Đối với vị trí của Trương Vô Kị, Thạch Trung Ngọc vẫn còn nhớ
rất rõ ràng. Với lại, sau khi đi vào cảnh nội Hoa Hạ, tất cả mọi
thứ xung quanh đều trở nên vô cùng quen thuộc, thậm chí là Thạch
Trung Ngọc còn có một loại cảm giác mình và mảnh đất này có một
loại cảm ứng tương liên với nhau trong vô hình. Làm cho năng lực
cảm nhận của hắn càng cường đại hơn, đồng thời, thậm chí xuất hiện
một loại cảm giác như thế hắn có thể cảm ứng với mọi thứ trong
thiên địa này.
Chỉ cần tưởng tượng đến chỗ của Trương Vô Kị, thì vô hình chung
trong mơ hồ hắn cũng cảm giác được có một tuyến đường đang hiện ra
trong đầu mình chỉ dẫn đến chỗ đó. Giống như chỉ cần hắn nghĩ đến
thì nơi này tự động chỉ đường cho hắn vậy, nhưng mà loại cảm giác
này cũng không rõ ràng lắm, nên Thạch Trung Ngọc cũng không thể xác
nhận rốt cuộc nó là cái gì.
Phi hành trên không trung với tốc độ 3 Mach, không ai có thể
nhìn thấy Thạch Trung Ngọc đang bay trên không trung, tốc độ này đã
vượt quá cực hạn mà võng mạc con người có thể ghi lại. Nhưng mà,
Thạch Trung Ngọc cực tốc phi hành như vậy, thật ra lại khiến cho hệ
thống phòng không ở khắp nơi vang lên tiếng chuông cảnh báo liên
tục, lúc những nhân viên phụ trách kiểm tra đo lường thông qua vệ
tinh nhìn thấy hình ảnh của Thạch Trung Ngọc, thì lập tức có chút
bất đắc dĩ lại có chút buồn cười và sự sùng bái đối với Thạch
Trung Ngọc, sau đó gật gật đầu, ngắt chuông cảnh báo đi.
Bây giờ Thạch Trung Ngọc đã trở thành nhân vật anh hùng nổi
tiếng khắp Hoa Hạ rồi. Còn nổi tiếng hơn so với bất kì đại minh
tinh nào, fans hâm mộ của hắn, gọi là bang Thạch Đầu, đã trải dài
khắp cả nước rồi.
Đi tới cùng phụ cận của ngọn núi nhỏ, Thạch Trung Ngọc cố ý thả
chậm tốc độ. Đây không phải hắn sợ đi lố, mà là một loại tôn kính
đối với tiền bối. Con đường này, có thể nói là Trương Vô Kị là
người đã chỉ dẫn hắn đi vào, không có Trương Vô Kị cũng không có
Thạch Trung Ngọc của hiện tại. Trương Vô Kị chỉ đường cho hắn, mà
ông cụ Cơ là người dẫn đường và giúp đỡ hắn. Hai người này, để lại
ấn tượng khắc sâu trong sinh mệnh của Thạch Trung Ngọc, có thể nói
hai người chính là ân sư của Thạch Trung Ngọc.
Đi từ từ vào ngọn núi nhỏ, Thạch Trung Ngọc lập tức đã cảm ứng
được chỗ túp lều nhỏ của Trương Vô Kị. Bây giờ thực lực của Thạch
Trung Ngọc rất mạnh, chút thuật che mắt đơn giản của Trương Vô Kị
chẳng những không có hiệu quả gì, mà còn thật giống như ngon đèn
trong đêm tối vậy. Sự dao động sóng năng lượng ở chỗ này làm cho
Thạch Trung Ngọc lập tức đã cảm ứng được.
Thạch Trung Ngọc rất là cung kính đi tới phía trước rừng trúc
chỗ sử dụng thủ thuật che mắt, nhẹ nhàng nói vào bên trong.
- Trương Vô Kị tiền bối, vãn bối Thạch Trung Ngọc cầu kiến.
Một lát sau, túp lều nhỏ bị che dấu liền xuất hiện trước mặt
Thạch Trung Ngọc, Trương Vô Kị ngồi ở bên trên phiến đá ngay cửa,
nhìn về phía Thạch Trung Ngọc mỉm cười gật đầu. Bên cạnh ông có một
người tóc trắng, râu bạc trắng, rất có tiên phong đạo cốt ngồi bên
cạnh.
- Trương Vô Kị tiền bối.
Thạch Trung Ngọc nhanh chóng hành đại lễ với Trương Vô Kị, lễ
này chính là sự cảm tạ đối với việc Trương Vô Kị chỉ dẫn hắn tiến
vào con đường tu luyện này.
Trương Vô Kị khẽ gật gật đầu, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc nhìn
Thạch Trung Ngọc.
- Không ngờ, mới qua mấy tháng, mà thực lực của ngươi là cường
đại đến mức này rồi, ngay cả ta cũng không thể dễ dàng nhìn thấu
được thực lực của ngươi rồi.
Nói xong, có chút hổ thẹn lắc đầu.
- Đây là nhờ có tiền bối chỉ đường cho vãn bối.
Thạch Trung Ngọc nhanh chóng nói.
- Ha ha, sư phụ thu nhận, nhưng tu hành như thế nào thì lại phải
dựa vào bản thân người đệ tử đó chứ, đây chính là ngạn ngữ. Đối với
thành tựu hiện tại của ngươi, ta cũng đâu có giúp được gì.
Trương Vô Kị mỉm cười lắc đầu nói, sau đó chỉ vào lão giả bên
cạnh giới thiệu với Thạch Trung Ngọc.
- Đây, ta giới thiệu với ngươi, đây là Chưởng môn của Quỷ Cốc
môn, ngươi cứ gọi hắn là Quỷ tiền bối là được rồi rồi.
Thạch Trung Ngọc gật gật đầu, mặc dù thực lực của hắn bây giờ
rất mạnh, nhưng mà ở thế giới này con người vẫn rất chú trọng bối
phận, hắn vẫn là một vãn bối. Hơn nữa, mặc dù Thạch Trung Ngọc liều
lĩnh, nhưng mà hắn vẫn rất tôn trọng những quan niệm văn hóa và lễ
nghi này của Hoa Hạ.
- Ừm.
Quỷ tiền bối khẽ vuốt vuốt chòm râu bạc trắng, đôi mắt đầy vui
vẻ gật đầu.
- Tuổi còn trẻ đã có thực lực cường đại như thế, hơn nữa làm
người còn khiêm tốn như vậy nữa, rất tốt, rất tốt. Ha ha, cũng đừng
gọi ta tiền bối, cứ gọi Quỷ lão ca là rồi.
Nghe ông ta nói như thế, Thạch Trung Ngọc lập tức mở to mắt kinh
ngạc nhìn ông ta một lúc.
- Haha, ngươi cứ gọi Quỷ lão ca đi.
Trương Vô Kị lập tức cười nói.
- Hắn ấy à, chính là như vậy, ngươi gọi hắn Quỷ lão ca thì hắn
sẽ rất vui vẻ, nếu gọi hắn là Quỷ tiền bối, hắn lại xầm xì mặt mày
không vui cho mà xem.
- Quỷ lão ca!
Thạch Trung Ngọc nhanh chóng sửa lại xưng hô.
Vị Quỷ tiền bối kia nghe vậy thì lập tức cười to không thôi.
- Ha ha, tốt, tốt lắm.
Sau đó ranh mãnh chớp chớp mắt với Thạch Trung Ngọc.
- Ta nói chứ, tiểu tử ngươi gần đây làm cho khắp thế giới đều
phải trải qua giông bão rồi. Giết Thủ tướng Nhật Bản khiến cho hai
nước nổ ra chiến tranh, sau đó lại chạy đến Nhật Bản phá hoại đủ
thứ, ha ha, đoán chừng Bát Kỳ Đại Xà cũng bị ngươi giết rồi đúng
không.
Những lão tiền bối này mặc dù thoát ly khỏi thế giới này để ở ẩn
đã lâu rồi, nhưng mà đối với những việc lớn ở trên thế giới, đặc
biệt là đối với Hoa Hạ thì vẫn rất là quan tâm.
Thạch Trung Ngọc có chút ngượng ngùng gãi gãi cái mũi, lúc này
hắn hoàn toàn khác với một cường giả Thạch Trung Ngọc càn rỡ ngông
cuồng ở Nhật Bản, giống như một tiểu nam sinh nhà bên đáng yêu
vậy.
- Ha ha, lão ca nói quá lời rồi. Ha ha, nhưng mà, chẳng những
giết Bát Kỳ Đại Xà, còn có Susano, Amaterasu cũng đều đã chết dưới
đao của vãn bối.
- Hả????
Trương Vô Kị và Quỷ tiền bối lập tức hít sâu một hơi. Bọn hắn
vốn cho rằng Thạch Trung Ngọc có thể giết chết Bát Kỳ Đại Xà, dù
sao khả năng này vẫn phải có. Nhưng mà Susano, còn có cả đại thần
Amaterasu, đây cũng không phải là bọn họ có thể tưởng tượng được.
Susano xuất hiện ở niên đại còn sớm hơn so với bọn họ, cũng phải là
ở hơn hai nghìn năm trước rồi, không nghĩ tới vậy mà hắn vẫn còn
tồn tại trên thế giới này. Còn Amaterasu thì càng không cần phải
nói nữa, đó chính là sự tồn tại chỉ có trong thần thoại, sự tồn tại
giống như Tiên Nhân vậy, đã là sự tồn tại không thuộc về cái thế
giới này rồi.
- Vậy Susano và Amaterasu thật sự bị ngươi giết rồi sao?
Quỷ tiền bối không dám tin hỏi lại.
Thạch Trung Ngọc nhanh chóng gật gật đầu xác nhận, sau đó lấy
chiến lợi phẩm có được từ trên thi thể Amaterasu cất trọng ngực ra
the, ngọc Bát Phản Quỳnh Khúc.
Nhìn miếng ngọc bội lóe ra ánh sáng màu lam sâu kín, Quỷ tiền
bối lập tức cảm thấy tinh thần có chút mơ hồ, lập tức làm cho hắn
sợ hãi dời ánh mắt đi.
- Cái này, là cái gì vậy?
Trương Vô Kị cũng rơi vào tình huống tương tự, ánh sáng màu lam
kia làm cho hắn thiếu chút nữa mất đi kiểm soát.
- Lão ca đừng hoảng hốt.
Thạch Trung Ngọc vội vàng cất ngọc Bát Phản Quỳnh Khúc đi.
- Cái này chính là bảo vật mà năm đó ông thần gì đó, ban cho
Amaterasu, ngọc Bát Phản Quỳnh Khúc.
- Ngọc Bát Phản Quỳnh Khúc????
Quỷ tiền bối lập tức kinh hô một tiếng, không tự chủ được lại
nhìn về phía miếng ngọc vội đang bị Thạch Trung Ngọc gói lại.
- Cái này, thứ này lại bị ngươi đạt được rồi!
- Lão ca cũng biết thứ này?!
Thạch Trung Ngọc nhìn thấy cánh mắt của Quỷ tiền bối, không khỏi
hỏi lại.
Quỷ tiền bối gian nan gật đầu, rất là tang thương thở dài.
- Chính là thứ này, năm đó đẫ chôn vùi không biết bao nhiêu sinh
mệnh của Tiên Ma! Không hổ là ngọc Bát Phản Quỳnh Khúc, cũng chỉ là
nhìn lướt qua một chút, đã làm cho mấy trăm năm tâm cảnh của ta
thiếu chút nữa cũng bị đánh mất rồi.
- Ồ.
Thạch Trung Ngọc lập tức hiểu rõ gật đầu, nếu như không phải
nhờ có ngân đao, thì chắc chắn mình cũng sẽ bị ngọc Bát Phản Quỳnh
Khúc này khống chế tâm thần, cũng không biết sau đó sẽ phát sinh
chuyện gì.