Trong vòng một phút phải khởi động mười hai cơ quan trong Hoàng
lăng lớn như vậy, việc này đối với tốc độ cực kỳ nhanh của cường
giả Tiên thiên mà nói, có lẽ cũng không có vấn đề gì. Nhưng mà,
muốn mở ra những cơ quan này cũng cần phải có thời gian đấy, có đôi
khi trên đường mở cơ quan sẽ xuất hiện các loại bẫy rập nữa, dù sao
thì Tần Thủy Hoàng cũng không muốn để cho những người khác quấy rầy
giấc ngủ ngàn thu của mình.
Đoán chừng cái bản vẽ cơ quan này cũng là Từ Phúc lén vẽ lại,
khởi động cơ quan ở mười hai chỗ khác nhau mới có thể mở ra Hoàng
lăng chính thức, chắc chắn vì sự tự tin này cho nên Tần Thủy Hoàng
mới lơ là kiểm tra. Nếu như không có cái bản vẽ này thì cho dù lại
trải qua mấy ngàn năm nữa, chắc chắn cũng sẽ không có người nào
phát hiện được bí mật của lăng mộ Tần Thủy Hoàng chính thức.
Một cái lăng mộ ẩn sâu dưới lòng đất 3000m, trừ phi là núi Ly
Sơn xảy ra một trận động đất cực kỳ lớn làm lộ ra vết tích.
Đối với tình huống cụ thể của lăng mộ chính thức, Từ Phúc cũng
không biết nhiều lắm, dù sao thì vấn đề này cũng không thuộc quyền
quản lý của hắn. Nên hắn chỉ có thể miêu tả đại khái hình vẽ mà
tình hình tổng thể mà thôi. Cái gì bẫy rập, cơ quan đều không có
ghi rõ, Thạch Trung Ngọc cũng hoài nghi rất có thể là Từ Phúc cố
tình không nhắc đến những thứ này, để cho những người có được bản
vẽ này tiến vào Hoàng lăng, quấy rầy Tần Thủy Hoàng là được rồi. Dù
sao, thì con người Từ Phúc cũng rất nhỏ nhen, thuốc trường minh bất
lão mà mình không lấy được, làm sao có thể dễ dàng tặng cho những
người khác như vậy được chứ.
Quỷ tiền bối phát huy tốc độ cực hạn của hắn, chạy hết góc nọ
đến chỗ kia trong Hoàng lăng. Trên đường đi thì liên tục phá giải
các loại cơ quan, Thạch Trung Ngọc nhìn đến hoa cả mắt, trong lòng
thầm cảm thấy vui mừng đối với vị lão ca mà mình mới kết giao
này.
- Những việc chuyên nghiệp như thế này thì vẫn nên để cho người
chuyên nghiệp tới giải quyết thì tốt hơn!
Quỷ tiền bối chính là Chưởng môn đương nhiệm của Quỷ Cốc, những
loại cơ quan này đối với hắn mà nói thì chính là thứ mà hắn thành
thạo nhất rồi.
- Ha ha, mặc dù Quỷ Cốc trải qua truyền thừa nhiều năm như vậy,
cũng có không ít kỹ nghệ tổ truyền đã bị thất lạc rồi, nhưng mà
thuật cơ quan của Quỷ lão vẫn là rất tốt đấy.
Trương Vô Kị khẽ cười một tiếng.
- Có hắn hỗ trợ, đi vào lăng Tần Thủy Hoàng cũng an toàn hơn rất
nhiều.
Thạch Trung Ngọc lập tức đồng ý gật đầu. Chỉ chốc lát, Quỷ tiền
bối thật hưng phấn đi tới trước mặt hai người, lau lau mồ hôi trên
trán rồi nói.
- Rốt cục cũng hoàn thành, cái tên Từ Phúc này thật đúng là hại
người! Bên cạnh từng cái cơ quan đều là bẫy rập, nếu như người nhìn
không hiểu về cơ quan, thật đúng là cho rằng chỗ kia chính là một
cái bẫy rập, làm sao có thể phát hiện được đó lại là một cơ quan cơ
chứ.
- Như vậy mới qua mắt được Tần Thủy Hoàng chứ.
Trương Vô Kị cười lớn một tiếng.
- Nếu không thì, lăng Tần Thủy Hoàng chính thức cũng sẽ thành bí
mật vĩnh viễn mất rồi!
- Ha, được rồi, bây giờ chúng ta cùng đi vào để thể hiện sự tôn
kính với vị thiên cổ nhất đế này nào!
Thạch Trung Ngọc cũng cười nói.
Ba người hưng phấn đi về phía khu vực bí mật bây giờ đã có thể
mở ra. Cái khu vực bí mật này, vậy mà lại được giấu ở cửa chính,
nếu như không mở ra mười hai cơ quan chỗ kia, thì ở đây cũng chỉ là
một vách tường bình thường mà thôi. Nhưng lúc này, chỉ cần chuyển
động mấy cái ngọn đèn gần cửa ra vào bên kia, lối đi thông tới cửa
ngầm lăng mộ chính thức sẽ mở ra.
Phải biết rằng, những ngọn đèn này thế nhưng đã bị không biết
bao nhiêu tu sĩ chuyển động qua, bọn họ đều cẩn thận tỉ mỉ xem xét
kĩ lưỡng từng chỗ một. Có thể nói, chính là trên mặt đất của cái
Hoàng lăng này đã chôn vùi tính mạng của không biết bao nhiêu tu sĩ
rồi.
Quỷ tiền bối đi qua, di chuyển cái ngọn đèn dựa theo phương
hướng đặc biệt vài cái, bức tường đá chỗ cửa ra vào ngay lập tức
chuyển động.
Một chỗ của bức tường chậm rãi đi vào, đi vào sâu chừng 10m mới
xuất hiện một thông đạo ở bên cạnh.
- Bức tường đá dầy như vậy, cũng khó trách những người kia căn
bản không có phát hiện ra được.
Trương Vô Kị nhẹ khẽ lắc đầu. Nếu như chỉ là dày một hai mét,
những tu sĩ kia hoàn toàn có thể thông qua chân nguyên cảm ứng
được. Nhưng cái này lại dày chừng 10m, hơn nữa lại còn ở ngay cửa
ra vào, nên theo quán tính tư duy cũng đã làm cho rất nhiều tu sĩ
không để mắt đến.
- Được rồi, trước tiên cứ đi vào xem một chút đã, ta đã không
thể chờ đợi được nữa rồi!
Thạch Trung Ngọc dẫn đầu đi vào thông đạo mới được mở ra.
Trương Vô Kị và Quỷ tiền bối lập tức bước nhanh đuổi kịp.
Sau khi vách đá lùi lại, đã làm lộ ra một cầu thang đi xuống mặt
đất, phía dưới tối om, không nhìn thấy gì.
Sau khi đặt chân xuống bậc thang, vách tường trên đỉnh đầu lại
lập tức phát ra âm thanh ầm ầm, chậm rãi trở lại chỗ cũ.
Cũng ở ngay lúc thạch bích trở lại vị trí ban đầu, ba người đang
đứng trên bậc thang liền phát hiện xung quanh lập tức phát sáng
lên. Những ngọn đèn ở trên thạch bích xung quanh không biết dưới
tác dụng của cơ quan gì, đột nhiên bốc cháy lên, từng tầng, từng
vòng ngọn đèn chậm rãi được nhen lên.
Nương theo ánh sáng xung quanh, ba người cũng phát hiện, cầu
thang này vậy mà lại hoàn toàn được treo lơ lửng ở giữa không
trung. Cái thông đạo này giống như là một cái giếng, thẳng tắp kéo
dài xuống dưới, mặc dù có ngọn đèn thắp sáng, nhưng mà phía dưới
vẫn là tối đen như mực, giống như có thứ gì đó đang cản trở tầm mắt
của ba người vậy.
- Không biết phải mất bao lâu mới tạo ra được cái thông đạo này
đây!
Nhìn thông đạo sâu không thấy đáy, Trương Vô Kị sợ hãi thán phục
một tiếng.
- Cái thông đạo này.
Thạch Trung Ngọc nhìn lên vách tường đá bóng loáng.
- Tuyệt đối không phải những tù công kia đào.
Quỷ tiền bối theo ánh mắt Thạch Trung Ngọc nhìn kỹ một chút vách
tường, lập tức hoảng sợ nói.
- Cái này, cái thông đạo này vậy mà là dùng chân nguyên tạo
ra!
Trương Vô Kị sững sờ, cũng nhìn lên vách đá. Trơn bóng không tỳ
vết, giống như là được tạo thành bởi tự nhiên vậy, không có một
chút dấu vết nào của công cụ. Nhưng mà một khoảng thông đạo lớn như
vậy tuyệt đối không thể nào được hình thành tự nhiên được, cũng chỉ
có một khả năng.
- Tần Thủy Hoàng này thực lực đạt đến trình độ nào!
Thạch Trung Ngọc càng là nghi hoặc nói.
- Nếu như ông ta là một người có thực lực cường đại như vậy,
không có khả năng chỉ qua mấy chục năm thì đã chết rồi?
- Chẳng lẽ Tần Thủy Hoàng không chết?
Trương Vô Kị đột nhiên nói.
Ý nghĩ này, lập tức làm cho trong lòng ba người hoảng hốt. Nếu
như Tần Thủy Hoàng vẫn chưa chết, vậy thì hơn hai nghìn năm trôi
qua thực lực của hắn sẽ cường đại đến đến cỡ nào chứ? !
- Không thể nào đâu.
Thạch Trung Ngọc nuốt nuốt nước miếng.
- Cho dù một người có mạnh đến thế nào đi nữa, thì thời gian
2000 năm cũng đủ làm cho hắn biến thành một nắm đất vàng rồi
chứ.
- Hy vọng là vậy.
Trương Vô Kị khẽ thở dài một hơi.
- Đi thôi, đi đến phía dưới thì có thể hiểu mọi chuyện là như
thế nào rồi. Nếu như Tần Thủy Hoàng vãn chưa chết, có thể gặp được
vị thiên cổ nhất đế này cũng rất tốt mà!
- Ừm.
Ba người lập tức bắt đầu trầm mặc, suy đoán có thể Tần Thủy
Hoàng còn sống làm cho bọn họ rơi vào trầm tư. Chậm rãi đi xuống
bậc thang treo lơ lửng, ánh sáng từ những ngọn đèn xung quanh mang
đến một loại khí tức ấm lãnh.
- Trong thông đạo này có gió.
Quỷ tiền bối đột nhiên nói.
Thạch Trung Ngọc sững sờ, nhìn nhìn những ngọn đèn lắc lư.
- Vậy thì kỳ quái rồi, vì sao ta lại không cảm nhận được?
- Ta cũng không cảm nhận được.
Trương Vô Kị cũng nói.
Đều là những người đạt đến thực lực này rồi, thì không khí xung
quanh cho dù chỉ chấn động rất nhỏ thôi bọn họ cũng cảm nhận được,
nhưng mà gió nhẹ làm cho ngọn đèn lay động kia, bọn họ lại không
cảm nhận được.
Điều này làm cho ba người càng thêm kinh hãi, cái lăng Tần Thủy
Hoàng này còn chưa có chính thức đi vào, đã mang lại cho bọn họ một
loại áp lực trầm trọng.