Quỷ tiền bối và Trương Vô Kị lập tức chấn trụ rồi, thuốc trường
sinh bất lão, đây chính là thứ mà trước giờ chỉ tồn tại ở trong
truyền thuyết. Đối với những tu sĩ này mà nói, thì sinh mệnh vô tận
mới là sự bảo đảm của thực lực. Rất nhiều người thường là trên con
đường tu luyện, thọ nguyên hao hết, không thể không nuốt hận biến
thành một nắm đất vàng. Thuốc trường sinh bất lão đối với tu sĩ mà
nói, thì sự hụ hoặc không thua gì sự dụ hoặc của thuốc phiện đối
với kẻ nghiện.
- Hai vị tiền bối cũng động tâm rồi sao? !
Thạch Trung Ngọc nhìn biểu lộ của Quỷ tiền bối và Trương Vô Kị,
lập tức cười nói.
Quỷ tiền bối hít sâu một hơi, bình phục một tia tà niệm đang nảy
sinh trong nội tâm, có chút hổ thẹn nói.
- Haizzz, không ngờ tới tu vi tâm tính vẫn là không đủ. Một hộp
thuốc trường sinh bất lão mà đã làm cho trong nội tâm của ta xuất
hiện tà niệm, hổ thẹn, thật là hổ thẹn.
Trương Vô Kị cũng lắc lắc đầu.
- Đúng vậy, haizz, về sau còn phải tôi luyện nhiều hơn, nhưng
mà, tiểu tử ngươi đúng là cái túi chưa toàn báu vật mà, từng kiện
từng kiện đồ vật trân quý đều làm cho chúng ta nhìn mà phát
thèm.
- Ha ha.
Thạch Trung Ngọc gãi gãi cái mũi.
- Vận may nhất thời mà thôi.
- Vận may cũng là một loại thực lực.
Quỷ tiền bối than nhẹ một tiếng.
- Nhưng mà, có được tiên dược như vậy, mạo hiểm đi Hoàng lăng
với ngươi một lần thì đã làm sao.
- Đúng vậy, đúng vậy.
Trương Vô Kị cũng gật gật đầu hưởng ứng.
- Nhưng mà, thuốc trường sinh bất lão này không biết sẽ có bao
nhiêu, nếu sau khi mở ra không thể chia được vậy thì cũng phiền
toái.
- Haha, Vô Kỵ huynh, ngươi nói vậy là lại không đúng rồi.
Quỷ tiền bối khẽ cười một tiếng.
- Cho dù không có thuốc trường sinh bất lão, thì bảo vật ở trong
Hoàng lăng kia cũng là vô số nha. Có thể có được một kiện đều là
tài nguyên lớn lao đến chừng nào rồi chứ.
- Haha, vẫn là ngươi nhìn xa trông rộng, ta lại xuất hiện chấp
niệm rồi, hổ thẹn, hổ thẹn.
Trương Vô Kị khẽ lắc đầu.
- Xem ra những năm này thật đúng là uổng công tu luyện rồi.
Thấy hai vị tiền bối bởi vì thuốc trường sinh bất lão của mình
mà tâm động, Thạch Trung Ngọc lập tức cười một cái.
Ba người bàn bạc một chút, quyết định lập tức khởi hành đi Hoàng
lăng. Dù sao, vấn đề này trọng đại, nếu như hành động chậm chạp lại
bị người tại Nhật Bản phát hiện, nảy sinh vấn đề thì cũng không
tốt.
Lăng Tần Thủy Hoàng nằm ở phía Bắc dưới chấn núi Ly Sơn ở huyện
Lâm Đồng, thành phố Tây An, tỉnh Thiểm Tây, Tần Thủy Hoàng Doanh
Chính từ năm 13 tuổi kế vị đã bắt đầu cho người xây dựng lăng tẩm,
do thừa tướng Lý Tư chịu trách nhiệm quy hoạch và xếp đặt thiết kế,
Đại tướng Chương Hàm giám sát, thời gian xây dựng kéo dài 38 năm,
quy mô rộng lỡn của công trình, khí phách hào hùng, đã phá bỏ mọi
kỉ lục của việc xây dựng lăng tẩm xa xỉ nhất trong lịch đại phong
kiến.
Những điều này đều là được ghi lại trong chính sử, xây dựng liên
tục 38 năm, bằng sức lao động của mấy trăm nghìn tù công, xác thực
là vô cùng hùng vĩ. Nhưng mà, nếu như trong số những tù công kia có
võ giả, thì khoảng thời gian xây dựng suốt 38 năm này, không có khả
năng chỉ có quy mô như những gì biểu hiện ra hiện tại mà mọi người
tìm được. Mặc dù trong số tu sĩ, cũng có không ít người cũng hoài
nghi điểm này, nhưng mà bọn hắn có thể nói là đã đào sâu ba thước
đất bên trong lăng Tần Thủy Hoàng rồi, vẫn không có phát hiện ra
cơ quan hay đường ngầm nào đi thông qua chỗ khác. Điểm đáng nghi
hoặc nhất chính là không tìm được thi thể của Tần Thủy Hoàng. Những
thứ tìm được chỉ toàn là đống vàng bạc châu báu vô cùng trân quý
trong mắt của những người thế tục.
Ba người phi hành trên không trung, tuy tốc độ của hai người
không đuổi kịp tốc độ 3 Mach của Thạch Trung Ngọc. Nhưng mà, cũng
đã nhanh hơn so với máy bay và tàu lửa bình thường.
Đối với việc hai vị tiền bối có thể phi hành, Thạch Trung Ngọc
cũng không cảm thấy kinh ngạc gì, Hoa Hạ người tài ba xuất hiện lớp
lớp, trên vùng đất rộng chín triệu sáu trăm nghìn km2 này ẩn dấu
không biết bao nhiêu bí mật, có mấy tu sĩ có thể phi hành cũng
không có gì kỳ quái cả.
Khoảng hai tiếng sau, ba người tới chân núi Ly Sơn. Tại đây, đội
quân danh dự của Tần Thủy Hoàng, những tượng binh mã kai vẫn yên
lăng đứng trong bóng tối dưới màn đêm, yên lặng đứng đấy chờ đợi đế
vương của bọn họ.
- Haizz, mỗi lần nhìn thấy những tượng binh mã này, ta đều có
một loại cảm xúc không nói nên lời.
Trương Vô Kị nhìn từng dãy từng dãy tượng binh mã chỉnh tề, nhỏ
giọng nói.
- Rất đồ sộ??
Thạch Trung Ngọc gật gật đầu nói, những tượng binh mã này mặc dù
là đồ vật, nhưng lại tản ra một loại sát khí, làm cho hắn cũng cảm
thấy rất là kinh ngạc.
- Không phải đồ sộ.
Quỷ tiền bối lại khẽ lắc đầu. Nhìn những tượng binh mã phía dưới
có chút kính nể nói.
- Kỳ thật, những tượng binh mã này, toàn bộ đều là dùng thân thể
của chính những binh lính này chế tạo mà thành đấy.
- Cái gì? !
Thạch Trung Ngọc mở to hai mắt, không thể tin vào tai mình.
- Bên trong những tượng binh mã này đều là người sao? !
- Ha ha, đúng vậy.
Trương Vô Kị than nhẹ một tiếng.
- Không biết năm đó những binh lính kia, làm sao có thể thừa
nhận sự thống khổ khi bị bùn nhão đổ vào người chứ, cứ thế mà biến
chính mình thành từng cái tượng binh mã.
- Cái này, thật là quỷ dị!
Thạch Trung Ngọc nhìn những tượng binh mã kia, khó trách những
bức tượng này lại tản ra một loại sát khí. Hóa ra là bên trong họ
chính là những binh sĩ chân chính, mặc dù đã trải qua thời gian
2000 năm, cái sát khí này theo thời gian trôi qua đã giảm bớt rất
nhiều.
- Nếu vậy lúc bọn họ còn sống, phải cường đại đến cỡ nào
chứ!
- Ha ha.
Quỷ tiền bối khẽ cười một tiếng.
- Toàn bộ đều là cường giả Tiên thiên, ngươi tin không?
- Toàn bộ đều là cường giả Tiên thiên?
Thạch Trung Ngọc thêm một lần nữa kinh ngạc, có thể nói là chấn
kinh rồi.
- Ông Tần Thủy Hoàng cũng quá trâu bò rồi. Chỗ này, ít nhất cũng
có mấy chục nghìn cường giả Tiên thiên nha!
- Đúng vậy !
Trương Vô Kị than nhẹ một tiếng.
- Cho dù trong số những cường giả Tiên thiên có một nửa sống
sót, thì bây giờ Hoa Hạ của chúng ta cũng sẽ không rơi vào tình
huống như hiện tại. Có thể nói, Tần Thủy Hoàng tạo ra những tượng
binh mã này, cũng là mang đến sự suy bại sau này của Hoa Hạ chúng
ta.
Lập tức trong lòng Thạch Trung Ngọc có chút chán ghét đối với
cái người tên là Tần Thủy Hoàng này, vì dục vọng của bản thân mình,
một lần hành động đã chôn vùi tính mạng của mấy chục nghìn cường
giả Tiên thiên. Nếu cường giả Tiên thiên này nếu như còn sống, vậy
thì đoán chừng bây giờ Hoa Hạ đã thống trị cả thế giới này từ lâu
rồi.
- Ha ha, được rồi, không nói những thứ này nữa, bây giờ hãy để
cho chúng ta vạch trần bức màn bí mật chính thức của Hoàng lăng
đi!
Quỷ tiền bối rất là hưng phấn nói. Công nghệ kiến trúc của lăng
Tần Thủy Hoàng này có sức dụ hoặc vô cùng lớn đối với một Chưởng
môn Quỷ Cốc như hắn.
Thạch Trung Ngọc gật gật đầu, lấy bản vẽ từ trong ngực ra, bắt
đầu tiến hành nghiên cứu Hoàng lăng.
Bản vẽ này của Từ Phúc được vẽ từ hơn hai nghìn năm trước, thời
gian 2000 năm, cũng đủ làm cho Hoàng lăng có sự thay đổi so với năm
đó rồi. Cho nên, Thạch Trung Ngọc nhìn cũng có chút khó khăn.
Nhưng cũng may là có cao thủ như Quỷ tiền bối ở đây, Quỷ Cốc
chuyên nghiên cứu về các loại cơ quan cùng các loại kỹ xảo nổi
tiếng, ánh mắt và kinh nghiệm của Quỷ tiền bối đương nhiên là mạnh
hơn so với Thạch Trung Ngọc không biết bao nhiêu lần.
- Suy nghĩ của Tần Thủy Hoàng này cũng thật sự là.
Quỷ tiền bối nhìn bản vẽ cả buổi, rốt cục thở dài, đối với Tần
Thủy Hoàng vô cùng bội phục.
- Ồ, lão ca, huynh đã nhìn ra?
Thạch Trung Ngọc kinh ngạc nói.
- Ừm, đi theo ta!
Quỷ tiền bối nói một tiếng, sau đó bay về một phía hẻo lánh của
Hoàng lăng.
- Muốn khởi động cơ quan dẫn đến khoang bí mật này, cần khởi
động cơ quan ở mười hai vị trí khác nhau trong Hoàng lăng trong
vòng một phút đồng hồ, một khi thất bại thì sẽ phải đợi ba tháng
sau mới có thể tiến hành lần khởi động tiếp theo.
Quỷ tiền bối vừa bay đi vừa giải thích.
- Kỹ xảo này tại thời đại kia, quả thực là không thể tưởng tượng
rồi. Ngay cả hiện tại cũng không có mấy người cao thủ có thể chế
tạo ra được.