Ba người chầm chậm đi trên cầu thang đã khoảng nửa giờ rồi,
nhưng vẫn chưa thấy đến nơi.
-Lăng hoàng đế này sâu tới 3.000 mét? Quá đủ để hành hạ người ta
rồi.- Bầu không khí căng thẳng, đè nén trước đó đã dần dần mất đi.
Dù sao đi chăng nữa, tất cả họ đều là những người có trình độ tu
luyện nhất định. Mặc dù những cảm xúc tiêu cực này sẽ ảnh hưởng đến
họ, nhưng thời gian cũng sẽ không quá lâu. Sẽ không giống với những
người bình thường.
-Sâu thì mới làm cho chúng ta mãi không tìm ra được nó chứ -
Trương Vô Kị nhẹ nhàng nói.
-Hử?- Thạch Trung Ngọc có chút bất ngờ nhìn Trương Vô Kị.
-Có chuyện gì vậy?- Trương Vô Kị hơi khó hiểu nhìn Thạch Trung
Ngọc - Bởi vì nó sâu như vậy nên bọn họ mới không cách nào có thể
phát hiện ra mà.
-Không phải!- Thạch Trung Ngọc có chút khẩn trương -Câu nói đó,
đệ chỉ đang nghĩ trong lòng, làm sao huynh có thể biết được? Huynh
có thể đọc được suy nghĩ của người khác sao?
-Chẳng nhẽ….
-Lão đại? Huynh có biết điều đó không?- Thạch Trung Ngọc nhanh
chóng quay đầu lại hỏi.
- Sao cơ? Đệ cũng có thể đọc được suy nghĩ của ta sao ?!- Mặt
Quỷ tiền bối ngay lập tức cũng lộ rõ vẻ kinh ngạc
-Cái gì cơ?- Đôi mắt của Thạch Trung Ngọc bất ngờ mở to. -Nãy
giờ huynh không hề nói gì sao?
-Ừ? Ta đâu có nói gì đâu! - Quỷ tiền bối gật gật đầu và đưa mắt
quan sát mọi thứ xung quanh. - Có vẻ như là nguyên nhân đến từ môi
trường xung quanh đây, kể cả đoạn đường từ khi bắt đầu bước xuống
đây, ta e rằng chuyện đèn dầu rung lắc chỉ là ảo ảnh mà thôi!
Quả nhiên lúc này, khi Thạch Trung Ngọc nhìn những ngọn đèn dầu
xung quanh mình, nó đã trở về trạng thái cháy một cách bình thường,
không hề có cảm giác lắc lư trong gió như trước đó.
-Ban đầu thì làm cho những ngọn đèn dầu đong đưa để tạo áp lực
cho chúng ta, sau đó, đến đoạn đường này, lại khiến làm lộ ra những
suy nghĩ trong lòng của chúng ta.- Quỷ tiền bối tiếp tục nói. - Nếu
như những người khác, đến đây với những mục đích xấu khác, khi
những suy nghĩ trong lòng của chúng đều lộ ra. Chắc chắn sẽ có 1
cuộc chiến tranh nội bộ xảy ra! Hoặc ít nhất tình cảm giữa họ sẽ
xuất hiện những vết rạn nứt. Sau đó lại thêm cả sự kích thích đến
từ bảo vật phía dưới kia nữa"
-Quả là 1 sự tính toán vô cùng cao tay và thâm hiểm!- Thạch
Trung Ngọc thở dài 1 hơi. - Quả không hổ danh là vị hoàng đế đầu
tiên của Trung Hoa.
Hai người còn lại cũng gật đầu tán thành, sự sợ hãi cùng kính nể
của họ với Tần Thủy Hoàng lại càng tăng thêm 1 bậc. Trước đây,
những kiến thức hiểu biết của họ về Tần Thủy Hoàng chỉ được truyền
lại qua những ghi chép cổ xưa hoặc truyền miệng. Tuy nhiên, lần này
bọn họ đã thực sự lĩnh hội được lực lượng của Tần Thủy Hoàng hung
mạnh đến thế nào rồi. Chỉ cần tạo ra một cái hố lớn như vậy đã đủ
khiến họ cảm thấy áp lực.
Mặc dù trong khoảng vài chục năm trước bọn họ cũng có thể tạo ra
được cái hố to thế này. Tuy nhiên, sẽ mất 1 khoảng thời gian dài
mới có thể hoàn thanh nó. Nhưng Tần Thủy Hoàng là người đứng đầu
của quốc gia, thường xuyên phải giải quyết nhiều vấn đề quốc sự,
những nơi bí mật như thế này, không thể nào thường xuyên lui tới,
nếu không rất dễ bị người khác phát hiện.
Ba người họ tiếp tục bước đồng thời cố gắng bình ổn lại tâm trí
của mình, không nghĩ ngợi lung tung. Mặc dù giữa ba người họ không
hề có suy nghĩ xấu xa gì, nhưng nếu để cho người khác biết hết suy
nghĩ của mình cũng không được hay cho lắm. Dù có là huynh đệ thân
thiết đến đâu đi chăng nữa thì ai ai cũng đều có bí mật của riêng
mình.
Nếu độ sâu 3000 mét này có thể bay được thì bọn họ có thể đến
nơi chỉ trong phút chốc, nhưng ở đây ba người họ không dám bay 1
cách tùy tiện. Dù sao đi nữa, ở đây có rất nhiều mật thất cùng cơ
quan nguy hiểm, nếu như bay thẳng vào đó thì tiêu đời. Hơn nữa, bọn
họ cũng cảm thấy rằng chỉ cần họ bay lên dù chỉ 1 chút thôi, hậu
quả chắc chắn sẽ nghiêm trọng. Vì vậy tất cả những gì bây giờ bọn
họ có thể làm đó là từ từ đi bộ xuống dưới
Sau nửa giờ, cuối cùng ba người họ cũng nhìn thấy rõ được tình
huống bên dưới cũng như đã đi tới những nấc thang cuối cùng.
Ở đoạn sau này, không có gì khác thường xảy ra cả. Có thể là do
quá lâu ngày nên các cơ quan bị rỉ sét hoặc hư hỏng. Khi nhìn thấy
được phía dưới, ba người cũng thở phào nhẹ nhõm. Chiếc cầu treo này
không hề mang lại cho bọn họ 1 chút cảm giác an toàn nào cả. Mặc dù
đã cố gắng bước những bước thật chắc chắn nhưng cảm giác chênh vênh
không quen từ lúc đầu đã khiến họ cảm thấy rất khó chịu.
-Gần đến rồi, còn 1 chút nữa thôi, mọi người hãy cẩn thận nhé.-
Thạch Trung Ngọc nhẹ nhàng nói. Trong rất nhiều trường hợp, càng ở
những giây phút càng tới cuối cùng càng có nhiều cạm bẫy nguy hiểm
khó lường
Hai người kia gật đầu, dù sao đi nữa con yêu quái đã sống hàng
trăm năm đương nhiên sẽ có kinh nghiệm hơn trong chuyện này.
Tuy nhiên, cho đến khi ba người họ bước xuống khỏi cầu thang
rồi, vẫn không thấy có gì bất thường.
-Lẽ nào lăng mộ hoàng gia này ngoại trừ các cạm bẫy lúc đầu ra
là không còn gì nữa?- Thạch Trung Ngọc kì lạ hỏi.
Đoạn đường phía sau này an toàn rồi.
-Hehe, có thể là Tần Thủy Hoàng cũng không ngờ rằng có người có
thể phát hiện ra nơi này. Hơn nữa, đây cũng là một lăng mộ thực sự,
ngài ấy nghĩ rằng cũng không cần phải thiết kế thêm bất kì cơ quan
nào ở đây nữa.- Trương Vô Kị nhẹ nhàng nói. -Tuy nhiên, tất cả chỉ
là suy đoán. Có thể là cơ quan chính ở bên trong kia kìa, bên ngoài
làm như vậy là để chúng ta mất cảnh giác đó.
-Ừm, khả năng này đệ nghĩ xác suất cũng tương đối lớn đó. -
Thạch Trung Ngọc gật đầu.
Ở dưới cùng của cầu thang là một cái giếng bầu dục khổng lồ.
Nhìn từ bên dưới, nó trông giống như 1 cái giếng không đáy. Trên
thành giếng, có một cái cửa lớn màu đỏ thẫm với 81 viên tròn màu
vàng to lớn đang tỏa sáng lấp lánh.
Hai bức tượng đá kỳ lân trông giống như thật được đặt ở hai bên,
dáng vẻ vô cùng dữ tợn.
-Chắc là ở sau cánh cửa này nhỉ.- Thạch Trung Ngọc chỉ vào cánh
cửa và nói. Biểu cảm của hai con kỳ lân bằng đá khiến anh ta cảm
thấy ớn lạnh, anh cảm giác 2 cặp mắt đó đang nhìn anh như thể muốn
ăn tươi nuốt sống mình.
-Chắc là vậy, chúng ta đi thôi.- Trương Vô Kị khẽ gật đầu, bước
về phía cửa cổng.
-Đợi đã!- Quỷ tiền bối đột nhiên ngăn Trương Vô Kị lại.
-Có chuyện gì vậy?- Trương Vô Kị nghi hoặc quay lại,
Chỉ nhìn thấy một ánh sáng vàng lóe lên từ trong mắt của Quỷ
tiền bối, hắn đang cẩn thận kiểm tra cánh cửa đỏ tươi kia
-Đó là một ảo mộng, cánh cửa thực sự ở đây.
-Ảo mộng?- Trương Vô Kị ngạc nhiên nhìn cánh cửa, không có gì
đặc biệt.
-ừm, cánh cửa lăng mộ sẽ không bao giờ hướng về hướng tây.- Quỷ
tiền bối thì thầm. -Đây có lẽ là cái bẫy lớn nhất. Nếu đệ mà bước
qua đó, hai con kỳ lân bằng đá chắc chắn sẽ biền thành thật, sau đó
đệ sẽ phát hiện ra rằng, sẽ không làm cách nào có thể hạ được bọn
chúng đâu.
-Chuyện này..-Trương Vô Kị kinh ngạc thở phào 1 hơi, nhìn 2 con
kỳ lân bằng đá với sự sợ hãi hiện rõ trên khuôn mặt.
-Ta nhớ ra rồi, có một ghi chép trong những cuốn sách cổ viết
rằng Tần Thủy Hoàng đã giết chết hai con kỳ lân, nhưng xác của nó
dường như là bị đánh cắp. Ta vẫn tự hỏi rằng ai có thể dám đánh cắp
đồ của Tần Thủy Hoàng. Xem ra có vẻ như hai con kỳ lân kia được đặt
ở đây rồi.
-Quả không hổ là Tần Thủy Hoàng, tính toán mọi thứ đâu ra
đó.-Thạch Trung Ngọc thở hắt, cảm thấy bản thân ngày càng tôn sùng
Tần Thủy Hoàng hơn.
Quỷ tiền bối đi đến bức tường đá đối diện cổng đỏ.
Cách đó khoảng tầm gần 1 mét, và bức tường đá đột nhiên thay
đổi. Cánh cửa màu đỏ thẫm giống hệt như cánh cửa vừa nãy bất ngờ
xuất hiện trước mặt ba người họ, hai con kì lân uy phong lẫm liệt
cũng hiện ra dữ tợn như vừa nãy. Tuy nhiên, Thạch Trung Ngọc không
thể cảm thấy bất kỳ sự ớn lạnh nào từ 2 con kì lân này
Cùng lúc đó, cánh cổng đỏ tươi và 2 con kì lân đá ở phía bên kia
từ từ mờ dần, biến mất trước bức tường đá.
-Lão quỷ này, lần này may mà có huynh không thì tôi chết chắc. -
Trương Vô Kị sau khi nhìn thấy tình hình vừa rồi sợ hãi nói.
Quỷ tiền bối gật đầu nhẹ nhàng, từ từ mở cánh cửa màu đỏ thẫm
kia ra.