Những người cùng đội với tay Ninja kia ngay lúc này cũng lớn
tiếng hô hào.
- Mọi người cùng nhau xông lên đi, hắn chỉ có một mình, chúng ta
lại có hẳn hơn năm mươi người cơ mà! Đằng sau chính là phủ nội các
của đế quốc Nhật Bản chúng ta, mọi người đừng quên!
Nghe thấy những lời của tên Ninja nọ, lập tức ngọn lửa yêu nước
của những cường giả đang nhụt chí kia bốc cháy lên hừng hực, bọn họ
chính là những người bảo vệ của phủ nội các, sứ mệnh thần thánh và
quang vinh này làm cho bọn họ tràn đầy nhiệt huyết. Nếu bây giờ bọn
họ lui bước chính là để phủ nội các bại lộ trong mắt của Thạch
Trung Ngọc, đây chính là bọn họ thất trách, nghiêm trọng hơn thì có
thể nói bọn họ chính là những kẻ phản bội toàn bộ đế quốc Nhật
bản.
- Mẹ kiếp! Lên! Tên kia nhìn còn trẻ như vậy, tuyệt đối không
thể có năng lực quá quá mạnh mẽ được đâu!
Không ít người cố gắng tự lừa mình dối người muốn dùng suy nghĩ
này để tìm cho mình một chút may mắn, cho rằng Thạch Trung Ngọc chỉ
là cáo mượn oai hùm, dựa vào kỹ thuật đặc biệt nào đó nên mới phi
hành trên không trung được.
- Lên! Giết cái tên Trung Quốc này đi!
Những người kia rống giận, người xông thẳng về phía Thạch Trung
Ngọc trên không trung, có người thì đứng trên mặt đất phóng ra các
loại ám khí, nhưng mà họ làm vậy cũng không sợ đánh trúng người nhà
sao??
Nhìn thấy đám cường giả Nhật Bản lúc nãy trỗi dậy trái tim yêu
nước và nhiệt huyết chiến đầu, Thạch Trung Ngọc cười lạnh một
tiếng, con sâu cái kiến mà lại còn vọng tưởng muốn đốn cây to,
không biết lượng sức mình. Trường côn trong tay bay múa, nguyên một
đám người xông lên bị đập mạnh rơi xuống dưới, nhưng mà những người
kia cứ giống như thiêu thân đâm đầu vào lửa vậy, cứ bị đánh rơi
xuống dưới lại tiếp tục vọt lên, cứ giống như Thạch Trung Ngọc là
kẻ thù giết cha giết mẹ của bọn họ vậy, ngọn lửa phẫn nộ trong mắt
của bọn họ nóng rực đến mức tưởng chừng có thể đun sôi làm cho bốc
hơi toàn bộ nước trên biển của Nhật Bản luôn ấy.
- Ha ha, tới đây đi!
Thạch Trung Ngọc quát to một tiếng, đánh người như vậy thật sự
rất đã. Nguyên một đám đánh như đánh bóng chày, đánh đến mức làm
cho nhiệt huyết sôi trào.
- Mẹ kiếp.
Từng tiếng phẫn nộ gào thét vang lên, nhưng là bọn hắn căn bản
là không tới gần được Thạch Trung Ngọc, cứ đến cách hắn được khoảng
mét thì lại bị đánh rơi xuống dưới. Những ám khí phóng lên thì lại
càng không cần phải nhắc đến nữa, căn cứ vào vấn đề góc độ, những
ám khí này cơ hồ toàn bộ đều rơi lại vào người bọn họ, hoặc là bị
Thạch Trung Ngọc một gậy đánh ngược trở lại.
- Haha, lại đến!
Thạch Trung Ngọc cầm gậy trong tay múa may như một con giao long
đang phun nước vậy, đánh rơi đám ngớ người Nhật ngẩn mất, đang liều
mạng vọt tới. Trên bầu trời giống như có cơn mưa vậy, cơn mưa người
rơi xuống liên tục.
Thạch Trung Ngọc đã khống chế phương hướng rất tốt mỗi khi đánh
rơi đám người này xuống, bọn họ giống như đạn pháo bị ném vào làm
cho bức tường của phủ nội các Nhật Bản bị nện thủng lỗ chỗ.
Các quan viên trong phủ nội các chỉ có thể run rẩy núp ở dưới
gầm bàn. Tình hình khủng bố bây giờ giống như tận thế vậy, khắp nơi
đều là chấn động, bụi bay mù mịt. Bức tường bị một cường giả nào đó
đâm thủng, sau đó trong nháy mắt tên cường giả này lại đứng dậy,
hung hăng xông ra ngoài.
Thấy những quan viên này nguyên một đám sợ hãi hồn vía lên
mây.
Thạch Trung Ngọc cũng không có dùng lực quá mạnh, nếu mà đập một
cái đã chết luôn thì làm gì còn ai chơi với hắn nữa chứ.
Tiếp tục ‘chơi’ thêm vài phút đồng hồ, Thạch Trung Ngọc cũng có
chút bực bội, sau khi cảm giác hào hứng ban đầu qua đi thì bây giờ
hắn bắt đầu cảm thấy có chút nhàm chán rồi. Những người này cứ
giống như dũng sĩ hung hãn không sợ chết vậy, chỉ cần có thể động
đậy được thì sẽ lại tiếp tục phát động tấn công về phía Thạch Trung
Ngọc. Mặc dù Thạch Trung Ngọc đã cố tình đánh nhẹ nhất có thể rồi,
nhưng mà cứ bị rơi xuống từ độ cao cả trăm mét như thế liên tục,
thân thể của bọn hắn sớm đã không chịu nổi nữa rồi. Bây giờ hoàn
toàn là dựa vào một cỗ ý niệm, hoặc đúng hơn thì phải nói là chấp
niệm, thì mới có thể kiên trì tiếp tục tấn công như vậy.
Bọn hắn mong có thể đánh trúng Thạch Trung Ngọc được một lần,
sau đó, bọn hắn cũng không biết phải làm gì sau đó. Chỉ biết là
muốn đánh trúng Thạch Trung Ngọc, cho dù chỉ trúng một lần cũng
tốt.
Loại kiên trì này cũng là một loại biểu hiện chột dạ trong lòng,
bọn hắn cần thiết phải nỗ lực để đánh trúng được một cái, để chứng
minh chính mình hữu dụng, chứng minh thực lực của mình. Nhưng mà
Thạch Trung Ngọc lại cứ sừng sững như một tòa núi cao vậy, những
người này căn bản là không thể vượt qua được.
- Haizzzz, các ngươi mấy người này, thật sự là nhàm chán.
Thạch Trung Ngọc rốt cục cảm thấy mình đã hết kiên nhẫn rồi,
trường côn trong tay đột nhiên biến thành một đoàn năng lượng cực
lớn. Đây vốn là chân khí Thạch Trung Ngọc dùng để ngưng tụ thành
trường côn, bây giờ hắn buông lỏng một chút sự áp chế, thì những
chân khí này lại trở lại hình cầu như thế này.
- Hừ??
Thạch Trung Ngọc ném đoàn năng lượng cực lớn kia một cái thật
mạnh xuống đất. Vì đặc điểm tính chất đặc biệt của chân nguyên của
Thạch Trung Ngọc làm cho ở bên trong đoàn năng lượng này có chưa
nhiệt lượng rất lớn. Có thể nói bên trong của đoàn chân khí này
chính là một cái mặt trời cực nóng, những cường giả vừa mới vọt lên
ngay lập tức bị chui vào bên trong đoàn chân khí này, sau đó thì
không còn bóng dáng.
Đoàn chân khí kia cứ giống như một con quái vật vậy, cắn nuốt
hết tất cả cường giả xông vào, những cường giả kia chỉ cần đi
vào, thì ngay lập tức biến mất khỏi thế giới này, đến một kêu thảm
cũng không có cơ hội phát ra. Những người ở phía dưới thấy tình
hình này, lập tức cảm thấy vô cùng hoảng hốt. Tình huống quỷ dị này
làm cho bọn hắn không biết phải làm sao, nhưng mà cái đoàn chân khí
kia vẫn đang dần dần áp xuống dưới.
Đoàn chân khí chậm rãi đè ép xuống mặt đất, sự yếu ớt trong lòng
của những cường giả kia rốt cục cũng đến lúc bạo phát, không còn
dũng khí như lúc trước nữa, mà bây giờ ai nấy nhao nhao lùi lại
phía sau. Mà đoàn chân khí kia dưới sự khống chế của Thạch Trung
Ngọc, bị ném mạnh về phía phủ nội các bên kia.
Tuy lúc này đây hắn không có tiến hành đè nén đoàn chân khí lại,
nhưng mà Thạch Trung Ngọc đoán chừng lần này, chỉ sợ mấy ngàn mét
chung quanh đây đều sẽ biến thành một mảnh phế tích cho xem.
- Xem ra không được gặp mặt người kia rồi.
Thạch Trung Ngọc khẽ cười một tiếng.
- Ây ya, có chút đáng tiếc nhỉ, nếu là có thể nhìn thấy mặt của
vị Thủ tướng chuẩn bị về với ông bà tổ tiên ngắm gà khỏa thân trên
bàn thờ, chắc là sẽ rất vui đây.
Nhớ tới cái vẻ mặt hung hăng càn quấy của người kia, lúc cách
đây không lâu khoa tay múa chân với Hoa Hạ, hô hào là sẽ tuyên
chiến với Hoa Hạ, xóa tên Hoa Hạ khỏi bản đồ thế giới, trong lòng
Thạch Trung Ngọc lại bốc lên một ngọn lửa giận.
Lúc đó, chắc là ông ta dựa vào mấy tên cường giả được tạo ra kia
cho nên mới dám to gan càn quấy như thế, nhưng mà, bây giờ những
tên cường giả kia hầu hết đều đã bị Thạch Trung Ngọc tiêu diệt sạch
sẽ rồi, thì lần này ông ta còn có thể làm được trò trống gì nữa
đây.
- Bùm.
Đoàn chân khí va chạm vào mặt đất, hai mặt áp lực làm cho đoàn
chân khí này phát nổ.
Trước cửa của phủ nội các Nhật Bản giống như xuất hiện một mặt
trời khổng lồ vậy, ánh sáng chói mắt chiếu sáng một khoảng lớn. Một
quả cầu ánh sáng trắng nhanh chóng bành trướng sau khi đoàn chân
khí nổ bung, lấy phủ nội các làm trung tâm bành trướng ra xung
quanh, bao trùm một khoảng diện tích mấy nghìn thước.
Thạch Trung Ngọc nhìn tình huống này, không tự chủ được sờ lên
cái mũi.
- Hình như, kế tiếp chắc là. .
Cái tình cảnh quen thuộc này làm cho Thạch Trung Ngọc rất là
kinh ngạc, hắn rõ ràng không có dùng lực để nén chân khí lại mà
đó.
Quả cầu màu trắng sau khi đã đạt tới cực hạn thì bắt đầu co rút
lại, tính chất chân nguyên của Thạch Trung Ngọc vốn rất đặc biệt,
cho nên chân khí ma sát với nhau lập tức sinh ra nhiệt độ cực cao.
Nhưng mà sau khi đoàn chân khí này không được bổ sung thêm nữa thì
bắt đầu co rút lại, do co rút lại nên những nhiệt lượng kia lại bị
vây khốn, dần dần co rút lại.
Đến lúc nhiệt lượng này co rút vào đến cực hạn, lúc này đoàn
chân khí cũng không đủ để khống chế nó nữa, sẽ tạo ra vụ nổ lần thứ
hai.
Giống như đột nhiên có một cái mặt trời xuất hiện ở trước cửa
phủ nội các vậy, nhiệt độ cực nóng lập tức xông ra ngoài. Toàn bộ
phủ nội các bị bao trùm bởi ngọn lửa cao mấy ngàn độ lập, tất cả
mọi thứ bên trong bắt đầu tan chảy. Những thứ làm bằng gỗ và vật
liệu dễ cháy đều bị thiêu rụi hết, xi măng cốt thép cũng dần dần
bắt đầu khô kiệt, sau đó nứt toác ra.