Trong lòng Amaterasu bắt đầu trầm xuống, cây ngân đao kia vậy
mà tản ra uy thế làm cho người khác không thể ngăn cản được, một
cổ áp lực mạnh mẽ gắt gao trói hắn lại, làm cho hắn căn bản không
có cách nào có thể trốn tránh được một đao kia.
- Chuyện, chuyện gì thế này?
Amaterasu khẽ quát to một tiếng ở trong lòng, ngân đao sắc bén
kia dùng trạng thái hung hăng không thể ngăn cản nổi chém vào trên
người của hắn. Khí tức mạnh mẽ lập tức dũng mãnh tiến vào cơ thể
hắn từ vết thương trên ngực, khí tức bén nhọn kia nhanh chóng phá
hư tất cả bên trong thân thể của hắn, làm cho hắn không thể dùng
năng lượng để ngăn cản lại được.
Trong mắt Thạch Trung Ngọc lóe lên tia sáng bàng bạc, mặc dù
ngân đao không chém đứt được thân thể của Amaterasu, nhưng mà năng
lượng cuồng bạo kia lại dũng mãnh tiến vào trong thân thể của hắn.
Lúc này đây Amaterasu đã mất hết toàn bộ năng lực giống như một
người bình thường mà thôi, chỉ có thể để mặc cho Thạch Trung Ngọc
muốn làm gì thì làm.
- Hừ!
Thạch Trung Ngọc hừ lạnh một tiếng, rút ngân đao ra rồi hung
hăng bổ xuống một lần nữa.
Vừa nãy trước khi bị năng lượng kia xâm nhập vào cơ thể, thì
thần lực trong thân thể của Amaterasu, thứ mang lại cho hắn năng
lực phòng ngự cường đại có thể giúp hắn đỡ được một đao của Thạch
Trung Ngọc, nhưng mà bây giờ, thần lực trong thân thể hắn đã bị
Thạch Trung Ngọc phong tỏa rồi, nên không thể triển khai phòng ngự
được nữa. Ngay lập tức cái thân hình cao quý kia đã bị Thạch Trung
Ngọc một đao hung hăng bổ ra rồi.
Huyết dịch màu vàng phun ra, bắn tung tóe đầy người Thạch Trung
Ngọc.
Thạch Trung Ngọc nhẹ nhàng đưa tay lên lau đi những vết máu dính
trên mặt, tà ác hừ nhẹ một tiếng.
- Amaterasu, cũng chỉ đến thế là cùng.
Cơ thể đã bị chém thành hai nửa của Amaterasu chậm rãi ngã xuống
mặt đất.
Được xưng là đệ nhất thần linh của Nhật Bản, Thái Dương Thần cứ
như vậy vẫn lạc rồi.
- Cao thủ quả nhiên là cô độc, tịnh mịch mà.
Nhìn Amaterasu ngã xuống, Thạch Trung Ngọc đột nhiên cảm thấy có
chút trống rỗng, hụt hẫng.
Nguyên một đám địch nhân cường đại như vậy đều bị ngã xuống rồi,
mặc dù Thạch Trung Ngọc có chút hài lòng vì mình càng ngày càng
mạnh hơn, nhưng mà cũng có cảm giác mình càng ngày càng cô độc.
- Đã giải quyết xong cả Amaterasu rồi, Nhật Bản còn có cái gì để
ngăn cản Hoa Hạ nữa không đây?
Thạch Trung Ngọc chậm rãi quét mắt một vòng nhìn những người đã
biến thành người thực vật kia, khẽ cười một tiếng.
- Thôi thì cứ như vậy đi.
- Bây giờ đi bái phỏng cái vị Thủ tướng nội các Nhật Bản một
chút chứ nhỉ!
Thạch Trung Ngọc đột nhiên nhớ tới cái người quân quyền cao nhất
Nhật Bản này, người này chính là người có quyền chỉ huy cao nhất
tất cả quân đội của Nhật Bản, đoán chừng hắn chắc chắn cũng biết rõ
những cường giả tiên thiên kia từ đâu mà tới.
Thạch Trung Ngọc hừ nhẹ một tiếng, thân thể bay lên trời, bay
thẳng về phía phủ nội các của Nhật Bản.
- Không nhớ được Thủ tướng nội các Nhật Bản nhiệm kì này là ai
nhỉ?
Thạch Trung Ngọc vừa phi hành vừa suy nghĩ vẩn vơ.
- Đợi lát nữa đến thăm mà lại gọi không đúng tên người ta thì
lại không được lễ phép cho lắm.
Thạch Trung Ngọc nảy ra một ý nghĩ xấu xa trong đầu.
Phủ nội các Nhật Bản có thể nói là cơ quan quyền hành cao nhất
của Nhật Bản, cũng tương đương với văn phòng Chính phủ ở Hoa Hạ. Vị
trí cũng ở Tokyo, Thạch Trung Ngọc rất nhanh liền tới nơi.
- Khí phái phết nhỉ!
Nhìn kiến trúc hoa lệ của phủ nội các, Thạch Trung Ngọc khẽ cười
một tiếng.
Các vệ binh phía dưới rất nhanh đã phát hiện ra Thạch Trung Ngọc
trên không trung, lập tức trở nên hốt hoảng. Vào thời kì mẫn cảm
như thế này, đột nhiên có người tới với vẻ bất thiện như thế này,
những cảnh vệ này không sợ mới là lạ. Hơn nữa, Nhật Bản chiến tuyến
liên tiếp chiến bại, khiến cho đám cảnh vệ này cũng không được vui
vẻ cho lắm, nếu như là dưới tình huống bình thường, thì những cảnh
vệ này hẳn là sẽ nổ súng cảnh báo, nếu như Thạch Trung Ngọc tiếp
tục có động tác mang tính chất uy hiếp, có thể sẽ trực tiếp nổ
súng.
- Hừ, một đám tôm tép nhãi nhép.
Thạch Trung Ngọc khinh thường nhìn đám cảnh vệ mặt mũi nhợt nhạt
bên dưới kia. Sao mà người Nhật ai cũng như ai thế nhỉ, mặt mũi
nhợt nhạt, nhìn như thể bị suy dinh dưỡng lâu năm ấy.
- Khốn kiếp……..
Một tay cảnh vệ bên dưới nhìn về phía Thạch Trung Ngọc kêu lên,
những người có thể phi hành, bọn hắn cũng đã gặp qua, cho nên vẫn
có một chút sức miễn dịch.
- Nói cái gì mà cứ như chim hót thế trời!
Thạch Trung Ngọc khẽ cười một tiếng, tiện tay tạo ra một đoàn
chân khí ném xuống dưới.
Đoàn chân khí màu trắng giống như quả bom vậy, vừa rơi xuống
đất, lập tức đã tạo thành một vụ nổ mạnh, uy lực hoàn toàn không
thua hiệu quả của một quả bom thật.
Cổng của phủ nội các trực tiếp bị nổ tung, trở thành một đống
bừa bộn.
Lần này đã trực tiếp làm cho Nhật Bản mất hết mặt mũi, cổng
chính của phủ nội các bị người làm hỏng, đây chẳng khác nào làm cho
tất cả nghị viên và quan chức của Nhật Bản bị tát thẳng một phát
vào mặt.
Vụ nổ mãnh liệt này lập tức hấp dẫn sự chú ý của những người ở
bên trong. Mười mấy cao thủ võ nghệ cao cường của Nhật Bản từ mọi
ngõ ngách trong phủ nội các lập tức đi ra cửa.
Nhìn thấy Thạch Trung Ngọc đứng trên không trung, những cao thủ
kia lập tức nâng cao sự đề phòng. Trong số những người bọn họ, có
rất nhiều người vừa mới bước vào cảnh giới Tiên thiên, có rất nhiều
còn chưa đạt tới Tiên thiên, nhìn thấy người đến gây sự lại có thể
phi hành trên không trung thì làm sao có thể không kinh ngạc và sợ
hãi được cơ chứ.
Càng là người có thực lực mạnh mới càng hiểu được sự khủng bố
của thực lực. Phi hành, cái này nhìn qua thì tưởng chừng như là một
loại năng lực đơn giản, nhưng mà những người như bọn hắn lại chỉ có
thể ngưỡng mộ và chờ đợi chứ không thể nào thực hiện được.
- Ồ, đến đông vui thế.
Thạch Trung Ngọc nhìn xuống đám người bên dưới, có người mặc đồ
Ninja, có người mặc đồ võ sĩ, thậm chí có người còn mặc đồ Judo,
Karate, nhìn rất giống một nồi lẩu thập cẩm.
- Khốn kiếp! Là người Trung Quốc!
Những người phía dưới thính lực cũng khá tốt, mặc dù Thạch Trung
Ngọc đang đứng trên không trung cao đến chừng trăm mét, nhưng mà
đám người này vẫn có thể nghe thấy những gì hắn nói. Một người mặc
trang phục Judo chỉ vào Thạch Trung Ngọc nổi giận gầm lên một
tiếng.
- Người Trung Quốc bỉ ổi kia, ngươi lại dám phá hủy cổng của phủ
nội các của đế quốc Nhật Bản chúng ta! Quả thực là tìm chết!
- Ồ? Ta tìm chết đấy, ngươi có thể làm gì ta nào? !
Thạch Trung Ngọc khẽ cười một tiếng, chỉ chỉ vào đầu của
mình.
- Đến đây, ngươi có giỏi đến mà giết ta nè!
Tên mặc trang phục Judo kia lập tức bị chọc tức điên lên, chợt
quát một tiếng, dậm chân một cái, cả người như mũi tên vừa rời dây
cung lao về phía Thạch Trung Ngọc.
- Xí!
Thạch Trung Ngọc khinh thường bĩu môi, trong tay xuất hiện một
cây côn vừa thô vừa to bằng gỗ. Một chiêu này vẫn là học được từ
chỗ Susano đấy. Không có gì để bàn cãi cả, một chiêu Hư không ngưng
kiếm này thật sự là quá xuất sắc, quá ngầu rồi. Thạch Trung Ngọc
cầm côn gỗ được ngưng tụ bằng chân khí, hung hăng nện một cái về
phía người đang vọt về phía mình.
Mặc dù cái tên mặc đồ Judo này có thể nhảy cao như vậy, nhưng mà
không có nghĩa là hắn có thể bay, trên không trung cũng không có
cách nào khống chế được phương hướng. Cứ như vậy xông lên thẳng
tắp, sau đó bị Thạch Trung Ngọc một gậy hung hăng nên cho rớt
xuống.
- Haha, đây chính là môn bóng chày nổi tiếng của Nhật Bản các
ngươi nha, thế nào, có thích không?? !
Thạch Trung Ngọc giơ cây gậy trong tay lên, cười to nói.
Đám người phía dưới lập tức giận tím người, đối với hành vi của
Thạch Trung Ngọc thì giận mà không dám nói gì. Ai đi lên thì chính
là tìm chết, dù sao thì những người đã đến được thực lực ở cấp độ
này rồi thì vẫn có chút đầu óc đấy.
Nhưng mà, trên cái thế giới này, mặc dù có nhiều người có đầu
óc, nhưng mà cũng không thiếu người không có đầu óc. Trong đám
người đột nhiên có một tên Ninja nhảy ra, lao về phía Thạch Trung
Ngọc.