Thạch Trung Ngọc vừa ra khỏi cổng truyền tống, còn đang cảm thán
quân đội Hoa Hạ tại sao còn chưa tới nơi này thì đột nhiên cảm giác
có một luồng kình phong đánh thẳng tới. Một luồng sát khí lạnh thấu
xương mạnh mẽ đè ép hắn.
Có người đánh lén?! Thạch Trung Ngọc kinh hoảng, vậy mà lại có
người biết vị trí của cổng truyền tống này? Mặc dù nghĩ như vậy
nhưng Thạch Trung Ngọc vẫn phản ứng nhanh, dậm chân một cái đã bay
xa mười thước, tránh thoát được một kích. Ngay thời điểm Thạch
Trung Ngọc bay ra, giữa sân đã xuất hiện một nam tử nhỏ nhắn với
gương mặt trắng.
Gương mặt kia hoàn toàn xứng với ba chữ, tiểu bạch kiểm.
- Ngươi là ai?
Thạch Trung Ngọc lạnh lùng quát thẳng về phía người đó, đồng
thời cũng giấu kỹ mấy món bảo bối vào trong người.
- Người Hoa Hạ?
Người kia kinh dị thở nhẹ một tiếng, nhưng lại rất nhanh giận
tái mặt nói,
- Ta chính là đệ nhất chiến thần của đế quốc Nhật Bản,
Susano!
Susano?! Thạch Trung Ngọc bỗng kinh ngạc nhìn người trước mặt.
Tuy rằng người kia trông cùng lắm là hai mươi tuổi thôi, nhưng nhìn
kỹ lại thì hình như hơn ba mươi tuổi, còn ánh mắt lại sắc bén như
một lão nhân cơ trí. Một người không nhìn ra được tuổi tác, Thạch
Trung Ngọc âm thầm cảnh giác.
- Susano không phải đã chết từ mấy ngàn năm trước rồi sao?
Thạch Trung Ngọc thử hỏi.
- Hừ, đồ phàm nhân ngu muội, làm sao ngươi có thể biết đến sự vĩ
đại của thiên thần nhất tộc chúng ta.
Susano cuồng ngạo cười nói.
- Ta khuyên ngươi nên giao nộp hộp gấm kia ra đây đi. Nếu không
ta sẽ cho ngươi chết không có chỗ chôn!
- Khẩu khí rất lớn? Không biết cái danh hiệu đệ nhất chiến thần
của ngươi là từ đâu mà ra nữa.
Thạch Trung Ngọc khẽ cười một tiếng, giơ giơ hộp gấm trong
tay.
- Ngươi muốn cái này sao?
- Hỗn đản, tự mình giao ra đây!
Susano kêu lên, vẻ tham lam khi nhìn thấy hộp gấm kia không thể
nào diễn tả được.
- Ngươi có thể mở Cửu Long Nhiễu Thiên Khóa sao?!
Thạch Trung Ngọc chỉ vào Kim Long phía trên hỏi.
- Hừ, tuy rằng hiện tại ta không thể mở được Cửu Long Nhiễu
Thiên Khóa, nhưng không có nghĩa là sau này ta không mở được!
Bây giờ Susano đang nóng lòng muốn ôm hộp gấm kia trong tay rồi,
làm sao còn nghĩ được cái khác.
Thạch Trung Ngọc cười nhạo một tiếng. Chính mình dùng ngân đao
dùng toàn lực đều mở không được cái hộp này, không lẽ cái tên Ngũ
Khí Triều Nguyên này làm được? Thạch Trung Ngọc không biết tại sao
lại biết rõ thực lực của Susano. Mặc dù nghe rất khủng bố nhưng
Thạch Trung Ngọc lại cảm giác Susano vẫn kém hắn một khoảng rất
lớn.
- Nếu ta nói không đưa thì sao!
Nghe thấy thế, Susano giận dữ gầm lên.
- Tiểu tử, ngươi muốn chết!
Tay trái nháy mắt xuất hiện một thanh trường kiếm, chém về phía
Thạch Trung Ngọc. Thanh trường kiếm như tia chớp, tốc độ cực nhanh
khiến cho Thạch Trung Ngọc kinh hãi. Người này tốc độ nhanh
thật.
Nhưng mà phản ứng của Thạch Trung Ngọc cũng không chậm. Hắn nắm
ngân dao trong tay, mạnh mẽ đâm về phía bóng dáng thanh trường
kiếm. Thạch Trung Ngọc liếc mắt một cái đã nhận ra bộ dáng của
trường kiếm này không có gì khác so với Thiên Tùng Vân. Có lẽ là
Susano quen tay dùng Thiên Tùng Vân rồi nên biến hóa chân khí thành
một thanh trường kiếm giống như Thiên Tùng Vân.
- Binh!
Đao kiếm va chạm phát ra âm thanh đinh tai khiến cho Thạch Trung
Ngọc chấn động. Khá thật, thanh trường kiếm này thế mà lại quá
ngưng thực, chân khí của Susano quả thật là hùng hậu. Nhưng mà
thanh trường kiếm này cũng chỉ là dựa vào chân khí của Susano khống
chế, ở xa như vậy chân khí sẽ suy yếu. Thạch Trung Ngọc lại mạnh
nhất là lực lượng, vẩy tay một cái liền đánh bay thanh trường kiếm
kia.
Susano lập tức như ăn phải một đòn nặng nề, trong mắt hiện lên
vẻ hoảng sợ. Hắn không nghĩ tới Thạch Trung Ngọc lại có thể làm hắn
bị thương chỉ thông qua liên kết của hắn với vũ khí.
Thạch Trung Ngọc cũng không có nghĩ đến chuyện đó, nhìn thấy
Susano có vẻ như bị thương thì trong lòng khá kinh ngạc, nhưng động
tác vẫn không chậm.
- Ám sát!
Dùng kỹ năng quen thuộc trong trò chơi, ám sát nháy mắt chém ra.
Một đám đao nhỏ sắc bén bắn thẳng về phía Susano.
- Đến mà không tặng chút quà thì không hay lắm!
Thạch Trung Ngọc cười nói.
Susano hừ nhẹ, lần nữa chém ra một thanh trường kiếm ảo giống
đao kia. Nhưng mà lần này hắn không dám dùng chân khí không chế
nữa, chỉ tăng cường lực lượng trên tay để thanh trường kiếm càng
thêm có lực.
- Bành!
Đao khí sắc bén của Thạch Trung Ngọc không phải là thứ mà Susano
có thể tưởng tượng được, thanh trường kiếm vừa mới ra đã bị đao khí
đánh vỡ. Đao khí không giảm khí thế, nhanh chóng bắn về phía
Susano. Đồng thời Thạch Trung Ngọc theo sát phía sau, ngân đao
trong tay lóe ra hàn quang, chuẩn bị chém Susano một kích trí
mạng.
Làm một lão yêu quái ngàn năm, kinh nghiệm của Susano đã rất
phong phú. Hắn nháy mắt nghiêng người tránh thoát đao khí Thạch
Trung Ngọc phóng tới. Đồng thời tay trái huyễn hóa ra một thanh
trường kiếm, nghênh hướng Thạch Trung Ngọc.
Thạch Trung Ngọc tay phải cầm đao, ba món bảo vật kia vẫn còn
quấn trong người, nhưng lại không sợ bị rơi mất. Tay trái ôm hộp
gấm kia, mặc dù có hơi bất tiện nhưng khí thế trong lòng cũng không
yếu chút nào.
- Binh! Đang!
Hai tiếng va chạm mạnh mẽ vang lên, trên ngân đao và trường kiếm
tóe ra ánh lửa.
Trường kiếm trong tay Susano bị lực lượng cường hãn của Thạch
Trung Ngọc chém thành sương mù. Thạch Trung Ngọc vui vẻ trong lòng,
xem ra tên đó cùng lắm chỉ là múa may ra vẻ chứ không có thực lực
gì.
Susano cũng kinh hãi trong lòng. Thói quen nhiều năm của hắn,
thanh trường kiếm ngưng tụ từ chân khí của hắn thế nhưng lại không
tiếp được nổi một chiêu. Đả kích này đối với hắn mà nói là không
nhỏ đâu.
- A! Chết đi!
Thạch Trung Ngọc bổ một đao về phía Susano. Hai người lúc này ở
cực kỳ gần nhau, Susano muốn ngưng tụ trường kiếm vẫn phải cần một
chút thời gian. Trong thời gian ngắn như vậy không thể ngưng tụ
được trường kiếm, vì vậy hắn từ bỏ, chật vật tránh thoát một đao
sắc bén của Thạch Trung Ngọc.
- Hả?
Thủ hạ không còn, nhìn thấy động tác tránh né mất mặt của
Susano, Thạch Trung Ngọc bỗng cười khẽ.
- Không nghĩ tới ngươi lại có chiêu này! Susano lại lăn lộn trên
đất thế này!
Susano đen mặt, gương mặt tuấn tú tràn đầy vẻ dữ tợn. Vừa nãy
mặc dù không đến mức bị Thạch Trung Ngọc chém chết, nhặt về được
một cái mạng nhưng động tác đó thật sự quá sỉ nhục hắn. Susano thề
nếu lại rơi vào tình huống như vậy, hắn thà chết cũng sẽ không làm
ra động tác lăn lộn tránh né chật vật mất mặt tới như vậy.
Nhìn thấy sắc mặt Susano, Thạch Trung Ngọc cười càng lớn hơn,
ngân đao trong tay tiếp tục chém về phía Susano.
Susano từ lâu đã hình thành thói quen trực tiếp ngưng tụ ra một
thanh trường kiếm, một chiêu giết địch. Nhưng hiện tại kỹ năng của
hắn đã bị khắc chế, nhất thời hắn không nghĩ ra được biện pháp nào
khác, chỉ có thể bị động tránh né ngân đao của Thạch Trung Ngọc.
Liên tiếp lăn lộn chật vật trên đất khiến cho vẻ mặt hắn sắp phun
trào như núi Phú sĩ rồi.