- Nói đến đây, ta còn phải cảm tạ Trương Vô Kị tiền bối.
Thạch Trung Ngọc hướng về phía Trương Vô Kị lại hành lễ.
- Nếu như không phải nhờ có thanh ngân đao lúc lúc trước tiền
bối đưa cho ta, bảo vệ thân thể của ta vào thời điểm mấu chốt, chỉ
sợ ta đã chết ở trong tay của Amaterasu rồi.
- Ồ???
Trương Vô Kị kinh ngạc cảm thán một tiếng.
- Thanh ngân đao kia cũng chỉ là một kiện binh khí mà ta đạt
được trên một chiến trường cổ mà thôi, có năng lực lớn như vậy sao?
Nào, đưa ta xem một chút.
Thạch Trung Ngọc vội vàng lấy thanh ngân đao từ phía sau lưng
ra, nhưng mà cùng lúc thì kính Bát Xích, ngọc Câu Quỳnh và kiếm
Thiên Tòng Vân được buộc cùng một chỗ cũng xuất hiện trước mặt hai
người.
Chỉ nghe thấy Quỷ tiền bối kêu một tiếng.
- Trời ạ, kính Bát Xích, ngọc Câu Quỳnh còn có cả kiếm Thiên
Tòng Vân nữa! ! Cái này…!
Ông ta lập tức đứng bật dậy, nhanh chóng đi tới nhặt ba kiện bảo
bối trên mặt đất lên.
- Cái này…
Quỷ tiền bối khẽ vuốt ve hoa văn bên trên ba kiện bảo vật, hai
hàng nước mắt từ khóe mắt rơi xuống.
- Thật sự, là chúng nó thật!
Thạch Trung Ngọc nhìn biểu lộ của Quỷ tiền bối, tâm trạng vốn
đang căng thẳng cũng thả lỏng xuống, có chút kỳ quái nhìn Trương
Vô Kị.
Trương Vô Kị nhanh chóng giải thích.
- Ba kiện bảo vật này vốn là trấn môn chi bảo của Quỷ Cốc, chỉ
là sau đó bị Tần Thủy Hoàng mạnh mẽ cướp đi.
Thật ra hành động này của Quỷ tiền bối là tối kỵ của một người
tu sĩ, Trương Vô Kị cũng có chút căng thẳng, sợ làm mách lòng Thạch
Trung Ngọc.
Thạch Trung Ngọc nghe xong, nhanh chóng nói.
- Nếu đây đã là trấn môn chi bảo trong tông môn của Quỷ lão ca,
vậy thì hôm nay coi như vật quy nguyên chủ, ta sẽ trao trả lại ba
kiện bảo bối này cho Quỷ lão ca.
- Chuyện này…
Nghe nói như thế, Quỷ tiền bối lập tức lại có chút do dự. Mặc
dù hắn rất muốn ba kiện bảo bối này trở lại với tông môn mình,
nhưng mà việc này cũng quá mất mặt rồi.
Chứng kiến thần sắc khó xử trên mặt của Quỷ tiền bối, Thạch
Trung Ngọc nhanh chóng nói.
- Quỷ lão ca, ba kiện bảo bối này tặng cho huynh, thật ra cũng
là vì có chút chuyện muốn nhờ huynh hỗ trợ.
- Vậy đệ cứ nói đi, đừng nói là một chuyện, cho dù là mười
chuyện, lão ca ta đây cũng nhất định sẽ giúp đệ!
Quỷ tiền bối nhanh chóng nói, đã có chuyện này để làm bậc thang,
hắn cũng có thể yên tâm để nhận lại ba kiện bảo bối này rồi.
- Ha ha.
Thạch Trung Ngọc cười nói.
- Vậy Quỷ lão ca trước tiên cứ nhận lại ba kiện bảo vật này đi
đã, còn về cần hỗ trợ chuyện gì thì lát nữa ta sẽ nói.
- Được, được! Vậy thì ta đây thay mặt toàn bộ mọi người trong
tông môn cảm tạ lão đệ.
Quỷ tiền bối lập tức vui mừng cất ba kiện bảo bối đi.
Trương Vô Kị cũng tiến lên chắp chắp tay đối với quỷ tiền
bối.
- Vậy thì chúc mừng Quỷ lão, đã tìm được báu vật trấn môn!
- Haha, cũng nhờ có Thạch lão đệ.
Quỷ tiền bối vui vẻ cười nói.
- Haizz, nguyện vọng ngàn năm nay của tông môn cuối cùng cũng đã
hoàn thành được rồi! Quỷ Diệu ta cũng là có thể đối mặt được với
liệt tổ liệt tông ở dưới suối vàng rồi!
Nói đến đây, hai hàng nước mắt lại chảy ra từ khóe mắt, nước mắt
mà lão chảy ngày hôm nay cộng lại còn nhiều hơn so với hơn mười năm
nay cộng lại.
Thạch Trung Ngọc thấy vậy cũng rất là cảm thán, những tu sĩ này
cũng không phải ai cũng ý chí sắt đá cả.
Giải quyết xong chuyện của ba kiện bảo bối,Thạch Trung Ngọc vội
vàng đưa ngân đao cho Trương Vô Kị.
Trương Vô Kị nhận lấy thanh ngân đao, nhẹ nhàng vuốt ve một chút
thân đao, khẽ nhíu chặt mày lại.
- Kỳ lạ, kỳ lạ quá.
- Làm sao vậy?
Quỷ tiền bối thấy vậy liền hỏi, thế gian này mà còn có thứ bảo
bối mà Trương Vô Kị cũng nhìn không thấu hay sao?
- Thanh ngân đao này.
Trương Vô Kị giơ ngân đao lên, nhẹ nhàng vuốt ve hoa văn cửu đầu
xà.
- Lúc trước ta cũng có nghiên cứu qua cây đao này rồi, nhưng mà
lúc ấy nó cũng chỉ là một thanh binh khí sắc bén mà thôi. Nhưng mà,
bây giờ ta vậy mà lại nhìn không thấu nó, hơn nữa hình như nó còn
từng hấp thu huyết mạch và thần hồn của cửu đầu xà thượng cổ thì
phải.
Thạch Trung Ngọc nhanh chóng gật gật đầu nói.
- Đúng vậy, lúc ta giết Bát Kỳ Đại Xà, dùng đao này hấp thụ
huyết dịch toàn thân của nó, kể cả tinh huyết ở trong trái tim
của có cũng đều hấp thu hết, cho nên mới xuất hiện hoa văn cửu đầu
xà này."
- À, vậy thì đúng rồi.
Trương Vô Kị khẽ gật gật đầu.
Đao này có lẽ là được chế tác từ nguyên liệu kỳ lạ nào đó, mà bề
ngoài của nó lại không khác lắm so với vật liệu bình thường, cho
nên ta mới có thể nhìn lầm. Cửu đầu xà nhất tộc, thiên phú chính là
có năng lực chống cự mị hoặc, cũng bởi vì thế cho nên ngươi mới có
thể ngăn cản một chiêu công kích tinh thần của Amaterasu.
Nói xong, ông trả lại ngân đao cho Thạch Trung Ngọc.
Thạch Trung Ngọc gật gật đầu, nhận lấy ngân đao trong tay Trương
Vô Kị. Sau đó nói với Quỷ tiền bối.
- Lão ca, chuyện mà ta muốn nhờ huynh hỗ trợ, huynh cũng không
được từ chối ta nha.
Quỷ tiền bối nhanh chóng gật đầu.
- Ngươi cứ nói đi!
Thạch Trung Ngọc lấy cái hộp đựng thuốc trường sinh bất lão
ra.
- Đây là?
Nhìn thấy hộp gấm kia, Quỷ tiền bối lập tức sáng rực hai
mắt.
- Khóa Cửu Long Nhiễu Thiên? !
Thạch Trung Ngọc nhanh chóng gật gật đầu.
- Đúng vậy, Quỷ ca, không biết huynh có cách nào có thể mở nó
không?
Quỷ tiền bối nghe xong, lập tức lắc đầu.
- Cái này, ta cũng không có cách nào. Khóa Cửu Long Nhiễu Thiên
vốn là do Tần Thủy Hoàng chế tạo ra, trừ khi có chìa khóa, bằng
không thì ai cũng không thể mở được cái ổ khóa này. Hơn nữa, sau
khi dùng ổ khóa này, cái hộp cũng sẽ trở nên cực kỳ cứng rắn. Có
lẽ, ngươi cũng phá không được đâu.
Thạch Trung Ngọc nhẹ nhàng nói.
- Đúng vậy, Quỷ lão ca, không biết có thể cùng tiểu đệ đến lăng
Tần Thủy Hoàng một chuyến được không?
- Hoàng lăng?
Quỷ tiền bối thở nhẹ một tiếng.
- Tiểu tử ngươi đi chỗ đó làm cái gì? Đệ nghĩ chỗ đó có trân bảo
hiếm thấy nào sao, chỗ đó sớm đã bị những tu sĩ như chúng ta thanh
lý sạch sẽ rồi!"
Thạch Trung Ngọc khẽ cười một tiếng.
- Lão ca, vậy các huynh đã từng nhìn thấy thi thể của Tần Thủy
Hoàng hay chưa?
- Chẳng lẽ, Hoàng lăng còn có bí mật gì hay sao?
Quỷ tiền bối kinh ngạc nói.
- Tiểu tử ngươi lại có được tin tức gì rồi?
- Ha ha.
Thạch Trung Ngọc cười một tiếng, lấy bản vẽ từ trong túi ra.
- Quỷ lão ca, huynh nhìn xem cái này.
Quỷ tiền bối sững sờ, nhận lấy bản vẽ kia, nhìn kỹ, lập tức hai
mắt mở to giống như mắt trâu vậy, qua hồi lâu mới khẽ thở dài.
- Không ngờ tới Hoàng lăng chính thức, lại là ở bên dưới! Tần
Thủy Hoàng này, quả nhiên lợi hại!
- Ha ha, quỷ lão ca, Trương Vô Kị tiền bối, không biết hai người
có hứng thú cùng đi thám hiểm Hoàng lăng kia cùng ta hay không?
Thạch Trung Ngọc nhanh chóng nói.
- Những bảo vật ở bên trong thì đến lúc đó chúng ta lại thương
nghị sau, thứ mà bây giờ ta cần tìm chắc chắc là ở trong Hoàng
lăng, chính là chìa khóa của khóa Cửu Long Nhiễu Thiên!
Hai người nghe xong, lập tức khẽ gật đầu. Ở cái thời đại tài
nguyên thiếu thốn như thế này, con đường tu sĩ là vô cùng khó khăn,
nếu như lúc này có một bảo vật cổ đại, tuyệt đối có thể trở thành
một sự trợ giúp cường đại đối với bọn họ. Lăng Tần Thủy Hoàng này
thì càng không cần phải nói nhiều nữa, cho dù là có nguy hiểm đến
tính mạng, thì bọn họ cũng tuyệt đối sẽ đi. Hai người hăng hái gật
đầu, đồng ý với ý kiến của Thạch Trung Ngọc.
- Không biết bên trong cái khóa Cửu Long Nhiễu Thiên này là cái
gì?
Quỷ tiền bối chỉ vào hộp gấm trong tay Thạch Trung Ngọc hỏi.
Ta cũng không phải có ý gì khác, chỉ là tò mò hỏi một chút thôi,
nếu như không tiện thì không nói cũng được.
Thạch Trung Ngọc lập tức cười cười.
- Cũng không có gì đặc biệt. Năm đó Tần Thủy Hoàng điều Từ Phúc
Đông Độ đi tìm thuốc trường sinh bất lão, về sau, Từ Phúc tìm được
thuốc, nhưng lại làm thuốc giả để đưa trở về.
Nghe nói như thế, hai người lập tức mở to hai mắt nhìn.
- Vậy thứ đựng trong này.
- Đúng vậy, chính là thuốc trường sinh bất lão!