quan sát viên kia thốt lên kinh ngạc,
-Nhưng binh sĩ của chúng ta thì sao!
-Chẳng lẽ cậu nghĩ rằng bọn họ có thể sóng sót với đám quái vật
đó sao?!
Trần Đội tức giận quát lên,
-Hơn nữa, nếu để bọn họ hi sinh đau khổ như vậy, thay vào đó,
thay vào đó có thể để bọn họ hi sinh một cách có ý nghĩa và bớt đau
khổ hơn!
Quan sát viên nghe xong, tuy rằng thấy Trần Đội nói đúng thực
tế, nhưng mà mệnh lệnh này vẫn khiến anh ta không thể nào tiếp thu
nổi. Rồi lại nhìn sang ánh mắt quyết liệt của Trần Đội, quan sát
viên gian nan bước tới trước máy truyền tin, rồi phát tín hiệu cho
cấp trên.
Ngoài biển, bên trong một chiếc tàu sân bay.
-Cái gì!
Một viên Trung tướng nhận được tín hiệu liên lạc bỗng thốt lên
thất thanh,
-Sao có thể như vậy! Bên phía Nhật Bản còn có tới hơn năm trăm
cường giả?!
Lão Cừu ở bên cạnh nghe thấy, chợt nhíu mày,
-Năm trăm tên? Nhật Bản sao có thể có nhiều cường giả cấp độ
Tiên thiên như vậy? Chẳng lẽ thí nghiệm tạo ra cường giả tu vi Tiên
thiên của bọn họ đã thành công?!
Nghĩ tới đây, lão Cừu lại lặng im, năm trăm tên cường giả cấp độ
đó, nếu như lọt vào bên trong Trung Quốc đại lục, đủ sức hủy diệt
toàn bộ đại lục.
-Tên lửa sao?! Được ! Được ! Được ! Tôi sẽ duyệt! Hạ lệnh, tập
trung vào mục tiêu trên radar, phóng toàn bộ tên lửa của tàu tuần
dương trong ba mươi giây!
Viên Trung tướng kia ra lệnh, mạnh mẽ đóng điện thoại lại. Mặt
mày ủ rũ, quay đầu sang nói với lão Cừu,
-Thưa ngài, Nhật Bản này.
-Hừ!
Lão Cừu hừ lạnh một tiếng,
-Hẳn là Nhật Bản đã thí nghiệm tạo ra cường giả Tiên thiên nhân
tạo thành công rồi!
-Cường giả cấp bậc Tiên thiên, nhân tạo?!
Viên Trung tướng bị dọa đến mức sợ hãi,
-Sao có thể có chuyện đó? Cường giả mạnh đến cấp độ đó còn có
thể làm nhân tạo sao?!
-Sao lại không thể?! Chẳng phải trong phim cũng có dị nhân, siêu
nhân, người nhân bản, chẳng phải sao!
Lão Cừu hừ lạnh một tiếng,
-Năm đó, khi Thế chiến II nổ ra, Nhật Bản đã mượn người của
Trung Quốc chúng ta để làm thí nghiệm, với danh nghĩa là thứ
vaccine nhưng thực tế là triển khai thí nghiệm tạo ra cường giả cấp
bậc Tiên thiên.
-Đám người Nhật Bản này thật là đáng chết!
Viên Trung tướng kia cả giận,
-Lại dám bắt người của chúng ta làm những thí nghiệm này!
-Hừ, còn chưa hết!
Lão Cừu giễu cợt một tiếng,
-Sau khi bọn chúng thua cuộc, vẫn không từ bỏ nghiên cứu, bọn
chúng tự tiến hành thì nghiệm ở trên đất nước của mình, cho nên
Nhật Bản mới thường xuyên xảy ra các trường hợp mất tích như
vậy!
-Quả đúng là một đám người không bằng cầm thú!
Viên Trung tướng căm phẫn,
-Nhưng mà nhiều cường giả như vậy, chúng ta phải làm sao bây
giờ?!
Nghe thấy câu hỏi của Trung tướng, ông đột nhiên nhớ lại cậu
nhóc bướng bỉnh ngày nào,
-Hi vọng rằng thằng nhóc đó có đủ thực lực đó chăng? Hừ, thật ra
cường giả Tiên thiên cũng không hẳn là bất tử! Tên lửa của chúng ta
đủ để khiến bọn chúng bị thương nặng, vấn đề là to sợ sẽ còn có
người còn lợi hại hơn đám bọn chúng!
Viên Trung tướng lặng thinh, lão Cừu nói rất đúng. Năm trăm
cường giả cấp bậc Tiên thiên như vậy, đương nhiên sẽ có kẻ mạnh
nhất để lãnh đạo bọn chúng.
-Ngài có biết hắn là ai không?
-Haha,
Ông cười khẽ một tiếng, thốt ra ba chữ,
-Thạch, Trung, Ngọc!
Bên trong xe bọc thép, Trần Đội vừa hút thuốc trong tâm thái bất
an nôn nóng, khiến cho không gian nhỏ hẹp bên trong xe đều tràn
ngập khói thuốc. Quan sát viên không chịu được nổi nữa, ho khan
liên tục. Nhưng cũng chỉ có thể nhìn Trần Đội với ánh mắt tức giận.
Anh ta biết, sau khi đưa xuống mệnh lệnh, Trần Đội phải chịu áp lực
rất to lớn.
-Trần Đội, anh hãy yên tâm. Bọn họ chắc chắn sẽ không hi sinh vô
ích!
Quan sát viên nhẹ giọng khuyên bảo.
Con mắt đầy tơ máu của Trần Đội lộ rõ vẻ trông chờ, bộ dáng đó
trông rất đáng sợ.
-Đến rồi sao?
Anh ta nói với một chút ngậm ngùi buồn bã.
Quan sát viên nhìn vào trong màn hình radar,
-Sắp đến rồi.
Vừa dứt lời, trên bầu trời đột nhiên truyền đến những tiếng xé
gió điếng tai.
Những con quái vật kia nhìn thấy những khối thép đang lao vút
thẳng tới đây, bọn chúng liền đắc ý cười mỉa. Tuy rằng tốc độ của
những khối thép này đúng là nhanh đến mức khiến bọn chúng kinh
ngạc, nhưng trong suy nghĩ của bọn chúng, những khối thép này chẳng
khác gì những khối thép bắn ra từ máy bắn đá của thời cổ đại, dù có
trải qua mưa bom bão đạn như thế này nhưng tư duy của bọn chúng vẫn
còn quá lạc hậu.
Nhưng rất nhanh sau đó, bọn chúng phát hiện ra bọn chúng đã sai
rồi, hơn nữa lại sai trầm trọng.
Những khối thép khổng lồ đang bay tới mà bọn chúng nhìn thấy
trong mắt không chỉ đơn thuần là những khối thép to tướng, mà nó là
thần chết đến lấy mạng bọn chúng.
-Ầm! Ầm!
Một vùng chiến trường ầm vang tiếng nổ mạnh, tiếng đầu tiên nổ
ra, sau đó liên tiếp những tiếng nổ tung liên hồi không dứt. Nhưng
là đang bắn pháo hoa vậy, toàn bộ chiến trường đều ngập trong biển
lửa. Đất đá bay đầy, khói bụi bao phủ cả một khu vực, không thấy rõ
tình huống bên trong.
Những quả bom đó đã cày nát toàn bộ mặt đất, liên tục giết chết
sinh mạng của quái vật và đồng minh.
Mặc dù bị đồng minh oanh tạc, nhưng những quân sĩ người Trung
Quốc kia cũng nở một nụ cười như có chút bất đắc dĩ, lại mang theo
niềm vui sướng. Bọn họ tình nguyện dùng tính mạng của mình để tập
trung hỏa lực của kẻ địch, nhưng dưới hỏa lực mãnh liệt của tên
lửa, bọn họ không tin bọn quái vật còn có thể chịu được.
Đúng thật là như vậy, mặc dù những quái vật kia có tu vi Tiên
thiên, gần như không bị tổn thương bởi đạn pháo, nhưng đây cũng
không phải là đạn, mà là tên lửa từ tàu tuần tra. Chỉ cần một cái
tên lửa này thôi đã đủ làm sụp đổ một tòa cao ốc mấy chục tầng.
-Khốn nạn!
Thấy những quái vật của mình rên la thảm thiết trong bom lửa,
Susano tức giận quát lên một tiếng. Những quái vật đã tự luôn cho
mình là mạnh mẽ vậy mà còn không chống chịu nổi một đòn, đúng là
làm cho hắn mất mặt.
-Gào!
Một con quái vật đầu rắn hình người bỗng hét lên thảm thiết, khi
nó mới chỉ vừa uống máu xong. Vụ nổ mạnh mẽ khiến cho nội tạng
trong cơ thể nó đều lệch khỏi vị trí, nhưng vẫn còn, những mảnh
đạn, mảnh bom sau khi tên lửa nổ tung như những chiếc phi tiêu kết
liễu. Trên người bọn chúng bị phá thủng cả một lỗ hổng to tướng,
chỉ trong chớp mắt, khắp thân thể không có chỗ nào hoàn chỉnh, như
biến thành một miếng bọt biển lỗ chỗ.
Những quái vật giống như hắn ta rất phổ biến. Dù sao phương thức
tu luyện của quái vật, yêu ma cũng có kẻ thiên hướng về nâng cao
sức mạnh của cơ thể, cũng có kẻ thiên hướng về tu luyện pháp thuật,
cho nên hiệu quả của quả tên lửa này cũng bất đồng. Có vài tên bị
mảnh đạn đâm xuyên qua cơ thể, còn có những kẻ chỉ bị thương
nhẹ.
-Gào!
Quái vật hình gấu tức giận, nó cố mở rộng chân khí bảo vệ ở bên
ngoài cơ thể, những mảnh đạn từ bốn phía chỉ gây ra những vết
thương nhỏ trên cơ thể nó.