Phải biết, trên đời có một câu, ấy là 'thuận làm tiên, nghịch
làm phàm'. Chân khí thuận hành, có thể giúp thực lực bản thân tăng
mạnh, thành tiên thành ma, nhưng nếu đi ngược chiều, lại có thể
khiến tu vi thụt lùi trong nháy mắt, biến thành một người bình
thường. Thạch Trung Ngọc thế mà có thể chấp nhận nguy cơ biến thành
người bình thường, liều mạng đảo ngược chiều chân khí, Amaterasu vô
cùng tán thưởng hắn, dù sao đối với họ, mất sức mạnh biến thành
người bình thường còn khiến họ khó chịu hơn là bị giết.
- Thạch Trung Ngọc, ngươi thân là Tu Sĩ, lại tùy ý tàn sát người
phàm, ngươi biết tội của mình chưa?
Ameterasu quang minh lẫm liệt nói.
Phần thần uy nghiêm nghị chính trực kia lập tức khiến Thạch
Trung Ngọc chợt có cảm giác áy náy, mình thế mà lại tùy ý tàn sát
mấy người Nhật Bản đó. Thật đáng chết mà!
Nhưng, Thạch Trung Ngọc cũng tỉnh táo lại rất nhanh, không phải
người Nhật Bản đáng chết sao? Sao ta có thể hối hận chứ? Ameterasu
chết tiệt! Ánh mắt Thạch Trung Ngọc nhìn Amaterasu tràn ngập phẫn
nộ khiến người sợ hãi.
Chỉ tùy tiện nói một câu, thế mà lại có thể khiến hắn sinh ra
xúc động [tự sát], bản lĩnh mê hoặc lòng người của Amaterasu cũng
thật lợi hại.
- Ha ha.
Đại thần Amaterasu tiếc nuối lắc đầu, Thạch Trung Ngọc này vậy
mà lại có thể phục hồi tinh thần dễ dàng như thế, thật khiến hắn
vừa kinh ngạc vừa bất đắc dĩ.
Đại thần Amaterasu hiểu nhất chính là mê hoặc lòng người, hắn
không phải một vị thần chiến đấu, hắn chỉ là một vị thần dùng các
thủ đoạn mê hoặc lòng người để thu được sự tín ngưỡng. Có thể nói,
nếu có người có thể ngăn được chiên mê hoặc lòng người của đại thần
Amaterasu, thì người ấy sẽ có năng lực đánh bại Amaterasu.
Thạch Trung Ngọc cũng không dám tiếp lời Amaterasu, thậm chí còn
không muốn nghe Amaterasu nói tiếp, hắn trực tiếp vung đao bạc vọt
qua chỗ Amaterasu. Nếu cứ nghe Amaterasu nói tiếp như thế, hắn cũng
không thể đảm bảo mình sẽ luôn ngăn được chiêu mê hoặc lòng người
kia.
Thấy Thạch Trung Ngọc xông tới, Amaterasu bất đắc dĩ thở
dài:
- Ta thật sự không thích dùng thủ đoạn tàn nhẫn để đoạt lấy
thắng lợi.
Nghe vậy, Thạch Trung Ngọc lập tức có cảm giác vô lực, dường như
đại thần Amaterasu trước mặt đột ngột biến thành mọt chiến thần với
vũ lực siêu mạnh, oai phong lẫm liệt, không thể chạm đến.
Mẹ nó, Amaterasu đáng chết này! Thạch Trung Ngọc nhanh chóng lắc
đầu, khí thế mình cứ vậy mà đã bị yếu đi quá nửa. Nếu không phải có
ý chí kiên định, chỉ sợ lúc này mình còn không muốn vung đao lên
đây!
- Đi chết đi!
Thạch Trung Ngọc đột ngột nhảy dựng lên, nắm đao bạc bổ về phía
đầu Amaterasu.
Đại thần Amaterasu than nhẹ một hơi, một tiếng than nhẹ này lập
tức khiến lòng Thạch Trung Ngọc nguội đi một phần. Hắn lập tức
hoảng hốt, cảm giác như mình đang giơ đao bạc đối diện với Cơ Như
Nguyệt, định giết cô.
Điều này nhanh chóng dọa Thạch Trung Ngọc đột ngột thu đao lui
mạnh về sau, cứng rắn thu đao khiến mạch máu trong người hắn bị
chấn động mạnh, một ngụm máu ngược dòng lập tức trào qua cổ họng
hắn phun ra ngoài.
Ngẩng đầu nhìn lại, Amaterasu vẫn là Amaterasu, nào có Cơ Như
Nguyệt.
- Mẹ nó!
Thạch Trung Ngọc lập tức tức giận mắng một tiếng, người này thế
mà chỉ dùng một tiếng thở dài đã khiến hắn đầu óc mơ hồ. Quả là vô
cùng đáng ghét, Thạch Trung Ngọc hạ quyết tâm, đơn giản mặc kệ tất
cả mọi thứ, lần nữa vọt về phía Amaterasu. Lần này, dù có là mẹ ông
xuất hiện trước mắt ông ông cũng sẽ chém.
Lửa giận trong mắt Thạch Trung Ngọc chiếu vào mắt Amaterasu, hắn
nhếch miệng cười chế giễu.
- Quả nhiên vẫn là một người thường, vẫn không chịu nổi kích
thích như thế.
Amaterasu thầm cười nhạt.
Lại một tiếng thở dài vang lên, tiếng thở dài sâu kín kia như
tiếng thỏ thẻ của người tình, khiến tâm thần Thạch Trung Ngọc lại
chợt hoảng hốt. Nhưng hắn rất nhanh khôi phục tinh thần, đao bạc
trong tay kiên định tiếp tục chém về phía Amaterasu. Nhưng khí thế
cứ vậy đã yếu mất ba phần.
Amaterasu lại thở dài lần nữa, tim Thạch Trung Ngọc chợt đập
mạnh, như quay về lúc bị Lý Uy vũ nhục, nỗi sỉ nhục khắc sâu trong
lòng thật khiến hắn khó thể nào quên, nhưng giờ đây một chút sự tự
ti và đau xót cứ thế bị gợi lên. Khí thế lại mất, Thạch Trung Ngọc
gian nan ổn định tinh thần, nghiến răng nghiến lợi nắm đao bạc chém
vào Amaterasu.
Amaterasu thấy Thạch Trung Ngọc mang bộ dáng liều mạng đến thế,
cứ như mình là kẻ thù giết cha vậy, điều này làm lòng Amaterasu rất
kinh ngạc, sao Thạch Trung Ngọc lại có sát ý kiên định đến thế đối
với hắn chứ? Nhưng hắn không muốn để Thạch Trung Ngọc đến gần, thế
là một tiếng thở dài sâu kín lại vang lên.
Trong tiếng thở này tràn ngập sung sướng, sung sướng đi đôi với
thối nát. Này lập tức khiến Thạch Trung Ngọc nhớ đến ban đêm đắp
chăn ngủ cùng chúng nữ, lần điên cuồng ấy, thật sự vô cùng sung
sướng. Dư vị khiến hắn nhớ mãi, cả người cứ thế lâm vào hồi ức của
cuộc hoan hảo vui sướng tràn trề ấy.
Cứ như bản thân đã quay lại ngày kia, chúng nữ vờn quanh mình,
lột quần áo, từng tấm thân trơn bóng mềm mại lượn lờ, cánh tay ngọc
ấy, chiếc đùi thon dài ấy. Thân thể trắng bòng, đầy sự kích
thích.
- A!
Thạch Trung Ngọc đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi. Là
Amaterasu đột ngột vung chân hung hăng đá vào người hắn, Thạch
Trung Ngọc rơi vào trạng thái thất thần, người đã sớm không còn
phòng hộ nào còn chịu được một cú đá mạnh như thế.
Đại thần Amaterasu tuy không phải thần chiến đấu, nhưng một chân
đầy thần lực kia cũng không dễ gì ngăn cản.
Thạch Trung Ngọc lập tức cảm giác xương ngực mình như vỡ vụn ra,
toàn thân trên dưới không nơi nào không đau. Hắn nhanh chóng thúc
chân nguyên ra chữa cho bản thân, một tay che kín hộp gấm vàng, một
tay chống trường đao chậm rãi đứng lên.
Đại thần Amaterasu lại cười một tiếng chế giễu, hắn đã bắt được
nhược điểm trong lòng Thạch Trung Ngọc, giờ trái lại thấy có chút
khinh thường Thạch Trung Ngọc.
- Thạch Trung Ngọc, sao ngươi còn muốn đánh vậy? Hiện tại mệt
thế này rồi, vẫn nên nghỉ chút đi.
Đại thần Amaterasu hiền lành nói với hắn.
Thạch Trung Ngọc sửng sốt, lời này Amaterasu lập tức khiến hắn
cảm thấy vô cùng buồn ngủ, cứ như mấy tháng liền chưa ngủ, giờ dù
đang nằm trong bùn hắn cũng muốn ngủ. Hai mí mắt ngày càng nặng,
mọi thứ trước mắt ngày càng mơ hồ, ngay cả đại thần Amaterasu hắn
cũng không nhìn rõ nữa.
Amaterasu nhìn mắt Thạch Trung Ngọc ngày càng híp lại, lòng càng
thêm đắc ý, cứ ngủ đi, chỉ cần ngươi nhắm hai mắt lại rồi ngủ đi.
Đừng mong tỉnh lại.
Tính rất tốt, vừa lúc đây là thời điểm Thạch Trung Ngọc đang còn
suy yếu, lời đại thần Amaterasu vừa lúc nắm đúng điểm yếu của hắn.
Người khi bị thương, tiềm thức đều muốn thông qua giấc ngủ chữa trị
thương thế của bản thân. Đại thần Amaterasu chính là nắm lấy điểm
này, dùng phương thức đặc thù, mê hoặc Thạch Trung Ngọc, muốn để
hắn cứ vậy mà ngủ đi.
Nếu Thạch Trung Ngọc thật sự cứ ngủ như thế, nhất định hắn sẽ
trở thành một người thực vật, rơi vào cảnh mộng, không thể tự thoát
ra.