- Đúng là cảnh tượng rực rỡ.
Thạch Trung Ngọc không có cảm thấy ngại chút nào vì mình thất
thủ, rất là đắc chí nhìn phủ nội các đang kịch liệt nổ tung, biến
thành một mảnh phế tích.
Mà tất cả nhưng chuyện đang xảy ra, đều bị vệ tinh trên bầu trời
ghi lại hết, sau đó truyền đi tất cả các quốc gia trên thế
giới.
Phải biết rằng tất cả các thủ đô của mọi quốc gia đều có các
loại vệ tinh giám sát liên tục 24 tiếng đồng hồ, có thể nói, chỉ
cần có một chút động tĩnh nhỏ nào đó thôi đều lưu ghi hình lại, chứ
đừng nói chi là sự việc nghiêm trọng như vậy.
Lúc Thạch Trung Ngọc đi tới phía trên không của phủ nội các Nhật
Bản, vệ tinh trên bầu trời đã ghi lại tất cả những hình ảnh này.
Lúc đoàn chân khí làm nổ tung phủ nội các Nhật Bản, các lãnh đạo
của những quốc gia khác cũng đổ mồ hôi lạnh. Cũng bắt đầu có cảm
giác lo sợ cho sự an toàn của đất nước mình rồi. Sau đó lại là hình
ảnh Thạch Trung Ngọc solo với nhiều cường giả Nhật Bản như vậy, hắn
đánh nhau mà lại nhẹ nhàng vui vẻ như vậy, động tác tiêu sái tự
nhiên như vậy, làm cho những người lãnh tụ của các quốc gia khác
không biết phải nói gì hơn ngoài việc gọi thẳng hắn là kẻ biến
thái.
- Cái người tên là Thạch Trung Ngọc này, thật sự là mối tai họa
ngầm với nước Mỹ chúng ta!
Tổng thống nước Mỹ Obat, tay trái ray ray lên huyệt thái dương,
giờ phút này ông ta cảm thấy rất là đau đầu.
- Haizzzz, Anh quốc chúng ta không có ai có thể ngăn cản được
người này rồi.
Quốc vương của Anh quốc, Charles, rất là bất đắc dĩ thở dài, bắt
đầu lo lắng vì sự an nguy của quốc gia.
- Chẳng lẽ nhân loại thật sự không có ai có thể ngăn cản người
này hay sao? ?
Thủ tướng nước Nga, Pucci, khẽ than thở một tiếng, đang ngồi
nhìn diễn biến trên màn hình máy tính thì đứng bật dậy, nhìn nhìn
những gương mặt lo lắng của các tướng quân xung quanh, trong lòng
càng cảm thấy trầm trọng hơn.
Cuối cùng, ở dưới sực phá hủy của đoàn ánh sáng chói lọi như
mặt trời ban trưa, dưới sự thiêu đốt của nhiệt độ kia, phủ nội các
Nhật Bản đã bị hủy diệt, làm cho những thủ lĩnh kia hít sâu một
hơi. Tê liệt ngã ngồi ngay tại chỗ, thứ bị hủy diệt chính là phủ
nội các Nhật Bản, hay nói chính xác hơn là hủy diệt hy vọng trong
lòng của bọn họ.
Trung tâm chính trị tối cao của một quốc gia bị công kích đến
mức bị hủy diệt mà cũng không có một lực lượng nào có thể ngăn cản,
điều này đại biểu cái gì.
Có nghĩa là Thạch Trung Ngọc, đã vô địch rồi.
Nếu như nói cường giả Tiên thiên làm cho quốc gia kiêng kị, vậy
thì Thạch Trung Ngọc đã là làm cho quốc gia cảm thấy vô lực, sợ hãi
rồi. Lực lượng của hắn, không phải là một quốc gia có thể ngăn cản
được.
Mà ở Hoa Hạ bên này, Trần lão đang cười ha hả, nhẹ nhàng sờ lên
cằm, đôi mắt đầy vui mừng.
- Thạch Trung Ngọc này, làm tốt lắm!
- Ha ha, đúng vậy, đặc biệt là tiết mục đập nát cổng lúc nãy,
thật sự là hả giận!
Thái Thủ tướng khẽ đẩy đẩy kính mắt, cười to nói, là một chính
trị gia lão làng, lại có thể không kiêng nể gì biểu thị cảm xúc của
mình như thế này, đủ để chứng minh lúc này ông ta đang vui nhiều
như thế nào.
Bên trong sở chỉ huy của Hứa Chấn Quốc, sau khi chứng kiến cảnh
tượng này thì đã cười sắp rơi răng ra ngoài luôn rồi.
- Tiểu tử này, đúng là rất tốt!
- Hứa Tư lệnh, cậu Thạch Trung Ngọc quá mức cường đại, sợ là
quốc gia chúng ta sẽ không thể chống đỡ được.
Một vị Trung tướng ở bên cạnh lại lo lắng nói.
- Ha ha, cậu lo lắng cái gì, chỉ cần Thạch Trung Ngọc một ngày
còn là người Hoa Hạ, thì chúng ta không cần lo lắng cái gì cả!
Hứa Chấn Quốc vừa cười to vừa vỗ vỗ vào bả vai của bị Trung
tướng nọ.
- Có một ít người, cũng như chim sợ cành cong, luôn không dám
công cao chấn chủ, võ cao hiếp quốc. Nhưng chỉ cần một ngày hắn
vẫn còn là người Hoa Hạ, chỉ cần hắn còn thuộc về quốc gia này, thì
cũng đừng lo lắng mấy việc này! Đã dùng người thì không nghi ngờ,
mà đã nghi thì đừng dùng, đừng lấy dạ tiểu mà đo lòng quân tử!
- Vâng, đã hiểu, Tư lệnh.
Trung tướng gật gật đầu.
- Haha, hiểu thì tốt rồi!
Hứa Chấn Quốc khen ngợi gật đầu, vung tay lên ra hiệu.
- Đi, hạ lệnh, toàn quân xuất kích! Tranh thủ trong một tuần
chiếm lĩnh Nhật Bản, nếu như không được, thì đám chỉ huy mấy người,
tự mình đi lĩnh phạt 30 hèo!
Trung tướng sững sờ, nhưng rất nhanh vui mừng gật đầu, nhanh
chóng ra khỏi sở chỉ huy. Toàn quân xuất kích, đây chính là có thể
thả ra toàn bộ binh lực rồi, những đám binh sĩ vẫn còn phải ở
lại trong nước đã sớm kêu gào inh ỏi lên rồi. Làm cho Trung tướng
là hắn đây mỗi ngày đều phải nghe không biết bao nhiêu cuộc điện
thoại, cuộc nào cũng chỉ có một cái mục đích, chính là đòi muốn
xuất binh. Mấy tên cuồng ra trận chiến tranh này, đã sớm không thể
chờ đợi thêm được rồi.
- Rốt cục cũng có thể thở phào nhẹ nhõm rồi.
Trong lòng của Trung tướng thầm nghĩ như vậy.
Tokyo, Nhật Bản.
Thạch Trung Ngọc nhìn phủ nội các bây giờ đã thành một mảnh phế
tích, khẽ lắc đầu, này thật sự là không tốn tí sức lực nào. Được
rồi, như vậy thì coi như trên cơ bản sức chống cự của Nhật Bản cũng
không còn bao nhiêu nữa đâu. Ngay cả trưởng quan cấp cao nhất cũng
đã bị giết rồi, thì Nhật Bản còn có thể làm được trò trống gì nữa
cơ chứ.
Thạch Trung Ngọc thân thể khẽ động một cái, cả người lập tức
xông ra ngoài.
Chuyện bên Nhật Bản đã giải quyết xong, bây giờ Thạch Trung Ngọc
cũng muốn đi giải quyết chuyện kế tiếp rồi. Trước tiên đi tìm
Trương Vô Kị, sau đó lại đi Lăng Tần Hoàng, tìm chìa khóa để mở
khóa Cửu Long Nhiễu Thiên.
- Cái tên Từ Phúc này cũng thiệt là, làm gì nhất định phải dùng
cái cái hộp này để cất thuốc trường sinh bất lão cơ chứ!
Thạch Trung Ngọc cứ nghĩ đến việc này lại cảm thấy có chút buồn
bực, hơn nữa còn không biết thuốc trường sinh bất lão có thật sự
được giấu ở bên trong cái hộp đó hay không nữa. Nếu Từ Phúc cố ý
làm cái hộp không để lửa mình, Thạch Trung Ngọc tuyệt đối sẽ dùng
tất cả biện pháp để tìm cho bằng được hài cốt của Từ Phúc, sau đó
nghiền xương thành tro.
Lăng Tần Hoàng chính là nơi thần bí nhất trong lịch sử Hoa Hạ,
hơn nữa từ trong bản vẽ của Từ Phúc cũng có thể thấy được, ở bên
trong Lăng Tần Hoàng kia chính là cơ quan trùng trùng. Nếu như
không cẩn thận một cái, thì cái mạng nhỏ của mình cũng phải bỏ lại
ở trong đó luôn. Nhưng mà lúc này Thạch Trung Ngọc cũng không còn
lựa chọn nào khác nữa, hắn không thể cứ trơ mắt ếch nhìn các cô gái
của mình sau mấy chục năm nữa cứ dần dần già đi, mà mình lại vẫn
trẻ trung như cũ.
Thạch Trung Ngọc dùng tốc độ càng nhanh hơn so trước kia phi
hành trên không trung, dường như là ngày đó sau khi bị ngọc Câu
Quỳnh hút đi đại lượng chân nguyên, thực lực của hắn lại tăng vọt
lên rất nhiều.
Tốc độ của hắn bây giờ đã đạt đến 3 Mach, tốc độ này chính là
tốc độ mà trên thế giới này không có loại máy bay nào có thể đạt
tới. Khi đạt tới tốc độ 2 Mach, máy bay sẽ xuất hiện các loại tình
huống không ổn định. Những thứ bọc thép kia tuyệt đối không thể duy
trì với tốc độ 2 Mach trong khoảng thời gian kéo dài được, còn 3
Mach thì càng khỏi phải nghĩ. Đoán chừng một khi đạt đến 3 Mach,
thì chiếc máy bay ấy cũng sẽ bị phá hỏng ngay.
Mà Thạch Trung Ngọc chỉ cần biến chân khí hộ thuẫn thành một cái
hình thoi, phần mũi nhọn phía trước làm cho nó xoắn thành hình một
cái đinh ốc tạo thành luồng khí xoáy, đã có thể tiêu hao hết phần
lớn lực cản.
Như vậy thì lúc phi hành cũng sẽ không tạo thành tạp âm lớn, nếu
không thì một khi đến địa phận Hoa Hạ, những tạp âm lớn kia chắc
chắn sẽ gây ra hư hỏng cho những kiến trúc của người dân.
Đối với người Nhật, Thạch Trung Ngọc thì không cần để ý đến,
nhưng mà đối với người Hoa Hạ, thì Thạch Trung Ngọc vẫn rất quan
tâm đến bọn họ đấy.
- Chỉ có điều, lần này đi Nhật Bản vẫn không tìm được nguyên
nhân những cường giả Tiên thiên kia xuất hiện.
Trong lòng Thạch Trung Ngọc có chút phiền muộn khi nghĩ đến điểm
này, hắn đoán chừng nếu như tìm được phương pháp kia thì chắc chắn
thực lực của mình nhất định sẽ tăng lên lần nữa.
Nhưng mà cũng chỉ là suy nghĩ một chút như vậy thôi, mặc dù mình
tìm không thấy, nhưng mà chắc chắn mấy người bên chỗ ông cụ Cơ sớm
muộn gì cũng sẽ tìm được thôi. Bởi vì mấy người bọn họ cũng rất
quan tâm đối với vấn đề này.
- Dù sao thì cũng là người một nhà, chỉ cần không rơi vào tay
người ngoài là được rồi.
Thạch Trung Ngọc nghĩ thế, cũng quẳng chuyện này ra sau đầu
không nghĩ đến nữa.
Rất nhanh đã nhìn thấy đường ven biển của Hoa Hạ, nhìn thấy đoạn
đường ven biển dài tưởng chừng như vô tân ở đằng xa kia, trong lòng
Thạch Trung Ngọc lập tức xuất hiện một loại cảm giác yên bình đến
lạ.