Đám yêu ma dần dần tới gần xe thiết giáp. Gấu Yêu kiềm chế không
nổi nâng cao Lang Nha Bổng qua đỉnh đầu định nện xuống chiếc xe
thiết giáp kia.
- Tiếng gì vậy?
Dơi Yêu vừa mới mọc cánh đột nhiên hừ một tiếng, hai cái lỗ tai
nhọn hoắc dựng thẳng lên.
- Hả?
Nghe con yêu kia nói, Gấu Yêu lập tức dừng tay lại, nghi hoặc
nhìn nó.
- Là khối sắt kia!
Dơi Yêu đột nhiên kinh hô một tiếng, kích động vỗ cánh muốn
thoát ra. Mặc dù nó có cánh, nhưng đôi cánh nho nhỏ này không đủ
lực cho nó bay, cùng lắm là giúp nó tăng nhanh tốc độ thôi. Nó vừa
dứt lời thì lửa đạn từ trên trời trút thẳng xuống.
Sau khi bị phân tâm, đám yêu ma lại bị tuần dương pháo oanh tạc.
Đạn pháo xẹt qua khoảng cách lớn với tốc độ cực nhanh, nháy mắt đã
tới khu vực này.
Một quả tuần dương pháo đủ để làm oanh tạc cả tòa cao ốc hơn
mười tầng lại không ngừng bắn vào cái không gian chật hẹp này. Bụi
đất bay tán loạn cùng với khói thuốc súng nồng nặc bao trùm cả khu
vực.
Susano nhìn thấy tình huống này, bực bội nhíu chặt mày:
- Một lũ phế vật!
Tựa hồ là nghiến răng nghiến lợi nói. Cái đám không đầu óc này
thế mà lại để bị oanh tạc lần thứ hai.
Nếu đám yêu ma này vẫn có thể sống sót thì chắc chắn Susano sẽ
nổi giận đem bọn chúng ném vào địa ngục.
Tuy rằng theo hắn mấy ngàn năm nhưng Susano vẫn cảm thấy đám yêu
ma này cũng chỉ là nô bộc của hắn mà thôi. Một chút tình cảm cũng
không có, mặc dù đám yêu ma này chết sạch hắn vẫn sẽ cảm thấy đau,
nhưng mà lại phẫn nộ vì đám yêu ma này làm hắn mất hết mặt mũi.
Một đám yêu ma Tiên Thiên Kỳ đầy thực lực mà lại bị những con
người bình thường yếu đuối giết chết. Chuyện này mà truyền đi thì
bị đám tu sĩ cười đến rụng răng mất.
- Đại nhân.
Đám yêu ma cảm giác hơi thở của Susano ngày càng ngưng trọng,
kinh hoảng kêu lên.
- Hừ!
Susano hừ nhẹ một tiếng, lạnh lùng quét mắt một cái qua đám yêu
ma bị dính đầy tro bụi.
Tuần dương pháo oanh tạc một phút đồng hồ, chỉ sợ ngay cả kim
cương cũng hóa thành bột phấn chứ huống chi đám yêu ma này. Bọn
chúng mặc dù có thể chất cường hãn nhưng cơ thể vẫn là huyết nhục,
chẳng qua là dựa vào tiên thiên chân khí mà chống đỡ. Lần trước bị
oanh tạc đã tiêu hao rất nhiều tiên thiên chân khí của bọn chúng
rồi, lần này lại bị oanh tạc làm sao bọn họ có thể chịu đựng nổi.
Chân khí duy trì hộ thuẫn đã tan biến dưới sức tàn phá của lửa đạn,
bọn họ đã không có chân khí bảo hộ tựa như giấy bên trong màn hỏa
lực mãnh liệt này.
Cho dù là yêu ma đã luyện thân thể đến mức không đạn nào có thể
xuyên thủng được thì dưới làn sóng xung kích rung chuyển này, nội
tạng yếu ớt bên trong làm sao có thể chịu nổi. Bảo vệ làn da hoàn
hảo không sứt mẻ gì nhưng bên trong nội tạng lại vỡ vụn.
Mà chiếc xe thiết giáp kia càng không cần phải nói, mặc dù có
thể ngăn cản hỏa tiễn đâm thủng, nhưng lại không chịu nổi một quả
tuần dương pháo.
Trần Đội và Quan Trắc Viên bên trong cũng hóa thành bụi tàn.
- Vũ khí của nhân loại thật sự rất khủng bố!
Susano sợ hãi kêu lên.
- Susano đại nhân, cái này...
Đám yêu ma phía sau nhìn thấy chân tay nằm đầy đất, hoảng sợ kêu
lên.
- Hừ, chết thì thôi! Một lũ phế vật!
Susano hừ lạnh một tiếng, trực tiếp xoay người rời đi.
- Đại nhân, người muốn đi đâu?
Yêu ma kia nhanh miệng hỏi.
- Ngươi đi theo là được!
Susano không quay đầu lại, nói. Cả người run lên, hắn bay lên
không trung.
Đám yêu ma nhanh chóng đi theo, xuyên qua khu rừng đuổi theo
Susano.
Nhìn thấy hướng đi của Susano, đám yêu ma kinh hoảng trong
lòng,
- Phương hướng này? Không lẽ là đến núi Phú Sĩ?!
Nhớ tới người ở trong núi Phú Sĩ, đám yêu ma càng thêm kinh
ngạc.
- Bát Kỳ Đại Xà, không lẽ đại nhân đi lấy Thiên Tùng Vân?!
Đám yêu ma kinh ngạc. Không có Thiên Tùng Vân, Susano vốn chỉ có
thể phát huy một nửa thực lực. Có thể nói một nửa thực lực của
Susano chính là dựa vào kiếm Thiên Tùng Vân này mà ra.
Lần đó sau khi bị Bát Kỳ Đại Xà cướp đi Thiên Tùng Vân, Susano
bị thương nặng không còn sức đi đoạt lại kiếm Thiên Tùng Vân
nữa.
Nhật Bản, núi Phú Sĩ.
Sau khi tống tiễn tên côn đồ Thạch Trung Ngọc thì nơi này lại
nghênh đón một nhân vật trong truyền thuyết Susano.
Dọc đường đi, Susano nhìn thấy nơi này dường như đã biến thành
một tòa thành chết chóc, sắc mặt hắn nháy mắt trầm xuống như sắp
đóng băng.
- Núi Phú Sĩ không phải là bị Bát Kỳ Đại Xà áp chế sao? Sao lại
còn có thể phun trào?!
Susano nghi hoặc hỏi.
Nhưng mà lúc này làm gì có ai trả lời hắn. Tro bụi cùng với
tuyết trắng ngập trời không ngừng bao trùm lấy hết thảy mọi thứ,
toàn bộ thành thị hoàn toàn tĩnh lặng. Những người còn may mắn sống
sót đã sớm chết đi trong cái không khí cực lạnh, tràn đầy khí độc
này rồi.
Nhìn thấy hết thảy mọi thử, Susano tăng nhanh tốc độ, nhanh
chóng đi tới chân núi Phú Sĩ. Nhìn thấy nham thạch nóng chảy trên
cổ thi thể kia, Susano càng thêm ngưng trọng.
- Đại nhân?
Đám yêu ma thở hổn hển đi tới, nhìn thấy sắc mặt Susano không ổn
bọn chúng cũng không dám thở lớn. Nhìn tới phía chân núi, bọn chúng
bỗng nhiên cả kinh kêu lên.
- Bát Kỳ Đại Xà?! Làm, làm sao có thể?
May là đám yêu ma này còn có chút đầu óc, nếu nói do Susano giết
chết thì có lẽ hôm nay là ngày chết của bọn chúng rồi.
- Hừ, không có gì là không thể!
Susano cảm ứng thi thể Bát Kỳ Đại Xà một chút, trên đó đã không
còn hơi thở của Thiên Tùng Vân nữa rồi.
- Đại nhân, là ai đã giết Bát Kỳ Đại Xà? Là Từ Phúc à?
Yêu ma cẩn thận hỏi.
- Từ Phúc? Lão vương bát đản kia đã chết từ lâu rồi!
Susano hừ nhẹ một tiếng,
- Xem ra trên thế giới này cường giả có không ít đâu. Có thể
giết chết Bát Kỳ Đại Xà, thực lực này có hơi đáng sợ!
Susano lần đầu hiện ra vẻ mặt ngưng trọng. Bát Kỳ Đại Xà quả
thật là có thực lực mạnh hơn Susano một chút. Susano cũng chỉ là ỷ
vào sức mạnh của Thiên Tùng Vân mới có thể chặt được một cái đầu
của Bát Kỳ Đại Xà. Nhưng mà hắn cũng phải trả giá bằng một cánh
tay, Thiên Tùng Vân cũng bị Bát Kỳ Đại Xà nuốt vào.
Sau đó bởi vì bị Thiên Tùng Vân phản phệ, Bát Kỳ Đại Xà không
thể hạ sát chiêu với Susano. Susano cũng bị thương nặng nên không
còn sức đánh chết Bát Kỳ Đại Xà. Sau đó, khi Susano đã khôi phục
thực lực đã từ từ nghe ngóng chuyện tình của Bát Kỳ Đại Xà, đối với
nơi xuất hiện thuốc trường sinh bất lão cũng nắm rõ.
Hôm nay vậy mà hắn lại phát hiện một kẻ có thể giết chết Bát Kỳ
Đại Xà, đoán chừng thực lực so với mình bây giờ còn mạnh hơn rất
nhiều. Susano có hơi khiếp sợ, vui mừng, nhưng cũng hơi lo
lắng.
- Đi!
Susano đột nhiên vung tay lên, nhanh chóng bay lên trời.
- Đại nhân, lại đi đâu?!
Đám yêu ma bỗng chốc đau khổ xụ mặt. Mặc dù bọn chúng có thực
lực của tiên thiên cường giả, nhưng chạy trốn trối chết như vậy rất
hao phí thể lực, thể lực của bọn chúng cũng không phải là vô
tận.
Trên trời, Susano không nói gì, trong lòng nhớ tới hai món bảo
vật khác, Gương Bát Xích và Câu Quỳnh Ngọc.
Trước kia hậu nhân của Từ Phúc ở Nhật Bản mở đạo tràng, Susano
sau khi biết cũng không có phá hư mà làm cho đạo tràng kia phát
triển hơn. Đoán chừng bây giờ đạo tràng kia chắc sẽ rất cường đại,
hơn nữa Gương Bát Xích và Câu Quỳnh Ngọc cũng chắc là ở bên trong
đạo tràng kia. Vậy nên Susano mới vội vã bay tới nơi đó.
Nếu Gương Bát Xích và Câu Quỳnh Ngọc chưa bị cướp đi thì chính
mình còn có một tia hy vọng. Nếu bị cướp đi rồi thì Susano cũng chỉ
có thể lo lắng. Ở thế giới hiện tại hắn không có thế lực cường đại,
không có khả năng tìm được một tên cường giả chiếm được thuốc
trường sinh bất lão giữa biển người mênh mông, huống chi bây giờ
tình hình chiến đấu ác liệt, ai sẽ đi để ý một người bình
thường.
Nhưng mà Susano đi tới nơi đó, nhìn thấy khung cảnh đổ nát hắn
lập tức sa sầm nét mặt.
- Chết tiệt!
Susano phẫn nộ rít gào, lúc này hắn đã không nhịn được tức giận
trong lòng rồi. Những người phía dưới đó trở thành công cụ phát
tiết tốt nhất của hắn, trường kiếm trong tay nháy mắt biến thành
một thanh kiếm khổng lồ, mạnh mẽ chém xuống đám người kia.
- Chết tiệt, nếu các ngươi không bảo hộ được Gương Bát Xích và
Câu Quỳnh Ngọc thì giữ các ngươi lại còn có ích gì hả!!!
Trường kiếm khổng lồ chém xuống tạo ra một rãnh lớn trên mặt
đất, biến một nhóm người vô tội thành bãi máu tươi. Những người vô
tội nhìn thấy cảnh tượng này bỗng chốc ngây dại nhìn lên Susano
trên bầu trời, trong lòng khiếp sợ tột cùng.
Sau khi bực bội chém ra một kiếm xong, trong lòng Susano cũng
yên ổn một chút, ánh mắt âm lãnh đảo qua đám người nhỏ bé trên mặt
đất. Susano hừ nhẹ một tiếng. Bỗng nhiên một chút dao động hấp dẫn
tầm mắt hắn.
- Không gian dao động? Ai đang sử dụng cổng truyền tống?
Susano nhanh chóng cảm ứng. Hắn có dự cảm điều hắn chờ mong sẽ
xuất hiện!
Susano nhanh chóng phát hiện một cổng truyền tống, một con người
nhỏ bé đang đi ra từ đó. Mặc dù trên người có phản ứng chân nguyên
nhưng cùng lắm chỉ là một tên nhỏ yếu mà thôi. Susano hừ nhẹ một
tiếng, ánh mắt nhanh chóng bị đồ vật trong tay người kia hấp dẫn
tới.
- Gương Bát Xích! Câu Quỳnh Ngọc! Thiên Tùng Vân! Cửu Long Nhiễu
Thiên Khóa, thuốc trường sinh bất lão!
Susano bỗng nhiên hưng phấn quát to, vọt tới trước mặt Thạch
Trung Ngọc.
Mỗi người đều có tâm lý gặp may, cho dù bọn hắn đều là tiên
thiên cường giả cũng không ngoại lệ. Ví dụ như lúc này, mặc dù
Thạch Trung Ngọc xuất hiện trùng hợp như vậy, không hợp lý như vậy,
nhưng Susano chỉ dùng cảm giác đã tùy tiện nhận định thực lực của
Thạch Trung Ngọc, cho rằng hắn chẳng qua cũng chỉ là một nhân loại
nhỏ bé mà thôi. Có lẽ đạt được ba món bảo vật này cũng chỉ là ăn
may, vận khí tốt mà thôi.
Susano nhanh chóng cho rằng hành động của Thạch Trung Ngọc là
may mắn. Thuốc trường sinh bất lão trong hộp gấm màu vàng kia chính
là bảo vật mà Susano tham luyến ngàn năm, làm sao có thể để từ bỏ
được.