Thạch Trung Ngọc nhìn đám khói màu đen dày đặc đó, sắc mặt trở
nên nghiêm nghị. Từ trong sương mù, từng luồng khí thế mạnh mẽ đột
nhiên tăng lên, giống như một ngọn núi đang nhô lên khỏi mặt đất.
Cảm giác này khiến Thạch Trung Ngọc hết sức ngột ngạt, nhưng hắn
cũng không biết nên làm gì. Đòn mạnh nhất của mình lại không thể
làm gì tới đám khói này, khiến hắn nhất thời luống cuống.
-Nếu như có những skill giống như những pháp sư trong game là
được rồi, chỉ cần một chiêu Tiên Hồ Liệt Diễm là được, coi như là
đám khói này có mạnh hơn nữa cũng sẽ thành tro bụi hết!
Trong lòng Thạch Trung Ngọc rất ưu phiền, bây giờ hắn lại chỉ có
thể trơ mắt nhìn Susano dần dần tăng khí thế lên trong đám khói
đen. Thạch Trung Ngọc hừ nhẹ một tiếng, chân nguyên trong cơ thể
đột ngột tăng lên, một lượng lớn linh khí bị hút vào trong cơ thể
Thạch Trung Ngọc.
Trên người hắn cũng đồng thời bộc phát ra khí thế mạnh mẽ, không
ngừng hấp thu linh khí trong trời đất, thân thể toát ra uy thế,
càng mãnh liệt hơn cả uy thế của Susano.
Thạch Trung Ngọc lấy đà, sau đó lập tức thi triển ra Phách Đao,
chỉ hy vọng rằng chiêu thức này có thể hiệu quả với hắn ta. Khí thế
của hai bên cứ liên tục tăng lên, như hai ngọn núi đang cùng nhau
so độ cao vậy, kẻ giành người giật, cứ mãi giằng co. Mà khí thế
mạnh mẽ cũng dẫn tới xung quanh bắt đầu xảy ra thay đổi.
Từng luồng gió mạnh mẽ đột nhiên nổi lên, rồi lại biến mất,
những cành cây, khúc gỗ, bụi đất cứ không cánh mà bay, lượn lờ trên
không trung.
Hai người như hai cơn bão, thu hút những cành cây khúc gỗ kia
quay xoanh mình, bay múa trong không khí. Mà đứng ở xa, đám người
đang quan sát cuộc chiến của hai người đã ngã khuỵu xuống đất từ
lâu. Luồng uy thế mạnh mẽ này áp đảo bọn họ, khiến cho bọn họ không
thể nào đứng lên.
Lúc này, Thạch Trung Ngọc cảm giác như rằng cả trời đất đều đang
nằm trong lòng bàn tay của mình, mà thật ra, trong tay hắn đang cầm
thanh đao bạc kia, sau khi nó hấp thu máu của Bát Kỳ Đại Xà, càng
trở nên huyền bí hơn. Trên thân đao, những đường vân tả nét Cửu Đầu
Xà chậm rãi di chuyển, như thật sự có một con rắn chín đầu đang di
chuyển trên thân đao vậy.
Từng tiếng rít gào như có như không phát ra từ thanh đao, trong
hoàn cảnh như thế này, càng thêm quỷ quái.
Những đám khói bao phủ người của Susano dần tan biến, bóng người
của hắn ta từ từ xuất hiện trong tầm mắt của Thạch Trung Ngọc. Lúc
này vết thương trên người Susano đã biến mất tăm, mà trên trán của
hắn ta lại xuất hiện một cái hoa văn kỳ dị. Giống như một con mắt,
cả người hắn tỏa ra ánh sáng lập lòe, như một vị thần uy phong đứng
hiên ngang trong không trung.
Hình tượng bây giờ của Susano mới đúng là vị thần linh trong
thần thoại của Nhật Bản.
Susano chậm rãi mở mắt ra, một luồng ánh sáng thần thánh bắn ra
từ trong đôi mắt của hắn ta, khí thế của Susano bỗng chốc biến đổi.
Lúc trước thì luôn lạnh lùng vô tình, bây giờ lại biến thành một
vầng thái dương ấm áp, thỉnh thoảng còn tản ra ánh sáng dìu dịu,
xua tan tất cả tà ác.
-Thạch Trung Ngọc,
Sasuno bỗng nhiên lên tiếng, khóe môi nhếch nhẹ nở một nụ cười
nhạt.
Thạch Trung ngọc nhíu mày,
-Sao ngươi biết được tên của ta?
-Trong thế giới này, có gì mà con mắt của ta không nhìn ra
được?
Susano nói.
-Ngươi không phải là Susano.
Thạch Trung Ngọc thử thăm dò, cho dù một người có thay đổi đến
đâu cũng không thể nào thay đổi đến mức cả hơi thở cũng khác. Trong
mắt Thạch Trung Ngọc, hắn ta bây giờ giống như một người khác
vậy.
-Đúng vậy, ta không phải là Susano!
Hắn ta nhếch miệng cười thản nhiên,
-Ta tên là, Amaterasu!
Amaterasu?! Thạch Trung Ngọc trợn tròn mắt, đại thần Amaterasu,
thật sự là đại thần Amaterasu trong thần thoại Nhật Bản?! Chuyện
này càng ngày càng kì quái? Susano xuất hiện còn tốt, chứng tỏ hắn
ta sống lâu. Nhưng mà ngay cả đại thần Amaterasu này cũng xuất hiện
thì đúng là điên rồi, rõ ràng ông ta chỉ là một nhân vật trong thần
thoại không có thật của Nhật Bản.
Vậy còn Tam Thanh, Thượng Đế, Như Lai đâu rồi, sao không ra hết
đi!
Mọi người cùng nhau ngồi lại xem máy bay! Trong lòng Thạch Trung
Ngọc hò hét.
-Đừng nghĩ bậy trong lòng,
Amaterasu khẽ cười nhìn Thạch Trung Ngọc, lắc lắc đầu.
-Thế giới này đáng lẽ chỉ nên tồn tại ánh sáng, cái thiện và yêu
thương. Đúng không?
Thạch Trung Ngọc nghẹn lời, cái tên này bị làm sao vậy, đột
nhiên lại lôi cái này ra làm gì? Hắn đang định nói gì đó, nhưng
không tự chủ được mà lập tức gật đầu tán đồng,
-Đúng thế.
Kỳ lạ?! Thạch Trung Ngọc chấn động trong lòng, còn chưa kịp biết
chuyện gì đang xảy ra, đại thần Amaterasu lại nói,
-Những kẻ đẩy thế giới này vào khủng hoảng, gây ra thiên tai,
những kẻ sa ngã vào tội lỗi, nên được thanh tẩy, bọn chúng không có
quyền được sinh sống ở thế giới này, đúng không?
Thạch Trung Ngọc kinh hoảng, lại không tự chủ được mà gật đầu
đồng ý, hắn muốn nói:
-Đang xảy ra chuyện gì?!
Nhưng rốt cuộc lại không thể nào nói được ra tiếng.
-Haha, ngay cả ngươi cũng đã cho rằng như thế là đúng.
Đại thần Amaterasu cười khẽ,
-Nếu như vậy, chẳng phải ngươi nên trở thành đấng cứu rỗi, tước
đi quyền sinh tồn của những kẻ mang đến tai ương cho thế giới này
sao?
Thạch Trung Ngọc càng thêm kinh hoảng, hắn linh cảm rằng mình
tuyệt đối không thể đồng ý, nếu không hậu quả sẽ vô cùng nghiêm
trọng. Nhưng, vào chính thời khắc ấy, Thạch Trung Ngọc lại không
thể kiểm soát được bản thân mình mà mở miệng ra. Giống như hắn
không thể khống chế được cơ thể của mình nữa rồi.
-Chuyện gì thế này?!
Thạch Trung Ngọc không ngừng gào thét trong lòng, nhưng mà thân
thể cứ như bị giam cầm vậy, miệng không tự chủ được mà mở ra, đầu
cũng như muốn gật xuống.
Amaterasu nhìn tất cả những thứu diễn ra, nụ cười trên khóe
miệng của hắn ta đã dần trở nên lạnh lẽo, vốn dĩ hắn ta phát ra ánh
hào quang ngời ngợi, nhưng cũng lạnh lẽo như là cơn gió từ địa
ngục.
-Amaterasu này đúng là quá mạnh, không ngờ lại khiến nói ra một
cách cách vô tri vô giác như vậy!
Thạch Trung Ngọc phun ra một ngụm máu tươi, tuy rằng thân thể bị
khống chế, nhưng hắn vẫn có thể điều khiển được dòng chân nguyên
trong cơ thể, Thạch Trung Ngọc trực tiếp điều khiển luồng chân khí
đi ngược lại, khiến cho đau đớn mãnh liệt đánh thức sự khống chế
đối với cơ thể.
-Haha, trò mèo cỏn con!
Amaterasu cười cợt, rồi gật đầu với Thạch Trung Ngọc. Dáng vẻ
kia giống như là hai người bạn tốt lâu ngày không gặp đang tâm sự
cùng nhau vậy, nếu như không biết được sự kinh khủng vừa rồi của
Amaterasu, Thạch Trung Ngọc chắc chắn sẽ sinh cảm tình, muốn tán
gẫu với hắn ta. Nhưng mà bây giờ, Thạch Trung Ngọc lại vô cùng tập
trung và căng thẳng, cố không để rơi vào cái bẫy của Amaterasu một
lần nữa.
Đại thần Amaterasu lại nhìn Thạch Trung Ngọc, hắn ta bất đắc dĩ
thở dài. Không ngờ ý chí của Thạch Trung Ngọc lại kiên định như
vậy, hắn ta đã phải vận dụng pháp khí để khống chế Thạch Trung
Ngọc, nhưng thật là khó khăn, đến lúc mấu chốt nhất mà hắn lại có
thể kiên quyết vận chuyển chân nguyên đi ngược lại, khiến cơ thể
nội thương, rồi lợi dụng đau đớn đó để dành lại quyền kiểm soát cơ
thể.