Virtus's Reader
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ

Chương 1114: CHƯƠNG 1077. OANH TẠC

Sau khi khói bụi tan hết, một vùng chiến trường bị tên lửa oanh

tạc hiện ra trước mắt mọi người.

Toàn bộ mặt đất đều bị xới tung lên, màu đất cũng biến thành màu

đỏ sậm. Những con quái vật còn sót lại sợ hãi nhìn bốn phía, vốn dĩ

có tới năm trăm con quái vật, nhưng giờ chỉ còn khoảng hai trăm

hơn, mà mỗi con quái vật, không nhiều thì ít, đa phần đều bị thương

hết, tình huống vô cùng thê thảm.

-Làm sao có thể! Vũ khí của những kẻ phàm tục này sao có thể đả

thương được chúng ta?!

Một con quái vật thét lên kinh hoàng, nó may mắn hơn những tên

kia một chút, vậy mà vẫn còn sống sót được sau vụ nổ kinh khủng

đấy.

Susano thấy tình huống này, chỉ hừ một tiếng, ánh mắt đều tràn

đầy vô tình và lạnh lùng.

-Cái này, đại nhân?

Một con quái vật ở lại không có lao ra chiến trường, bước tới và

hỏi hắn ta.

-Một đám rác rưởi, chết thì mặc kệ chúng!

Susano lạnh lùng nói, những quái vật, yêu ma này đã đi theo hắn

đã lâu, nhưng hắn lại không có một chút cảm xúc gì với bọn

chúng.

Con quái vật kia nhìn Susano với ánh mắt sợ hãi, khuôn mặt lạnh

như băng của hắn ta khiến cho nó không còn hi vọng gì nữa.

Bên trong xe bọc thép, quan sát viên hưng phấn hét lên,

-Trần Đội, anh thấy chưa? Chúng ta đã giết hơn nửa đám quái vật

rồi! Xem ra bọn chúng cũng không mạnh như trong lời đồn đại, nếu

như phóng thêm một đợt tên lửa nữa, toàn bộ bọn chúng đều xong đời

rồi!

-Hừ, đừng nghĩ đơn giản như vậy,

Trần Đội nhìn mặt đất màu đỏ sậm, trong lòng rất nặng nề, trong

màu đất đỏ sậm đó không chỉ có máu của đám quái vật, mà còn lẫn

trong đó máu tươi của những người anh em cùng vào sinh ra tử.

-Đó là bởi vì bọn chúng con chưa quen với chiến tranh hiện đại

mà thôi, qua lần này, bọn chúng sẽ không chủ quan như vậy nữa

đâu.

-Vậy làm sao bây giờ?

Thấy Trần Đội nói như thế, quan sát viên kinh hoảng, anh ta nghĩ

rằng lại phóng thêm một đợt tên lửa nữa là sẽ giết chết được hết

đám quái vật này, nhưng nghe đội trường nói, trong lòng của anh ta

cũng nặng nề hơn.

-Còn làm sao nữa? Trừ khi bọn chúng tụ tập lại một chỗ để chúng

ta oanh tạc một lần nữa!

Trần Đội hừ nhẹ một tiếng.

Quan sát viên nhíu mày, quay đầu sang nhìn ống kính tiềm vọng,

nhất thời kinh ngạc hô lên,

-Đội trưởng, những con quái vật kia đang đi tới chỗ chúng

ta!

-Hả?

Trần Đội thở nhẹ kinh hãi, cũng đưa mắt vào nhìn ống kính.

Quả nhiên, những con quái vật kia đang dần tiếp cận đội xe bọc

thép, có lẽ là vì bài học vừa rồi khiến cho bọn chúng sợ hãi lo

lắng, sợ rằng những khối thép to lớn kia sẽ rơi xuống một lần

nữa.

-Chẳng lẽ chúng nhận ra được tín hiệu của chúng ta?

Trần Đội kinh hoảng.

-Chẳng lẽ tín hiệu chúng ta vừa gửi cho cấp trên làm bọn chúng

hoài nghi? Nên bọn chúng mới cho rằng tất cả những thứ vừa rồi đều

là từ chúng ta ra? Quan sát viên thở nhẹ,

-Bọn chúng cũng thật là kinh khủng. Ngay cả vô tuyến điện tín

cũng phát hiện ra được?

-Không nên xem thường bọn chúng.

Trần Đội lại lấy điếu thuốc thứ hai ra ngậm lên miệng,

-Báo cáo vị trí của chúng ta cho cấp trên, yêu cầu bọn họ, trong

vòng ba mươi giây, hãy oanh tạc một đợt tên lửa giống như lúc nãy,

lần này hãy oanh tạc hơn một phút!

Quan sát viên nghe xong liền run rẩy trong lòng. Mục tiêu của

bọn quái vật kia rất rõ ràng là những chiếc xe bọc thép này, hay

nói cách khác, mục tiêu của chúng là anh ta và Trần Đội, có lẽ là

dùng mình và Trần Đội làm mồi nhử, dùng tính mạng của hai người,

đổi lấy tính mạng của hơn hai trăm con quái vật này.

-Đáng giá!

Quan sát viên kiên quyết, lập tức gửi tín hiệu tới cho cấp

trên.

Trần Đội ngồi yên lặng hút thuốc, nhìn đám quái vật kia dần tiếp

cận. Khói thuốc bên trong xe lượn lờ, bầu không khí lại càng nặng

nề hơn.

-Từ bên trong cái hộp sắt này đúng không?

Con gấu quái vật tức giận chỉ vào chiếc xe bọc thép của Trần

Đội.

-Đúng vậy, tai của ta vẫn còn rất thính.

Một con quái vật trông giống con dơi hừ nhẹ một tiếng,

-Trước khi những khối thép kia rơi xuống, bên trong hộp sắt này

phát ra tín hiệu gì đó, tuy ta không biết tín hiệu đó nghĩa là gì,

nhưng chắc chắn có liên quan đến những khối thép kia.

-Con mẹ nó! Ông đây muốn chém nát thứ chó chết này, cả hai tên

nhân loại yếu đuối bên trong đó nữa!

Con quái vật hình gấu kia gào lên.

Tuy rằng những con quái vật này thường minh tranh ám đấu với

nhau, nhưng hơn ngàn năm làm đồng đội, cũng có chút cảm tình. Chỉ

chốc lát liền đã mất hơn một nửa đội quân, bọn chúng sao có thể

không phẫn nộ.

-Trần Đội……

Quan sát viên nhìn Trần Đội với vẻ mặt lo lắng, cảm xúc của con

người khi biết chắc rằng mình sẽ chết, phải ngồi chờ đợi từng giây

từng phút trôi qua để được chết, rất khó khăn.

-Hừ! Sợ rồi sao?

Trần Đội hừ nhẹ

-Sợ thì tự mình leo ra khỏi đây đi!

Quan sát viên nhanh chóng lắc đầu,

-Sao lại sợ, từ lúc bước chân vào Nhật Bản này em đã chuẩn bị

tâm lý kỹ càng rồi, có thể sống để quay về là may mắn lớn nhât, nếu

chết rồi cũng thôi! Hơn nữa, nếu có thể liều chết với đám quái vật

này, cũng đáng!

-Tinh thần rất tốt,

Trần Đội cười nhẹ, nhưng sau đó lại sừng sộ lên,

-Nhưng mà, đối với mấy người Nhật Bản này, quân sĩ của chúng ta

không đáng phải đổ một giọt máu nào! Hừ!

Nói tới người Nhật, Trần Đội lại tràn đầy căm hận.

-Đúng vậy,

Quan sát viên gật đầu lia lịa, những quân sĩ bọn họ, phải nói là

căm thù Nhật Bản đến tận trong xương tủy.

Trần Đội lặng lẽ hút vài hơi thuốc, thở dài thật sâu,

-Nếu như con trai của anh có thể sống đến bây giờ, có lẽ nó cũng

lớn như cậu vậy.

-Con trai của anh?!

Quan sát viên kinh ngạc thở dài,

-Trần Đội, anh đừng đùa, anh xem, anh mới chỉ 35 tuổi, sao con

của anh lại lớn như em được. Chẳng lẽ lúc trẻ anh có phạm sai

lầm?

-Thằng này!

Trần Đội vỗ một cái lên đầu của quan sát viên,

-Năm nay ông đây đã 45 tuổi rồi được chưa, haha!

-45?!

Quan sát viên kinh ngạc thốt lên một tiếng,

-Không đúng sao, Trần Đội, trong hồ sơ của anh mới ghi anh 35

thôi mà! Hơn nữa, nhìn anh cũng không giống như là 45!

-Haha, đây cũng là điều mà anh đắc ý nhất.

Trần Đội đắc ý cười vang,

-Năm đó, để tham gia được vào quân đội, anh đã cố ý khai gian

tuổi của mình, hơn nữa người làm hồ sơ này cũng không phát hiện! Ha

ha ha!

-Không phải chứ?!

Quan sát viên mở to hai mắt,

-Đám trông hồ sơ kia được mệnh danh là có Hỏa Nhãn Kim Tinh

mà!

-Khà khà, Hỏa Nhãn Kim Tinh thì sao, chẳng là cái thá gì!

Trần Đội cười khẽ một tiếng,

-Ngoài ra, cậu còn nhớ tới ông Thái trông chỗ hồ sơ không!

-Ông Thái? Đương nhiên là nhớ chứ!

Quan sát viên kia đột nhiên kêu lên,

-Năm nào đám lính mới bọn em còn bị ông ấy lừa cho thê thảm rồi!

Một khoảng thời gian sau mới biết được đấy là chương trình huấn

luyện mà lính mới nhất địn phải tham gia! Quả đúng là đáng ghét

mà!

-Khà khà, năm đó, hồ sơ của anh là được ông ấy quản lý,

Trần Đội khẽ cười nhẹ,

-Ngoài ra còn có, anh, cậu, cũng đều là ông Thái năm đó……

Bên trong chiếc xe bọc thép, một cậu lính mới cùng với một ông

lính cũ, cùng nhau ôn lại chuyện xưa, biến nỗi sợ hãi thành hư

vô.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!