Ngay lúc này, đao bạc trong tay Thạch Trung Ngọc bỗng nhiên bắn
ra ngân quang chói mắt.
Hào quang chói mắt khiến mắt Thạch Trung Ngọc đang lim dim mở
to, trong lòng liền chấn động tỉnh táo trở lại.
Hiểu rõ toàn bộ chuyện này Thạch Trung Ngọc lập tức thầm kêu lên
một tiếng nguy hiểm thật, suýt chút nữa là cứ ngủ như vậy rồi. Đại
thần Amaterasu này cũng quá kinh khủng, trong lòng Thạch Trung Ngọc
thầm nghĩ, cái này tuyệt đối sánh được với sinh vật boss lớn cấp
cuối cùng rồi.
-Thanh đao thật kỳ dị.
Nhìn thấy ngân đao trong tay Thạch Trung Ngọc, Amaterasu liền hừ
nhẹ một tiếng, chính cây đao này lại hủy hết kế hoạch của hắn,
trong lòng khó tránh có chút tức giận, thế nhưng hắn vẫn bình tĩnh
hòa nhã nói:
-Tại sao tay ngươi lại cầm đao, muốn phá hoại hòa bình của thế
giới này hả? Muốn nghịch thiên sát sinh sao?
Lời của Amaterasu ý muốn Thạch Trung Ngọc bỏ đao trong tay
xuống.
-Amaterasu, ngươi còn nói nhảm cái gì! Lên đi!
Thạch Trung Ngọc khí thế hung hăng xông về phía Amaterasu, lúc
này ngân quang giúp hắn miễn dịch với mê hoặc của Amaterasu, khiến
trong lòng hắn tức khắc có sức mạnh. Lúc nãy cẩn thận phát hiên,
chắc chắn năng lực cận chiến của Amaterasu không tốt, bằng không
cũng sẽ không liên tục mê hoặc mình tự sát. Nếu như có năng lực ấy
liền trực tiếp giết mình rồi, cần gì phải tốn sức như vậy.
Đại thần Amaterasu tức khắc đình trệ, kì quái nhìn Thạch Trung
ngọc lại nhìn ngân đao kia.
-Đao này, sao lại thần kì như vậy?
Đại thần Amaterasu liền nổi lên tâm tư với ngân đao.
-Không phải nhìn đông nhìn tây nữa đâu!
Thạch Trung Ngọc chầm chậm đi về phía Amaterasu:
-Hiện tại ngươi chuẩn bị chịu sự trừng phạt của ta đi!
-Phàm nhân, đừng tưởng ngươi có pháp khí hộ thân thì có thể
không sợ ta!
Amaterasu hừ lạnh một tiếng:
-Thần linh lớn mạnh như nào ngươi không thể tưởng tượng được
đâu!
-Phì, toàn lời vô dụng!
Thạch Trung Ngọc cười nhạo, ngoắc ngoắc tay về phía
Amaterasu:
-Đến đi, để ta xem thử sự lợi hại của Đại thần Nhật Bản nào!
-Hừ!
Amaterasu hừ nhẹ, tay chìa ra, một miếng ngọc bội đột nhiên xuất
hiện trong tay.
Miếng ngọc bội kia phát ra lam quang yếu ớt, lộ rõ sự thâm thúy
vô cùng, Thạch Trung Ngọc tùy tiện nhìn thoáng qua, liền cảm thấy
toàn bộ tâm thần mình dường như muốn đắm chìm vào ánh sáng màu xanh
ấy.
-Ngọc bội thật quỷ dị!
Trong lòng Thạch Trung Ngọc kinh hãi, mình có ngân quang hộ thể
vậy mà cũng bị lam quang kia dễ dàng mê hoặc, nếu không có ngân
quang này, vậy có phải sẽ trực tiếp bị lam quang kia hút hết tất cả
ý thức biến thành người thực vật không?
Ngọc bát phản quỳnh khúc, trong truyền thuyết một vị thần linh
siêu cường đã ban tặng cho Amaterasu bảo vật này, tác dụng cụ thể
không rõ.
Thế nhưng Thạch Trung Ngọc lần này liền thấy được sự lợi hại của
bảo vật này, lại có thể hấp dẫn tinh thần con người, mà cái này
chắc là vẫn chưa ở trạng thái kích động. Nếu là lúc kích động, mình
có ngân quang hộ thể thì không biết có thể chống đỡ được hay
không.
-Haha, ngọc bát phản quỳnh khúc, khiến phàm nhân vô tri này mở
mang một chút sức mạnh của ngươi đi!
Amaterasu sùng bái nói với ngọc bội, một thân năng lực của hắn
đều học được từ ngọc bội này, có thể nói ngọc bội này chính là thầy
của Amaterasu.
Ngọc bát phản quỳnh khúc kia cảm nhận được ý nghĩ của Amaterasu,
lam quang trên thân càng thêm nồng đậm, thật giống như một vầng
thái dương nhỏ trong tay Amaterasu. Lúc này, người sử dụng ngọc bội
này là Amaterasu cũng cảm thấy tinh thần có chút chỗng đỡ không
nổi, sức mê hoặc của ngọc bát phản quỳnh khúc này thật sự quá cường
đại.
Mà những phàm nhân nhìn từ xa kia đã sớm không chịu nổi. sau khi
lam quang kia xuất hiên, ngay lập tức trợn to mắt, giống như nét
mặt của một tay cờ bạc đột nhiên phát hiện trong tay mình xuất hiện
3 con át, trên mặt bao phủ thần sắc vui mừng phấn khởi. Liên tục
như vậy, cả người đều thừ ra, tiếp đến vẻ mặt trong mắt từ từ tiêu
tan.
Tinh khí trong cơ thể bị lam quang kia hấp thu hết, cả người đã
biến thành một cỗ thi thể lạnh băng.
Một màn quỷ dị này khiến trong lòng Thạch Trung Ngọc lập tức hút
vào một ngum khí lạnh, căn bản không dám nhìn lam quang yếu ớt kia,
hắn lo lắng cho mình cũng chỉ trong nháy mắt liền bị rút đi linh
hồn.
Thạch Trung Ngọc lúc này thầm mắng trong lòng, rốt cuộc là thần
linh nào đã đưa ngọc bát phản quỳnh khúc cho Amaterasu vậy, quả
thật là biến thái. Nếu như tinh thần lực của thần linh không cường
đại gặp Amaterasu cũng chính là kết cục phải chết. Chẳng lẽ
Amaterasu này là con riêng của tên gia hỏa kia.
Thạch Trung Ngọc ác ý phỏng đoán, lúc này hắn cũng không biết
làm thế nào cho tốt.
Đại thần Amaterasu cười mỉm nhìn dáng vẻ trốn tránh kia của
Thạch Trung Ngọc, trong lòng đắc ý. Chỉ cần mình lấy ra ngọc bát
phản quỳnh khúc, thì không có thần linh nào dám nhìn thẳng vào
mình, càng có thêm không biết bao nhiêu thần linh mạnh hơn mình
chết dưới ngọc bát phản quỳnh khúc này, khiến Amaterasu vô cùng đắc
ý.
Thạch Trung Ngọc cúi đầu nhìn ngân đao trong tay mình. Lúc này,
cửu đầu xà trên ngân đao như sống vậy, nhanh chóng lưu động. Ngân
quang theo tốc độ lưu động của cửu đầu xà càng ngày càng dày đậm.
Nhìn thấy tình huống này, Thạch Trung Ngọc mừng rỡ trong lòng, xem
ra có cửu đầu xà này phát uy, sức chống cự của mình đối với sự mê
hoặc kia càng mạnh.
-Hừ, đại thần Amaterasu!
Thạch Trung Ngọc đột nhiên quát nhẹ.
-Ô, sao vậy, ngươi muốn đầu hàng rồi hả?
Amaterasu kinh ngạc hỏi, lúc này hắn nắm chắc trong tay thắng
lợi, cũng lười dùng năng lực mê hoặc kia, đắc ý cười nói:
-Đầu hàng? Ngươi xứng sao?
Thach Trung Ngọc cười lạnh:
-Một thần linh Nhật Bản nhỏ nhoi cũng muốn khiến ta đầu hàng, ta
chỉ muốn hỏi ngươi môt việc.
Amaterasu mới đầu nghe Thạch Trung Ngọc nói rất tức giận, thế
nhưng nghe đến vế sau liền không tự chủ được hỏi:
-Chuyện gì?
-Hì hì, ta muốn biết, Amaterasu ngươi được sinh ra như thế
nào?
Thạch Trung Ngọc cười hì hì:
-Nghe nói là ngươi chui ra từ ánh mắt của thần linh, có thật
không?
-Hừ!
Amaterasu hừ nhẹ, không biết trả lời chuyện này như thế nào mới
được.
-Ha, một thần linh không có cha mẹ!
Thạch Trung Ngọc lắc lắc đầu, khẽ thở dài:
-Không có cha mẹ nuôi lớn, vậy nên trên người ngươi thiếu một
vật, ngươi biết không?
-Đồ vật gì?
Amaterasu trực tiếp hỏi, hắn hiện tại đã bị lời nói của Thạch
Trung Ngọc gợi lên hứng thú.
Thạch Trung Ngọc cười lạnh một tiếng, thấp giọng nói câu gì
đấy.
-Gì cơ?
Amaterasu sững sờ. Thạch Trung Ngọc vừa nói hắn nghe không rõ,
không tự chủ bước về phía trước hỏi.
-Ta bảo…
Thạch Trung Ngọc dung mãnh ngẩng đầu lên, hai mắt lóe lên ngân
quang lóa mắt, khóe miệng treo lên một tia cuồng vọng:
-Muốn đm mày mà không biết làm sao để đ!
Ánh sáng ngân đao bắn ra bốn phía, hung hăng bổ về phía
Amaterasu.