-Khà khà, ta nói, đệ nhất cao thủ của đế quốc Nhật Bản, Chiến
thần Susano, sao sắc mặt của ngươi khiến ta chợt liên tưởng tới đám
lớn nhà mình đây?
Một tay Thạch Trung Ngọc cầm đao bạc, một bên cười cười…
Susano lặng thinh, hai con mắt như muốn rực lửa.
-Chân ý · Thiên Hạc Nhất Kiếm!
Susano không nhịn được nữa, trong tay biến ra một thanh kiếm dài
hư huyễn, lập tức phóng về phía Thạch Trung Ngọc. Những cái kỹ xảo
trước kia, Susano đã giác ngộ rồi.
Một cú phóng nhanh xé gió, khiến cho Thạch Trung Ngọc suýt nữa
không phản ứng kịp, tốc độ lần này của Susano gần như là tăng lên
gấp ba. Thạch Trung Ngọc chỉ vừa hạ đao bạc xuống, Susano bắt được
thời cơ này chỉ trong tích tắc. Thạch Trung Ngọc còn chưa kịp dùng
lực. Chỉ có thể trơ mắt nhìn thanh kiếm dài kia đâm thẳng vào lồng
ngực của mình.
Vừa lúc đó, ba món bảo vật bay lơ lửng bên cạnh Thạch Trung Ngọc
đột nhiên phát ra ánh sáng chói mắt, một tấm chắn màu vàng lập tức
xuất hiện giữa không trung, che chắn cho hắn. Thanh kiếm dài đâm
thẳng vào tấm chắn, lóe lên một đám tia lửa.
-Ha!
Thấy tình thế chuyển biến, Thạch Trung Ngọc tức khắc cười ha hả,
không ngờ ba món bảo vật này kết hợp lại với nhau lại có khả năng
phòng ngự lớn như vậy, đúng là khiến hắn bất ngờ.
-Trước giờ luôn không hiểu tại sao Từ Phúc lại dùng ba món bảo
vật này để phòng thân, trong khi nó không có năng lực phòng ngự gì
rõ ràng, thì ra là thế này mới đúng.
Thạch Trung Ngọc thầm nghĩ trong lòng.
Susano thấy chiêu thức của mình không có hiệu quả, trong lòng
nhất thời nổi giận sôi sục. Hắn ta bị Thạch Trung Ngọc khiêu khích
nhiều lần như thế, khiến cho cơn giận của hắn ta càng tăng cao, nếu
như chiêu thức kia có thể đánh trúng hắn, vậy Susano liền sẽ lao
xuống theo cơn khí thế này. Nhưng cơn giận vừa lên tới đỉnh điểm,
mà vẫn không được trút ra, khiến trong lòng hắn ta như muốn thổ
huyết.
-Không ngờ ba món bảo vật này còn có khả năng như vậy.
Susano hừ nhẹ,
-Coi như ngươi mạng lớn.
Hắn ta nói như vậy, chủ yếu là để vớt vát lại chút khí thế,
tránh bị tổn thương tâm lý mà thôi.
Nhưng Thạch Trung Ngọc đâu có dễ cho hắn toại nguyện, hơn nữa
hắn cũng không biết những gì xảy ra trong cuộc đấu của các cao thủ,
chỉ đơn giản là nghe Susano nói như vậy khiến cho hắn rất khó chịu
mà thôi.
-Con khỉ trộm được một quả chuối liền xem như là trộm được cả
thế giới sao?
-Hả?
Susano sững sờ, rồi lập tức hiểu ra ý của Thạch Trung Ngọc,
-Khốn nạn!
Hắn lại dám so sánh Susano như một con khỉ ngông cuồng tự đại,
Susano lại nổi điên lên, vốn dĩ hắn ta đang sôi máu đột nhiên lại
bị khiêu khích lần nữa. Chân nguyên trong cơ thể đột ngột sôi sục
lên, chỉ trong chớp mắt, Susano lại biến ra hơn năm thanh kiếm dài
sắc bén.
Thạch Trung Ngọc nhìn xong cũng cảm thấy tim bị mất đi một nhịp,
một thanh kiếm dài sắc bén như thế, mình còn có thể tránh thoát
được, nhưng một lúc mà biến ra nhiều như vậy, Thạch Trung Ngọc cũng
nuốt nước bọt.
-Bạo Liệt Cuồng Đao!
Thạch Trung Ngọc nhanh chóng dồn khí lại, thanh đao bạc trong
tay lấp lánh ánh sáng vàng, khí thế kinh khủng vờn quanh người
Thạch Trung Ngọc. Trông hắn lúc này giống như một thanh đao sắc bén
chưa rút ra khỏi vỏ, làm người ta có cảm giác một khi được rút ra
sẽ chém tan bầu trời này.
-Chân ý · Ngũ Hành Kiếm Trận!
Susano đột nhiên phóng ra năm thanh kiếm trước mặt, lúc này, năm
thanh kiếm đột nhiên biến thành năm màu sắc khác nhau, vàng, xanh
lá, xanh biển, đỏ, nâu sậm, chính là màu tượng trưng cho kim, mộc,
thủy, hỏa, thổ, cũng chính là Ngũ Hành.
Thạch Trung Ngọc trực tiếp giơ thanh đao lên, thanh đao toát ra
một ánh đao dài hơn mười trượng, ánh đao màu vàng soi sáng hình ảnh
của Thạch Trung Ngọc như một Chiến thần.
Ngũ Hành Kiếm Trận của Susano đột nhiên bay thằng về phía Thạch
Trung Ngọc, năm thanh kiếm uốn lượn trên không trung, quay vòng
thành xoắn ốc, tụ khí lại một điểm, sinh ra một luồng kiếm khí mạnh
mẽ đâm tới. Ngũ hành tương sinh tương khắc, như thể hòa hợp với
nhau, sức mạnh xuyên thấu của nó càng mạnh hơn. Đồng thời, sau khi
đâm trúng mục tiêu, năng lượng Ngũ hành sẽ mất cân bằng, dẫn tới
phát nổ và công kích vào đối phương.
Thạch Trung Ngọc chợt quát lên một tiếng, tay phải cầm chịch
thanh đao bạc, chém thật quyết liệt. Ánh đao vàng kim dài hơn mười
mét bắn ra bốn phía, cộng với uy thế vô biên, nó trực tiếp đối đầu
với Ngũ Hành Kiếm Trận.
Ngũ Hành Kiếm Trận vừa bay vụt đến giữa không trung đã bị ánh
đao này chém trúng. Năng lượng Ngũ hành bên trong đột ngột mất cân
bằng, tức thì nổ tung, giải phóng nguồn năng lượng khổng lồ. Đây
cũng là điều tai hại trong chiêu thức của Susano, nó chỉ có thể duy
trì được trạng thái cân bằng khi không chạm vào bất cứ vật gì khác,
một khi chạm phải liền sẽ nổ tung. Cốt lõi là phải thi triển chiêu
thức với tốc độ cực nhanh, khiến cho mục tiêu gần như không phản
ứng kịp rồi va chạm với Ngũ Hành Kiếm Trận.
Nhưng hắn không ngờ được cú chém đó của Thạch Trung Ngọc lại
nhanh tới như vậy, còn trực tiếp phá tan Ngũ Hành Kiếm Trận, mà vẫn
còn sức mạnh để tiếp tục chém tới chỗ Susano.
Susano vung tay lên, một thanh kiếm dài thẳng tắp tiếp lấy ánh
đao, đồng thời thân thể của hắn nhẹ nhàng dịch chuyển một chút quá
phía bên cạnh, nghĩ đơn giản như thế sẽ tránh được chiêu thức của
Thạch Trung Ngọc. Nhưng sao Thạch Trung Ngọc có thể để cho hắn ta
toại nguyện, hắn ung dung xoay nhẹ chuôi của thanh đao, ánh đao kia
liền lập tức chuyển hướng về phía Susano.
Sắc mặt của Susano phát lạnh, một đám khói tím đen nhanh chóng
bao bọc lấy tay trái của hắn ta, hắn ta tung một quyền về phía ánh
đao đang ập tới. Có vẻ như Susano đang muốn dùng tay không đối chọi
với ánh đao.
Nhưng một cú đấm như vậy của hắn ta vừa hợp ý Thạch Trung Ngọc.
Rõ rằng sự nguy hiểm của ánh đao kia không phải là đến từ sức mạnh
trực tiếp của nó, mà là sau khi ánh đao kia nổ tung sẽ phóng ra
những đao khí mạnh mẽ sắc bén kết liễu kẻ thù.
Thấy Susano đấm trúng, Thạch Trung Ngọc liền nhếch miệng cười
lạnh lùng.
Quả nhiên là đúng như suy nghĩ của hắn, sau khi ánh đao kia va
chạm với nắm tay của Susano, lập tức nổ tung. Giải phóng từng tia
từng tia đao khí sắc bén, số lượng đao khí vọt ra gần như không thể
đếm nổi. Đao khí tuy nhỏ chỉ bằng ngón tay cái, hoặc là móng tay mà
thôi, nhưng lại hỗn loạn bắn ra bốn phía, bao trùm lấy phạm vi mười
mét xung quanh vụ nổ, Susano lại xui xẻo nằm hoàn toàn trong phạm
vi này.
Ngay trong chớp mắt, trên người hắn ta không biết bị chọc thủng
ra bao nhiêu cái lỗ, một đám khói đen tuôn ra từ trong những lỗ
thủng này.
Thấy tình huống như vậy, Thạch Trung Ngọc trợn tròn con mắt,
-Tên Susano này không có một giọt mái nào trên người ư?
Đúng là như thế, nhiều tia đao khí như vậy đã chọc thủng nhiều
lỗ trên cơ thể hắn ta, nhưng mà không có giọt máu nào chảy ra, chỉ
có những đám khói màu tím đen bắt đầu tuôn ra bao phủ thân thể của
Susano. Những đao khí hỗn loạn kia cũng không gây ra ảnh hưởng gì
với đám khói đen này được.
Sắc mặt của Thạch Trung Ngọc trở nên nặng nề, hắn cảm thấy tính
huống này có chút không đúng. Xem ra có khả năng là chiêu thức này
của mình không có tác dụng gì đối với Susano.
Sương khói trên người Susano càng ngày càng nhiều, giống như là
đang tích tụ lại, vẫn trào ra từ đám sương mù kia. Chỉ chốc lát đã
bao phủ lấy cơ thể của Susano, khiến Thạch Trung Ngọc không nhìn rõ
được tình huống ở bên trong.
Luồng đao khí cuồng loạn cũng bắt đầu tiêu tan, từ từ hóa thành
linh khí rồi trở về với trời đất. Chỉ để lại một đám khói đen lượn
lờ trong không khí.